Sủng Thần - Chương 20 Cát Quang

Cập nhật lúc: 2026-03-25 16:53:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Thuần sáng sớm cưỡi ngựa mang theo gia phó cảng kênh đào, quả nhiên từ xa thấy thuyền lớn của Thịnh gia đang tiến cảng. Thịnh An mang theo một nhóm chưởng quầy và quản gia cưỡi ngựa chạy tới tiếp thuyền , họ bận rộn xắp xếp kiệu phu, bốc dỡ hàng hóa và liên lạc với quản lý cảng để lo liệu công việc.

Không bao lâu liền hầu của Thịnh gia chạy như bay tới báo: “Châu đại gia tới nơi .”

Hứa Thuần liền xuống ngựa chờ, một lát quả nhiên thấy một đội xe ngựa tới dừng . Đám hầu vội vàng tiến lên vén rèm, một thanh niên 24-25 tuổi từ xe bước xuống, mày kiếm mắt sáng, mặc áo ngoài màu tím sẫm, phục sức quá xa hoa nhưng cử chỉ đoan trọng.

Hứa Thuần mừng rỡ reo lên lao tới: “Trường Châu ca!”

Thịnh Trường Châu một tay đỡ lấy bảo: “Hắc, cao thêm chút nữa , vẫn cứ trọng như chứ.”

Hứa Thuần ôm lấy cánh tay Thịnh Trường Châu hì hì hỏi: “Sao ca kinh? Trường Vân và Trường Thiên ca thế nào ? Sao bảo bọn họ cùng tới? Sức khỏe lão gia t.ử vẫn khỏe chứ?”

Thịnh Trường Châu đáp: “Hỏi một chuỗi dài như thì bảo trả lời cái nào đây? Thôi, đợi bái kiến cô mẫu xong sẽ gọi một bàn tiệc chuyện hẳn hoi với .”

Hứa Thuần : “Mẫu , bà bảo việc trong phủ nhiều nên dặn cứ tạm thời an trí ở bên ngoài, chờ chọn ngày mới để phủ bái kiến trưởng bối. Mẫu còn ông ngoại sai đích kinh định là đại sự, trong phủ đông mắt tạp nên bảo cứ bàn bạc với , việc gì làm thì sẽ làm ngay.”

Thịnh Trường Châu chút ngoài ý , y một lượt từ xuống mỉm : “Xem Ấu Lân của chúng khôn lớn thật , lo liệu cho cô mẫu. Vậy đến Huệ Phong Lâu , sẽ ở đó, thuận tiện bàn giao quà cáp mang tới cho cô mẫu và , nếu đưa thẳng Quốc công phủ thì quá gây chú ý, cứ tìm một nơi bên ngoài mà cất giữ cho kỹ.”

Ấu Lân vốn là nhũ danh do Thịnh thái công đặt cho. Năm đó Thịnh thái công ở Thiên Hậu cung cầu phúc cho con gái sinh nở, ban đêm mơ thấy Thiên Hậu nương nương từ giữa tầng mây ném xuống một miếng vảy vàng sáng rực. Mấy ngày ông nhận thư từ kinh thành báo tin thế t.ử ngoại tôn chào đời, tính toán ngày giờ đúng lúc mơ nên cảm thấy là điềm lành thần dị. Ông liền thư cho Thịnh phu nhân và đặt nhũ danh cho Hứa Thuần là Ấu Lân. Khi về Quốc công phủ, lão thái thái chê nhũ danh nên cho trong phủ gọi, bởi chỉ Thịnh gia mới gọi như thế.

Hứa Thuần biểu ca gọi nhũ danh thì cảm thấy vô cùng thiết, tươi rạng rỡ gật đầu xoay lên ngựa: “Được.”

Hai sóng vai phi ngựa thành thẳng đến Huệ Phong Lâu, đây vốn là sản nghiệp của Thịnh gia nên Thịnh Trường Châu mỗi lên kinh đều mang theo ít hàng hóa theo thuyền để giao nhận rõ ràng.

Thịnh Trường Châu một mặt sai chuẩn tiệc, một mặt nắm tay Hứa Thuần trong tâm sự: “Ta hôm quyên mười vạn lượng bạc để đổi lấy cáo mệnh cho cô mẫu.”

Hứa Thuần chút ngại ngùng đáp: “Chỉ là đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ, vô tâm cắm liễu mà thôi.”

Thịnh Trường Châu khẳng định: “Rất xứng đáng, thiên hạ kẻ tiền thì nhiều nhưng cáo mệnh bạc cũng đổi . Tổ phụ vui mừng khôn xiết và bảo kinh khen ngợi thật nhiều.”

Hứa Thuần hỏi: “Tổ phụ cùng cữu cùng thẩm sức khỏe vẫn chứ ạ?”

Thịnh Trường Châu trả lời: “Đều cả, tới là vì một chuyện, khi nhận tin cô mẫu cáo mệnh thì cả nhà đều mừng. lâu , chúng nhận quan bài từ phủ Thứ sử Mân Châu và Thông thuyền tư, rằng Thịnh gia khâm định làm Hoàng thương của Nội Vụ Phủ, chuyên cung cấp hàng hải ngoại cho hoàng gia.”

Hứa Thuần xong thì kinh ngạc: “Thật ! Đó là chuyện mà! Làm Hoàng thương sẽ miễn giảm ít thuế đấy!”

Thịnh Trường Châu : “ , ngay cả bạc thu mua cũng cấp xuống luôn, tuy bạc mỗi năm quá mười vạn lượng nhưng cái quý chính là danh hiệu Hoàng thương, giúp miễn nhiều thuế xe thuyền và thuế cảng. Chúng tính toán , vốn dĩ hàng hải thương tiến đất liền đ.á.n.h thuế cao nên chúng ít khi tuyến , nay tính là một món hời lớn từ trời rơi xuống, riêng thuế xe thuyền một năm cũng tiết kiệm mấy vạn lượng, kể danh nghĩa thì quan địa phương cũng dễ chuyện hơn nhiều. Thế nhưng chuyện như rơi trúng đầu Thịnh gia chúng , tổ phụ cũng cảm thấy khó hiểu nên nghĩ chắc là cô mẫu ở kinh thành lo liệu gì đó, vì mới bảo kinh để dò xét thực hư.”

Hứa Thuần ngẩn : “Mẫu bên hình như làm gì cả... Thịnh gia chúng là thế gia hải thương lớn như , làm Hoàng thương cũng là đủ tư cách mà?”

Thịnh Trường Châu khổ một tiếng: “ là lời trẻ con, Hoàng thương dành cho những căn cơ như chúng . Đó đều là nhờ tổ tiên công hoặc ơn đức để cả.”

Thịnh Trường Châu kéo tay Hứa Thuần cùng xuống bàn tiệc, thức ăn bắt đầu dọn lên liên tục.

Y giải thích cho Hứa Thuần: “Phía tây Tấn thương, phía đông Chiết thương và Huy thương, đến làm gì, chỉ riêng Hoàng thương ở Mân Châu thì chủ yếu Phạm gia cung cấp trân châu, Trương gia cung cấp lá , Bào gia cung cấp đồ biển, gần như là lũng đoạn, còn những thứ lặt vặt như d.ư.ợ.c liệu da lông thì đáng kể, cơ bản đều trong tay ba nhà đó.”

“Đám hải thương chúng luôn bọn họ gán cho cái danh ‘ buôn cướp’ nên thanh danh , tuy làm ăn lớn và ngay cả ba nhà cũng lấy hàng từ chỗ chúng nhưng chuyện làm ăn với hoàng gia thì chúng bao giờ chạm . Nói là hải thương lợi nhuận cao nhưng thực tế mỗi năm thuế đều cực kỳ nặng, thường xuyên đối phó với các khoản lao dịch phí diệt phỉ, nếu khéo léo hầu hạ quan địa phương thì chỉ cần gán cho cái danh ‘thông đồng với phỉ’ là cả nhà sẽ gặp họa diệt môn ngay.”

Hứa Thuần từng ông ngoại qua những điều nên trấn an: “Mấy năm nay chẳng nhà đều đang chuyển hướng đất liền ? Đệ thấy các cửa hàng ở kinh thành lợi nhuận cũng định.”

Thịnh Trường Châu lắc đầu: “Nếu vì điều đó thì năm xưa tổ phụ nỡ gả cô mẫu Quốc công phủ, cũng là một tầng quan hệ ở kinh thành để chúng yên tâm làm ăn hơn. Thật ngờ hiện giờ đột ngột vị trí cung phụng cho hoàng gia, chúng dò hỏi thì thấy cả phủ Tuần phủ Mân Châu lẫn ba nhà đều gì, thậm chí họ còn hỏi ngược chúng . Tổ phụ tiết lộ nửa lời với họ mà chỉ bảo cha rằng chắc chắn cô mẫu tác động gì đó, ông vội sai kinh vì sợ cô mẫu bỏ một tiền khổng lồ. Tổ phụ dặn thứ nhất là để cô mẫu chịu thiệt, tiền bạc cần bao nhiêu cứ để nhà lo, thứ hai là thăm dò xem vị quý nhân nào giúp đỡ và họ mục đích gì khác , vì ơn lớn như thế sợ là họ mưu đồ khác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-20-cat-quang.html.]

Hứa Thuần mờ mịt đáp: “Chuyện lớn thế mẫu thể tự làm chủ mà thương lượng với tổ phụ chứ? Đệ thấy giống .” Cậu nghĩ mẫu ở kinh thành vốn giới quyền quý bài xích vì cáo mệnh, nay tuy danh phận nhưng cũng kết giao với ai thực sự quyền thế, trừ phi đối phương nhắm tiền tài của Thịnh gia. Lo lắng của tổ phụ lý, ơn nặng đột ngột thường kèm với mưu đồ, nếu cẩn thận sẽ cuốn rắc rối, vì sớm trả món nợ ân tình .

Hứa Thuần trầm tư một lúc bỗng giật do dự : “ , đó vài ngày tặng một hộp màu vẽ hải ngoại cho Thuận vương thế tử, ngài yêu thích, chẳng lẽ vì nguyên do ?”

“Thuận vương thế tử?” Thịnh Trường Châu thì chân mày nhướng lên.

Hứa Thuần hỏi: “Trường Châu ca lo lắng sẽ liên lụy đến tông thất ?”

Thịnh Trường Châu thở dài: “Nhà chúng thì oanh liệt nhưng thực chất chịu nổi một lời của kẻ làm quan, gì đến uy nghiêm thiên gia. Biết bao hào môn quyền quý sụp đổ chỉ trong một sớm một chiều, huống hồ chúng chỉ là thương hộ. Tổ phụ lo cô mẫu ở kinh thành giúp đỡ, còn nhỏ tuổi...” 

Y còn đang do dự thì Hứa Thuần tiếp lời: “Ông ngoại lo mẫu lừa lên thuyền lớn, vạn nhất dính chuyện đoạt đích thì sẽ là họa lớn c.h.é.m đầu.”

Thịnh Trường Châu khựng một chút cảm thán: “Ấu Lân thật sự trưởng thành .”

Hứa Thuần mật nép cánh tay y: “Chúng ruột thịt nên cần kiêng dè, và mẫu gia đình tiếp ứng nhiều như thì thể màng đến sự an nguy của Thịnh gia? Huynh đừng gấp, để hỏi thăm và tìm cơ hội gặp vị tiểu vương gia thăm dò khẩu phong, nếu đúng là ngài giúp thì chúng tìm cách trả ơn xin từ bỏ vị trí Hoàng thương .”

Thịnh Trường Châu Hứa Thuần trân trân, ngờ biểu thông tình đạt lý đến thế. Đã nhiều năm gặp, thấy vẫn còn trẻ con mà nay hành sự độ và ngôn ngữ lão thành. Lần Thịnh gia đột ngột nhận chỉ thị làm Hoàng thương, tổ phụ và phụ đều đoán là nhờ ơn trạch bên phía cô mẫu nhưng cũng lo đó chắc là phúc, tuyệt đối làm tổn thương lòng cô mẫu. Vì họ mới dặn dò kỹ lưỡng phái y kinh, một là vì y là hậu bối nên nếu lỡ lời đắc tội cô mẫu thì trưởng bối vẫn còn đường cứu vãn, hai là vì y trẻ tuổi nên dễ tiếp cận biểu để dò xét chi tiết về vị quyền quý .

Y chuẩn sẵn bao nhiêu lời lẽ trong bụng để với cô mẫu cho khéo, ngờ vị biểu vốn chỉ ăn chơi trong tâm trí y thông minh đến . Y thở dài: “Chẳng trách tổ phụ thường Lân thông minh hơn cả ba , còn bảo nếu cô mẫu là nam nhi thì vị trí gia chủ chắc đến lượt cha , nay chỉ bán tín bán nghi nhưng giờ mới Lân quả thực thiên phú tuyệt cao.”

Hứa Thuần phụt : “Trường Châu ca đừng rót mê hồn canh cho nữa, đều là nhà cả mà dùng thủ đoạn thương trường với thì chịu nổi, đến lúc đó kiêu ngạo quá ai gánh cho đây?”

Thịnh Trường Châu cũng theo nắm tay bảo: “Lân thật thấu hiểu lòng . Tổ phụ và phụ đều dặn cô mẫu vì Thịnh gia làm nhiều nên chúng chỉ lòng cảm kích. Chức Hoàng thương hiện tại qua là lợi vô hại, nếu đối phương thực sự mưu đồ thì chúng cứ từ từ hóa giải, việc đời chẳng qua đều là giao dịch, đều cái giá của nó cả, chỉ cần sờ điểm mấu chốt là dễ làm thôi, cùng lắm thì chúng đóng thuyền hải ngoại tìm thế ngoại đào nguyên mà sống.”

Hứa Thuần đáp: “Có Trường Châu ca làm chủ thì sợ gì cả, cứ ở đây thêm vài ngày, nhất định sẽ tra rõ tiền căn hậu quả chuyện để ông ngoại và cữu cữu yên tâm.”

Hai em vui vẻ dùng bữa trưa xong thì Thịnh Trường Châu kéo Hứa Thuần xem quà cáp mang theo, hàng hóa bày đầy cả một căn phòng rực rỡ muôn màu. Y giới thiệu: “Đây là quà của ông ngoại đích chọn, đây là của cha , còn đây là của các phòng trưởng bối thích đều dán nhãn cả, bên hai rương của Trường Thiên và Trường Vân cố ý gửi cho , là đồ kỳ quái mà bọn chúng sưu tầm , cứ từ từ mà xem. Rương hiếu kính cô mẫu, rương dành riêng cho , còn mấy rương là để hiếu kính lão thái thái và dượng cùng các trưởng bối trong phủ, cứ để cô mẫu làm chủ mà tặng, cứ xem qua lát nữa quản gia sẽ lập danh mục cho .”

Y bảo hai tiểu đồng mở các hòm để trưng bày quà tặng, lúc đang là giữa trưa nên ánh nắng trong đình viện sáng, những chậu san hô, bình lưu ly, đá quý, đồ sứ Pháp Lang và vật trang trí bằng bạch ngọc tỏa sáng lấp lánh, trông vô cùng trân quý.

Hứa Thuần liếc mắt một cái liền thấy một chiếc áo choàng lông màu vàng nhạt treo giá, ánh mặt trời những sợi lông vàng óng mượt mà như ánh nắng phản chiếu mặt nước. Cậu tự chủ bước tới sờ thử thì thấy mềm nhẹ và dày dặn vô cùng, ánh sáng rực rỡ đến mức nhận đó là loại da thú gì. Thịnh Trường Châu bảo: “ chọn đồ, cái gọi là Cát Quang cừu, nước ướt, lửa cháy, cực kỳ hiếm .”

Hứa Thuần vội : “Cái để cho , đừng đưa danh mục quà tặng, hãy gói riêng cho để đem tặng khác.”

Thịnh Trường Châu trêu: “Chiếc áo quý ở màu sắc rực rỡ, chắc là Ấu Lân trong lòng ?”

Hứa Thuần ha ha phủ nhận khiến Thịnh Trường Châu cực kỳ tò mò: “Quả nhiên là thật ? Là tiểu thư nhà ai ? Cô mẫu ? Tuổi của cũng nên nghị , ngày mai gặp cô mẫu sẽ nhắc nhở nàng vài câu nhé?”

Hứa Thuần lắc đầu: “Thôi đừng nữa kẻo bà sắp xếp những phòng , cảm thấy... thích nữ tử.”

Thịnh Trường Châu ngẩn bỗng nhiên nổi giận: “Có hai tên hỗn chướng Trường Vân và Trường Thiên dạy hư cái gì ? Hay tụi nó dắt đến những nơi hạ lưu nào ? Đợi về báo cáo tổ phụ cho bọn chúng quỳ từ đường mới !”

Hứa Thuần cuống quýt xua tay: “Đừng trách bọn họ, chuyện đó , là tự nghĩ thôi. Trường Châu ca đừng quản nữa, tự chủ trương.” 

Cậu sắc trời thấy còn sớm, nhớ tới Cửu ca sẽ dạy sách nên vội vàng cáo từ: “Muộn , còn chút việc về với mẫu , ngày mai đến đón qua phủ, chuyện Hoàng thương đừng lo, nhất định sẽ hỏi rõ cho .”

Cậu phẫy tay quên cầm theo bọc áo choàng lông, nhanh chóng chạy mất.

Cá Mặn

Thịnh Trường Châu bực buồn : “Vừa khen trưởng thành xong giờ lộ cái tính trẻ con hấp tấp.” Y chợt nghĩ đến chuyện biểu thích nữ t.ử mà lòng đầy ưu sầu, cô mẫu , mấy tên tiểu đồng hầu hạ bên cạnh cũng cần đem thẩm vấn một trận mới .

Lời tác giả: 

Đại biểu ca cũng là một phong cách gia trưởng và chín chắn tuổi.

 

Loading...