Sủng Thần - Chương 19 Dạy Dỗ

Cập nhật lúc: 2026-03-25 16:48:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Dực ôm tâm tư uốn nắn Hứa Thuần cho thật nên xem diễn bắt đầu tán gẫu: “Lục Như cư sĩ, ngươi ‘Lục Như’ là sáu cái ‘như’ nào ?”

Hứa Thuần: “...” 

Cậu cảm giác như lớp học ở tư thục, bất thình lình gọi lên kiểm tra bài cũ, chỉ trợn mắt há hốc mồm chứ thể trả lời.

Tạ Dực chậm rãi dạy bảo : “Kinh Kim Cương : Nhất thiết hữu vi pháp, như mộng huyễn bào ảnh, như lộ diệc như điện, ưng tác như thị quán (Mọi sự đời đều như giấc mơ, như bọt nước, như sương sớm, như tia chớp, hãy đời như thế). Bởi hiệu ‘Lục Như’ của Đường Bá Hổ chính là từ đây mà , gồm: như mộng, như huyễn, như bào, như ảnh, như lộ, như điện.”

Hứa Thuần bừng tỉnh đại ngộ: “Thì là thế, đa tạ Cửu ca dạy bảo.”

Tạ Dực kiên nhẫn tiếp: “Ngươi xem, Đường Bá Hổ lúc nhiều gặp chuyện thất ý, cuốn các vụ án gian lận khoa trường và phiên vương tạo phản, cảnh ngộ nhấp nhô, nửa đời thê lương. Bởi ông tự đặt hiệu Lục Như, ý vạn vật đều là những thứ ngắn ngủi dễ tan biến, vốn mang ý nghĩa tiêu cực lánh đời. Đọc thơ ông , ví như ‘Chỉ nguyện thác già giữa hoa rượu, khom lưng ngựa xe’, như ‘Cùng thơ ba mươi sầu vạn kiếp, xuân phong đứt ruột mấy ai ’, đa phần đều là những tác phẩm chán đời sầu não. Xem tính tình ông vô cùng cao ngạo, ngươi cảm thấy ông sẽ vì nụ của một nàng nô tỳ mà che giấu phận, bán làm nô, khúm núm ôn tồn để cầu cưới một tiểu nha ?”

Hứa Thuần: “...” 

Cửu ca thật là nghiêm túc quá . Cậu đương nhiên kịch bản đều là biên soạn cả, nhưng Tạ Dực đang kiên nhẫn chằm chằm bằng đôi mắt đen nhánh mới chữa khỏi, phong thái thanh cao vô song, liền thấy mặc kệ gì thì cũng đều là đang quan tâm . Cả nhẹ bẫng như lên mây, chỉ liên tục phụ họa: “Cửu ca cực kỳ đúng.”

Tạ Dực : “Ngươi chỉ thấy ông vẽ mỹ nhân tươi tắn phong lưu, nhưng thấy nỗi phiền muộn, buồn thương trong lòng ông . Phải nhân sinh rốt cuộc là kịch bản, thể chỉ cái náo nhiệt là xong. Vạn coi những chuyện trong kịch bản, thoại bản là thật. Ngươi xem sân khấu , nào tài t.ử giai nhân, đế vương khanh tướng, tham sân si luyến, tụ tán ly hợp, chẳng đều như mộng huyễn bào ảnh, như lộ như điện đó ?”

Hứa Thuần đáp: “Cửu ca dạy dỗ .” 

Trong lòng nghĩ, Cửu ca quả nhiên sống vui vẻ. Người xem diễn chỉ nghĩ đến chuyện náo nhiệt vui vẻ, Cửu ca chỉ thấy sự hư ảo như bóng mộng, chắc hẳn trong lòng cũng đang phiền muộn khó tan, nửa đời buồn bã. Cậu nghĩ tìm cách gì đó làm Cửu ca vui lên mới . Nào là huấn luyện ngựa, b.ắ.n điêu, tìm nơi du xuân, cũng tốn chút tâm tư mới .

Tạ Dực Hứa Thuần đang nghĩ bệnh u uất. Thấy đối phương tỏ vẻ thụ giáo, hài lòng gật đầu hỏi: “Rạp hát là ngươi mở ? Quốc công phủ đồng ý ?”

Hứa Thuần vội vàng lắc đầu: “Trong nhà . Bên ngoại của quy củ, Thịnh gia mười hai tuổi bắt đầu cầm tiền tập tành buôn bán. Ta cũng chỉ là thử sức mở chơi thôi, lúc đó nghĩ mở cái rạp hát thì xem diễn sẽ tiện hơn, xem gì thì gọi gánh hát tới diễn. Mở hiệu sách cũng là vì thích thoại bản...” Giọng thấp dần xuống, cảm thấy ngượng ngùng.

Tạ Dực gật đầu: “Ngươi còn nhỏ mà giỏi kinh doanh, đây là chuyện . Chỉ là quyền quý trong kinh thành thường coi khinh nghề , ngươi tự rõ đừng để lộ . Phụ mẫu còn thì con cái tài sản riêng, nếu lấy chuyện ngươi lén lút lập sản nghiệp thì ngươi sẽ chiếm lý lẽ . Cần cẩn thận.”

Thấy Tạ Dực đối đãi với khoan dung, Hứa Thuần càng thêm phấn khởi: “Ta cứ ngỡ Cửu ca sẽ chê làm cái nghề thương nhân là tục nhân chứ.”

Tạ Dực : “Tục cái .” 

Khoản giúp đỡ mười vạn lượng bạc là ơn huệ lớn, thuyền của Công bộ bắt đầu đóng, Công bộ Thượng thư dường như trẻ vài tuổi, lên triều đều phong thái hẳn lên, lòng trung thành dường như cũng tăng thêm vài phần.

Nếu Hộ bộ một giỏi kinh doanh thực tế như thế , làm rơi cảnh lấy trứng chọi đá như hiện giờ? Tục là ở tiền bạc. Đứa nhỏ tuy chút hồ đồ nhưng hề tầm thường, đối chân thành, hành sự hiệp phong, chỉ cần dẫn dắt phương hướng cho .

Trong lòng nảy ý định đó, khỏi đ.á.n.h giá Hứa Thuần một lượt từ xuống . Tĩnh Quốc công Thế t.ử ... cho Hộ bộ làm chức Chủ sự thì vấn đề lớn, chỉ điều tuổi đời vẫn còn nhỏ quá. Thực sự dấn quan trường mà ai che chở, với tính cách chắc chắn sẽ tính kế đến xương cốt cũng chẳng còn. Xem chừng Tứ thư Ngũ kinh của cũng vững, học vấn thông, nếu tìm thầy giỏi dạy bảo vài năm thì mấy.

Trong khi đang mải suy tính, Hứa Thuần thấy đến giờ ngọ liền vội sai bưng thịt yến lên. Tạ Dực thấy nước dùng màu vàng kim thơm phức, những miếng thịt yến trắng muốt bên trong trông vô cùng ngon mắt, quả nhiên là khẩu vị thích. Lại thêm tay gấu mật chiên cắt lát và nhung hươi chưng nhân sâm, đây đều là những món đại bổ. Những ngày qua ở chỗ Hứa Thuần, đồ ăn thức uống của còn phong phú hơn cả cống phẩm trong cung cả năm trời, nghĩ cũng thấy thật buồn .

Sau khi xem diễn và dùng bữa trưa thịnh soạn, Hứa Thuần đưa Tạ Dực về. Chờ uống t.h.u.ố.c xong, Tạ Dực mới như sực nhớ điều gì: “Lần ngươi sử đến đoạn nào ?”

Hứa Thuần vội : “Hiện giờ mắt ...”

Tạ Dực cắt lời: “Chính vì mắt nên mới cần ngươi cho .”

Hứa Thuần: “...”

Ánh mắt Tạ Dực thoáng hiện ý : “Ta lâu cuốn Đại Học, làm phiền ngươi cho .”

Hứa Thuần thầm nghĩ rõ ràng thuộc làu , nhưng vẫn nhận mệnh dậy ngoài tìm cuốn Đại Học mang . Cậu xuống bắt đầu : “Đại học chi đạo, tại minh minh đức, tại dân, tại chỉ ư chí thiện...”

Tạ Dực nhắm mắt lắng , hàng mi dày rủ xuống, khuôn mặt tựa như chạm khắc từ ngọc. Hứa Thuần lén , ánh mắt lưu luyến dừng sống mũi cao, đôi môi mỏng và yết hầu thi thoảng khẽ lăn lộn của . Nhất thời tâm trí chút xao nhãng, cảm thấy việc sách cũng đến nỗi miễn cưỡng như tưởng.

Cá Mặn

Đang nhắm mắt, Tạ Dực bỗng mở miệng hỏi: “Câu ‘Cái gọi là thành ở trong thì hiện ngoài, nên quân t.ử tất thận độc’ giải thích thế nào?”

Hứa Thuần: “...” Quả nhiên là kiểm tra, ngay là thoát mà. May mà lúc nãy đợi lấy sách tranh thủ vài trang chú giải.

Cậu lắp bắp đem mấy ý về bản tâm, sự chấp mê biểu tượng, tâm vật nhất thể và tri hành hợp nhất giải thích vài câu. Thực chất chính cũng bán tín bán nghi, chẳng qua là mới học vẹt vài câu mà thôi. 

Tạ Dực mở mắt : “Bản tâm của ngươi hiếm khi chân thành, đoạn nên nghiền ngẫm kỹ. Cách ngươi học theo phái Tâm học đang các đại nho hiện nay tôn sùng, cứ tiếp tục học .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-19-day-do.html.]

Hứa Thuần mồ hôi vã như tắm, lắp bắp hết cả chương Đại Học, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Tạ Dực : “Không tồi, còn câu nào hiểu ?”

Hứa Thuần định nhưng sợ Tạ Dực hỏi vặn , đành c.ắ.n răng chọn vài câu hỏi. Không ngờ Tạ Dực kiên nhẫn giảng giải cho một lượt, còn hỏi han thêm vài câu để thông suốt bộ nội dung cho , đó mới kết luận: “Ngươi về nhà học thuộc , ngày mai cho .”

Hứa Thuần: “...”

Tạ Dực tiếp: “Nhân tiện cũng xem chữ của ngươi thế nào, ngày mai ngươi hãy chính tả .”

Hứa Thuần lén Tạ Dực vài , Tạ Dực vô cùng thản nhiên: “Sao thế, ? Ngươi mới mười tám tuổi, đạo lý sách để hiểu lễ nghĩa chắc cần thêm nữa chứ?”

Hứa Thuần vội vàng đáp: “Cửu ca thể dạy , trong lòng vui lắm chứ. Cửu ca cứ nghỉ ngơi , về Quốc công phủ chút việc vặt, buổi tối nhất định sẽ học thuộc sách.”

Tạ Dực biểu cảm của thấy giống như đang miễn cưỡng, trong lòng khỏi kinh ngạc, nhưng vẫn xua tay cho .

Hứa Thuần khi rời khỏi đây liền lên ngựa trở về phủ Tĩnh Quốc công, hóa là Thu Hồ phái tới truyền lời, rằng Thịnh phu nhân đang tìm . Cậu trở về gặp Thịnh phu nhân, bà cầm một phong thư đưa cho xem và bảo: “Ngày mai biểu ca Trường Châu của con đến kinh thành, nghĩ là trong nhà chuyện gì, ngày mai con hãy cảng đón nó một chút.”

Hứa Thuần ngẩn : “Đại biểu ca bỗng nhiên kinh? Huynh chẳng luôn ở Mân Châu quán xuyến gia sự ? Hay là bên phía ông ngoại chuyện gì?”

Thịnh phu nhân : “Ta cũng nghĩ là vì duyên cớ nên mới bảo con đón nó , để Thịnh An bồi con dàn xếp thỏa cho biểu ca. Trong phủ đông mắt tạp, tổ mẫu con bên cũng từng thật lòng xem Thịnh gia là thích chính quy. Đại biểu ca con đầu tới đây, ở nhà kế vị tương lai, từng chịu một ngày ủy khuất, nên để nó phủ chúng chịu khinh miệt. Con cứ đón nó ở bên ngoài , hỏi rõ duyên cớ kinh, nếu thể xử lý thì hãy giúp nó xử lý, đó về báo với , chọn một ngày lành hãy lên môn lễ theo hình thức là .”

Hứa Thuần hiểu ý, từng trưởng bối Thịnh gia chỉ đến một duy nhất lúc Thịnh phu nhân xuất giá, về mỗi năm chỉ phái con cháu hậu bối đưa lễ vật, nghĩ lúc chắc chắn là đối đãi chậm trễ. Cậu : “Mẫu hiện giờ cũng là cáo mệnh phu nhân, khách quý của Thịnh gia thể khách quý? Con nhất định sẽ mẫu chiêu đãi biểu ca thật .”

Thịnh phu nhân chăm chú một lúc, vành mắt đỏ lên, bảo: “Con hiện giờ lớn , hãy năng cận với mấy vị biểu ca của con, bọn họ sẽ luôn giúp đỡ con.”

Hứa Thuần đáp: “Các biểu ca đương nhiên cũng như ruột thịt của con, mẫu cần dặn dò dư thừa, cứ việc yên tâm.” Lại hỏi han vài câu tình, liền rời khỏi sân, nhưng nghĩ đến ngày mai Cửu ca định kiểm tra , khỏi chút sầu não, chỉ sợ Cửu ca sẽ hiểu lầm rằng trốn tránh bài vở.

việc đại biểu ca đột ngột tới đây thực sự kỳ quặc, gia chủ Thịnh gia hiện giờ chính là phụ của đại biểu ca, đại biểu ca với tư cách là thừa kế vốn dĩ bao giờ xa, luôn ở Mân Châu tọa trấn giúp cai quản gia nghiệp. Nay đột ngột kinh tất đại sự, cũng khó trách mẫu khẩn trương mà bảo đón.

Cậu suy nghĩ một chút gọi Thu Hồ đây nhắn tin cho Trúc Chi phường, đặc biệt mang theo một vò tương nấm hạnh nhân và một vò tương gà nấm qua cho Cửu ca.

Lại bên phía Trúc Chi phường, Tạ Dực thấy Hứa Thuần liền gọi Phương T.ử Hưng hỏi chuyện.

Phương T.ử Hưng : “Thuộc hạ an bài canh giữ ở tiệm t.h.u.ố.c nhưng thấy ai tới dò hỏi, lẽ là theo con đường khác. Những hộ gia đình mà Hoàng thượng nhắc tới cũng đều giám sát kỹ nhưng thấy qua gì. Trong cung, phía Thái hậu và Tĩnh phi nương nương cũng yên tĩnh.”

Tạ Dực lạnh một tiếng: “Đây là do thám thính tin tức xác thực nên ai dám hành động thiếu suy nghĩ, rốt cuộc hiện giờ còn là lúc Nhiếp chính vương tại vị, phiên vương và biên tướng làm nội ứng ngoại hợp cho bọn họ nữa, hừ.”

Phương T.ử Hưng đáp lời, Tạ Dực suy nghĩ một lát bảo: “Sắp xếp , ngày mai trẫm hồi cung.”

Phương T.ử Hưng ngẩn , Tạ Dực : “Đương nhiên đủ mồi ngon thì mới thể dẫn xà xuất động.”

Phương T.ử Hưng nhắc: “Lúc nãy ngài ngày mai định kiểm tra bài vở của Hứa thế tử...”

Tạ Dực liếc một cái: “Cho chính tả , niêm phong bài làm gửi tới cho trẫm.”

Phương T.ử Hưng lệnh, Tạ Dực dặn: “Ngày mai bảo Lại Bộ nộp một bản danh sách các tiến sĩ dạy học, học chính và học quan hiện nay của Thái Học và Quốc T.ử Giám, kèm theo lý lịch mang tới cho trẫm xem, ngoài hỏi rõ Hứa Thuần đang ở gian nào trong Quốc T.ử Giám và vị học quan nào đang dạy .”

Xem Hứa thế t.ử sắp xui xẻo , Phương T.ử Hưng nhịn chút thầm nỗi đau của khác, nhưng Tạ Dực bắt gặp và mắng: “Cười cái gì? Trẫm dạy dỗ là phúc khí của .”

Phương T.ử Hưng vội vàng thu nét mặt và nghiêm túc : “Hoàng thượng đúng, tiến sĩ đỗ hai bảng mới tư cách xưng là môn sinh thiên tử, hiện giờ thể Hoàng thượng tự dạy bảo thì đúng là tổ tiên tích đức !”

Tạ Dực nhíu mày nhưng đổi ý định: “Thôi, ngày mai đợi kiểm tra xong mới hồi cung, dù vẫn luôn tới sớm.”

Phương T.ử Hưng mới đáp lời thì thấy bên ngoài Ngũ Phúc cao giọng : “Cửu gia, lầu Xuân Khê tới báo tin, ngày mai Hứa thế t.ử khách cần đón nên lẽ thể qua hầu Cửu gia, phía Cửu gia nếu gì cần căn dặn cứ việc sai bảo quản gia Thịnh lão lục hoặc gọi Hạ Triều, Đông Hải làm cũng .”

Chính còn đang định chờ , việc ? Chẳng lẽ là định trốn tránh bài vở ? Lông mày Tạ Dực nhướng lên, liếc mắt thấy Phương T.ử Hưng lộ bộ dạng nhịn thì liền quát: “Còn mau làm việc!”

Lời tác giả: 

Đừng ngại tiến độ tình cảm chậm nhé. Cửu ca là một chính phái, dễ dàng tiểu Thuần làm cho hư hỏng

Một quân t.ử lý trí, chính phái, nghiêm cẩn và cấm dục, rõ ràng nắm giữ vai trò chủ đạo với tính kiểm soát cực mạnh, thế nhưng dạy dỗ tiểu bối, trái còn sự rực rỡ tâm cơ của tiểu bối hấp dẫn đến mức dạy hư, quá trình mà chính là như đó.

 

Loading...