Sủng Thần - Chương 18 Tam Tiếu
Cập nhật lúc: 2026-03-25 16:38:26
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Dực thấy Hứa Thuần đỏ bừng mặt mũi duỗi tay đoạt tlại sách, liền thu tay cho: “Sao thế, sách gì mà thể cho xem?”
Ánh sáng từ cửa sổ lưu ly chiếu gương mặt nôn nóng, sinh động phi phàm của thiếu niên, Tạ Dực cũng nảy sinh ý trêu chọc, hài hước : “Chẳng lẽ là loại sách thể để khác thấy ?”
Hứa Thuần gấp đến mức giữa mùa đông mà trán rịn mồ hôi. Cậu một bên thầm mắng Hạ Triều, một bên đáng thương Tạ Dực: “Là thoại bản do hiệu sách phía thu thập thôi. Có vài chỗ thô thiển thấp kém, sợ làm bẩn mắt Cửu ca.”
Tạ Dực chậm rãi lật mở một tờ, thần sắc đầy vẻ nghiền ngẫm: “Không , xem thử về cái gì, ngươi xem qua ?”
Hứa Thuần đầy mặt quẫn bách, rốt cuộc dám mạnh bạo đoạt : “Ta xem.”
Tạ Dực lật thêm một trang. Hắn thấy vị thiếu niên ngọc thụ lâm phong cưỡi ngựa đạp hoa, gặp một vị du hiệp trường kiếm hành hiệp, hai gặp như quen , ý hợp tâm đầu, vì thế cầm tay cùng , uống rượu mua vui, đến đêm muộn liền ngủ cùng một giường. Hắn bật , hiểu vấn đề: “Thì là vở kịch nam phong. Xem hôm sử, ngươi học vẫn thông suốt .”
Hứa Thuần hận thể chui xuống đất: “Cửu ca, tin , thực sự xem. Hiệu sách của mấy ngày một cử t.ử nghèo tới chào hàng bản thảo, là nhà nghèo bệnh, đang cần tiền gấp. Ta giúp đỡ y nhưng sợ sách trọng sĩ diện, liền thuận miệng cần thu mua vở kịch nam phong để đưa y một tiền đặt cọc. Thực y cũng chẳng , nào ngờ cử t.ử giữ chữ tín, hôm qua giao bản thảo. Người ở hiệu sách liền gửi tới đây, cũng định in ấn gì, chỉ bảo cất thôi...”
Tạ Dực chậm rãi lật vài tờ, khóe miệng ngậm ý : “Văn tài tồi, từ ngữ trau chuốt thanh lệ, phong lưu tao nhã.”
Hứa Thuần lí nhí giải thích: “Ta thấy y phong thái siêu phàm, văn tài khá , đáng tiếc cha cờ b.ạ.c làm liên lụy đến tiền đồ. Hơn nữa y cũng là khách quen của hiệu sách, luôn ở đó chép sách đổi tiền chứ hạng ham ăn biếng làm. Y thực sự cùng đường bí lối, cha nợ bài bạc đ.á.n.h gãy chân, sinh bệnh, ngày Tết chủ nợ bức đến cửa, đến chỗ ở cũng còn. Y thực sự còn cách nào khác mới mấy quyển diễm văn , chắc là đó loại sách dễ đổi tiền. Hôm đó y lén lút tới tìm, thấy y thực sự quẫn bách nên mới bỏ tiền giúp đỡ.”
Cậu nhỏ vì sợ Tạ Dực hiểu lầm . Tạ Dực thấy vành mắt gấp đến mức đỏ lên, lời là thật, liền hỏi: “Hiệu sách của ngươi mở ở ?”
Hứa Thuần đáp: “Tên là Nhàn Vân Phường, ở phía đông thành chỗ sát hồ. Cửu ca khi nào rảnh thể tới đó dùng sách giải khuây.”
Tạ Dực chậm rãi lặp lời Hứa Thuần nhận xét về thư sinh: “Phong thái siêu phàm, hửm?”
Hứa Thuần , dường như chút khó hiểu, đuôi mắt vẫn còn vương chút đỏ ửng.
Tạ Dực nghĩ đến ngày đầu tiên gặp mặt, tay chơi chẳng cũng là yêu thích tùy tiện bắt chuyện đó . Giọng mang theo chút trêu chọc: “Ngày đó ngươi đầu thấy liền tới bắt chuyện, là cũng liếc mắt một cái liền trúng thư sinh nghèo ? là một vở kịch về hùng thấu tài giữa chốn phong trần.”
Hứa Thuần cuống quýt: “Y làm so sánh với ? Cửu ca coi là hạng háo sắc tùy tiện như ? Ta... nếu ý nghĩ đó, liền để cửa sét đ.á.n.h c.h.ế.t!”
Tạ Dực trầm mặt xuống: “Chẳng qua chỉ đùa với một chút, lấy thể thề thốt? Nếu để tâm thì chuyện đó liên quan gì đến ? Còn nếu để tâm, ngươi tự hạ thấp như chẳng lẽ vui lòng ?”
Hứa Thuần ngẩn , một lúc mới ngượng ngùng : “Ta chỉ Cửu ca giống thường, là Cửu ca lấy làm trò đùa ...” Giọng càng ngày càng nhỏ, lúng búng tiếp nữa.
Tạ Dực tự xét thấy đúng là nhất thời thất lễ. Hắn từ nhỏ đăng cơ, chịu sự giáo dưỡng nghiêm khắc của đế vương về việc để lộ cảm xúc, hiểu khi ở bên thiếu niên chút tùy tiện. Hắn chắp tay thi lễ: “Là sai. Ngươi tuy tuổi nhỏ dạy dỗ nhưng hào hiệp trượng nghĩa, hành sự khí phách, nên suy đoán ngươi như , xin ngươi.”
Hứa Thuần khen một câu “ khí phách”, mặt lập tức đỏ bừng, nhất thời ứng đối , tay chân luống cuống. May mà xe ngựa dừng , bên ngoài Xuân Triều bẩm báo: “Thiếu gia, đến nơi .” Cậu cuống cuồng nhảy xuống xe, sai tới đỡ Tạ Dực.
Tạ Dực quyển sách tay một cái, đem cả bọc sách cuộn trong vải lụa cầm xuống xe. Phương T.ử Hưng quả nhiên túc trực bên xe, thuận tay đưa bọc sách cho thuộc hạ. Phương T.ử Hưng chút khó hiểu nhưng vẫn nhận lấy, Tạ Dực dặn dò một câu: “Mang về.”
Phương T.ử Hưng hiểu ý, vội vàng giao cho tâm phúc phía dặn vài câu, đó tiếp nhận bọc sách cẩn thận cất . Bên cạnh, Ngũ Phúc che ô chắn gió cho Tạ Dực. Tạ Dực ngước mắt lên một tòa lầu cao, phía thấp thoáng tiếng nhạc sáo, nhưng bọn họ xuống xe từ hậu viện. Một quản sự quen việc tiến lên hành lễ với Hứa Thuần, khi Xuân Triều dặn vài câu liền rời . Bọn họ theo cầu thang phía lên thẳng lầu ba một gian phòng riêng. Sau khi phòng, Tạ Dực thấy một phía cửa sổ thiết kế như khán đài lan can, đối diện chính là sân khấu ở giữa.
Trên đài cao mấy vũ nữ áo hồng đang nhảy múa. Tạ Dực xuống ghế, bàn bày sẵn nhiều loại hoa quả và thơm. Hứa Thuần cầm thực đơn hỏi Xuân Triều: “Đã hỏi ? Bếp bên hôm nay món gì ngon?”
Xuân Triều đáp: “Đã cho Tiểu Hạ xem, tay gấu khá , định làm món mật chiên. Ngoài còn chuẩn thêm canh cừu và rau xanh tươi. Để xem Cửu gia và công t.ử ăn thêm gì , còn cả danh sách các vở kịch, thích xem vở nào sẽ sai diễn vở đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-18-tam-tieu.html.]
Hứa Thuần đưa thực đơn và danh sách kịch cho Tạ Dực: “Cửu ca.” Tai vẫn còn nóng, ánh mắt Tạ Dực đầy vẻ thiết. Nhận một lời khen ngợi của mặt, cảm thấy nỗ lực những ngày qua đều đền đáp, lòng đầy thỏa mãn.
Tạ Dực : “Đệ chọn là , kén ăn.”
Hắn vốn thói quen kén chọn. Từ nhỏ sống theo quy củ nghiêm khắc của đế vương, ăn mặc ở đều thể hiện sở thích cá nhân, càng đam mê thái quá. Nếu đế vương ham mê ca múa xem kịch, đó sẽ coi là sở thích của bậc hôn quân mất nước. Hắn ngày thường luôn khắc kỷ, bởi các thái sư thái phó đều dạy đạo lý đó.
Hứa Thuần cũng nhận Cửu ca mấy ngày nay từng khắt khe chuyện ăn uống, liền : “Món thịt yến ở đây làm khá , Cửu ca nếm thử xem.”
Cậu đưa thực đơn cho Xuân Triều cầm danh sách kịch đưa cho Tạ Dực: “Cửu ca vở gì?”
Tạ Dực vẫn đáp: “Nhươi chọn vở nào ngươi thích là .”
Cá Mặn
Hứa Thuần suy nghĩ một chút, chọn vở ‘ Điểm Thu Hương ’.
Tạ Dực thực tế từng xem qua mấy vở kịch . Khi còn nhỏ chỉ xem vài vở kịch thái bình dịp sinh nhật Thái hậu, tên liền hỏi: “Điểm Thu Hương?”
Hứa Thuần : “ , Cửu ca chắc qua câu chuyện đó chứ? Chuyện tình Tam Tiếu của Đường giải nguyên. Đây là gánh hát từ phương nam tới, một thấy họ hát diễn cũng giỏi, diễn sống cái vẻ phong lưu tài t.ử của Đường giải nguyên.”
Tạ Dực lặp : “Đường giải nguyên?”
Hứa Thuần giải thích: “Đường Bá Hổ, thi họa song tuyệt, hiệu là Lục Như cư sĩ.”
Tạ Dực hiểu: “Là câu ‘Chỉ nguyện thác già giữa hoa rượu’ đó .” Hắn Đường Bá Hổ nhưng chuyện Tam Tiếu, nghĩ bụng chắc là điển tích dân gian nên vị đại học sĩ nào kể cho hoàng đế cả.
Hứa Thuần gật đầu: “Ta thu thập một bức ‘ Sĩ Nữ Đồ ’ của ông , cực kỳ , Cửu ca nếu hứng thú thì khi về chúng cùng thưởng thức.”
Tạ Dực xuống sân khấu thấy màn múa hát dứt, tấm rèm hạ xuống. Một lúc nhạc cụ đồng loạt nổi lên, rèm kéo , một thư sinh áo xanh cầm quạt bước sân khấu, quả nhiên phong thái tuấn tú, ánh mắt tình tứ. Người đó cất tiếng hát: “Trời đầy ắp làm nền cho ánh trăng sáng... Gió thu nổi lên, xuyên qua cửa lưới, tiếng lục lạc mái hiên kêu leng keng.”
Tạ Dực hỏi: “Có kịch bản để xem ?”
Hứa Thuần vội vàng dặn Xuân Triều: “ mang kịch bản lên cho Cửu ca xem, chọn bản nào chữ lớn một chút kẻo đau mắt.” Thấy bưng lên, Hứa Thuần tự cầm ấm rót cho Tạ Dực.
Tạ Dực thấy trong chén nổi quả ô mai, uống hai ngụm hỏi: “Có cho thêm nhục quế ?”
Hứa Thuần đang chằm chằm , : “Là Phượng Hoàng Đơn Tùng, vốn hương tự nhiên, khi pha cho thêm một chút nhục quế và ô mai. Chu đại phu món bổ dương khí, sinh tân dịch, hương vị đặc biệt ? Cửu ca thích uống chín đúng ? Hơn nữa Cửu ca đặc biệt thích hương thơm tự nhiên của hoa quả, thích đốt hương trầm, đúng ?” Nói xong đến mức mắt lấp lánh như đang chờ khen thưởng.
Tạ Dực ngẩn . Những ngày dưỡng bệnh từng thể hiện sở thích đặc biệt với và thức ăn, dâng gì uống đó. Đối phương làm nhận ? Vậy là những chậu hoa lan ngẫu nhiên, mà là cố tình đưa ? Cả những quả phật thủ từng đứt đoạn nữa... từ tới nay ai dám dò xét sở thích của hoàng đế, vì đó là tội lớn trộm hành tung đế vương.
Hứa Thuần rót thêm cho , đắc ý tiết lộ đáp án: “Cửu ca gặp món hợp khẩu vị thì uống ăn canh nhanh, nếu thích thì sẽ ăn chậm một chút. Món thịt yến ở đây lớp vỏ cực mỏng, nước dùng tươi ngon, Cửu ca lát nữa nếm thử chắc chắn sẽ thích.”
Tạ Dực gì, chỉ cầm kịch bản tới xem. Hứa Thuần nhận câu trả lời cũng thấy mất tự nhiên, lấy một quả bưởi tự tay dùng d.a.o bạc bóc vỏ, đặt tép bưởi đĩa nhỏ bên cạnh tay Tạ Dực, đó bóc hạt thông. Tạ Dực thấy những thứ đó đều là món thích ăn thì thầm kinh ngạc, hiểu nổi Hứa Thuần làm chỉ trong mười mấy ngày ngắn ngủi nhận sở thích của . Chỉ dựa tốc độ ăn uống thì thể tinh tường đến mức , chỉ thể đối phương thực sự vô cùng chú ý đến từng hành động nhỏ nhất của .
Tạ Dực để ý đến nữa mà chuyên tâm xem kịch. Một lát thực sự cuốn câu chuyện Đường Bá Hổ ba gặp Thu Hương. Vị tài t.ử phong lưu hoang đường, cải trang bán nhà quan làm nô bộc, thư sinh thanh tú áo xanh bên cạnh nàng tiểu xinh yểu điệu. Khi xem đến đoạn Đường Bá Hổ kinh ngạc cảm thán rằng con gái thấu danh sĩ giữa chốn bụi trần, nhịn mà bật . là loại kịch mà thiếu niên ăn chơi thích xem.
Hứa Thuần thực đó cũng xem hết vở , đột nhiên thấy câu thoại đó, ngờ trùng khớp với lời Tạ Dực trêu chọc lúc nãy về việc hùng thấu tài giữa chốn phong trần, khiến nhất thời đỏ mặt tía tai, yên.
Cũng may Tạ Dực lúc nãy tự tỉnh táo và xin Hứa Thuần nên sẽ tiếp tục châm chọc chuyện . Trong lòng chỉ thầm nghĩ, thiếu niên tấm lòng thiện lương, nếu gặp kẻ tham lam vô đức chắc chắn sẽ tính kế. Hơn nữa trưởng bối đáng tin cậy dạy bảo, bản lẽ nên dành chút tâm trí để rèn giũa , coi như là đền đáp công lao cứu giá lớn lao trong những ngày qua.