Sủng Thần - Chương 16 Đường Lệ

Cập nhật lúc: 2026-03-24 16:34:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thái hậu sai nhắn rằng tới thăm ngài, nhưng Tô công công khéo léo từ chối. Bà thấy Tô công công vẫn trấn định nên gì thêm, chỉ cùng Tĩnh phi hằng ngày niệm kinh tu Phật mà thôi. Ở Tây Môn trong cung, một binh sĩ thủ vệ về nhà là buổi tối uống say nên ngã xuống sông c.h.ế.t đuối.”

Tạ Dực dựa nghiêng sập, đôi mắt vẫn che băng vải nên trông cả chút tái nhợt và mệt mỏi. Tuy nhiên Phương T.ử Hưng dám chậm trễ chút nào, vẫn cung kính báo cáo những điều tra trong hai ngày qua.

Tạ Dực nhàn nhạt hỏi: “Phía Phạm Mục Thôn thì ?”

Phương T.ử Hưng đáp: “Đã tra xét xong, Phạm gia hiện giờ an phận. Những ngày Tết họ đều đóng cửa ngoài. Phạm Mục Thôn chỉ là giữ đạo hiếu ở nhà sách, vẻ như cũng liên lạc gì với trong cung.”

Tạ Dực khẽ : “Nếu c.h.ế.t, Thái hậu sẽ lập ai làm đế để nhanh chóng định triều cục nhất đây?”

Phương T.ử Hưng dám lên tiếng. Tạ Dực tiếp tục: “Cánh tay của bà đều chặt đứt, Phạm gia tuy tà tâm bất t.ử nhưng thuyết phục triều thần thì tất nhiên chọn một hoàng t.ử trưởng thành. Hơn nữa đó còn chút hiền danh bên ngoài.”

Phương T.ử Hưng khoanh tay hầu. Tạ Dực hỏi: “Cũng Tô Hòe lấy bức họa .”

Phương T.ử Hưng vội vàng bồi thêm nụ : “Tô công công nhận tin là lập tức lên đường ngay. Ông làm việc nhất quán chu , xin Cửu gia cứ yên tâm.”

Tạ Dực khẳng định: “Tạ Phỉ chính là chọn đó.”

Phương T.ử Hưng ngẩn : “ vì Hứa thế t.ử thưởng tuyết nên hôm nay thuộc hạ cũng phái vài đến Thuận vương phủ bảo vệ . Theo thuộc hạ thấy thì Phỉ tiểu vương gia vẫn như đây, chỉ ham mê thơ họa mà thôi.”

Tạ Dực giải thích: “Cái họ chính là một kẻ gì, như thế mới thể danh chính ngôn thuận thừa kế đại thống. Các triều thần thể yên ngoại thích cầm quyền nữa, Thái hậu chẳng qua chỉ báo thù mà thôi. Thuận vương chắc chắn sẽ ngoài cuộc. Hãy điều tra kỹ Thuận vương. Ngoài trong nội các vài vị tướng gia chắc chắn cũng hưởng ứng, khả năng cao là Lý Mai Nhai. Hãy chằm chằm khách khứa cửa nhà lão cho kỹ.”

Phương T.ử Hưng giật cúi đầu đáp: “Rõ.”

Tạ Dực lạnh một tiếng: “Vốn dĩ mạng của trẫm sống cũng chẳng gì thú vị. cứ nghĩ đến việc Thái hậu trong lòng vui là trẫm thấy cao hứng .”

Phương T.ử Hưng thấy Tạ Dực thực đang giận dữ cực điểm nên chỉ thể khuyên bảo: “Cửu gia bớt giận.”

Giọng dứt thì bên ngoài tiếng Lục Thuận trong trẻo: “Gặp qua Thế tử, Thế t.ử dự tiệc ? Sao muộn thế ngài còn qua đây?”

Phương T.ử Hưng vội vàng im lặng. Chỉ bên ngoài Hứa Thuần đáp: “Tiệc tan sớm, về Quốc công phủ thăm trưởng bối tổ mẫu giữ hỏi han một hồi. Dùng cơm tối xong mới đây. Cửu ca dùng bữa tối ? Đại phu Cửu ca hiện tại thể uống thêm chút canh. Hôm nay bảo gửi mấy con cá mú qua cho Lục bà nấu canh, Cửu ca uống .”

Lục Thuận nhẹ giọng : “Nguyên là Thế t.ử gửi tới. Cửu gia uống một bát, phần còn đều thưởng cho chúng . Thật là nhờ phúc của Thế t.ử mới nếm thử. Canh dùng khá nhiều hồ tiêu nên thịt cá tươi và mềm, uống xong thấy ấm áp cả .”

Bên trong, Ngũ Phúc đón Hứa Thuần và : “Thế t.ử mời , Cửu gia nhà chúng đang định uống t.h.u.ố.c nghỉ ngơi, thật đúng lúc ngài tới.”

Hứa Thuần : “Uống t.h.u.ố.c ? Ta thấy t.h.u.ố.c của Cửu ca mật gấu, tuy giúp sáng mắt nhưng chắc chắn đắng. Hôm nay mang theo ít mứt vải từ trong phủ tới để Cửu ca dùng kèm khi uống t.h.u.ố.c cho bớt đắng.”

Cậu về phía Tạ Dực. Tạ Dực vẫn dựa mép giường với gương mặt chút biểu cảm như khi nhưng cơ thể thả lỏng hơn. Hứa Thuần kỹ sắc mặt và môi của , thấy dường như bớt vẻ tái nhợt.

Phương T.ử Hưng đang hầu bên cạnh liền đầu chào: “Hứa thế tử.”

Dưới ánh đèn, thấy khóe mắt Hứa Thuần đỏ, trông vẻ say nên : “Thế t.ử uống rượu vẫn tan ? Xem yến hội hôm nay cũng tệ nhỉ?”

Đây thực chất là lo chủ t.ử thấy dáng vẻ của Thế t.ử nên mới nhắc nhở một câu, sợ Hứa Thuần lúc say rượu năng va chạm đến Hoàng đế.

Hứa Thuần xuống cạnh giường. Thấy Ngũ Phúc bưng t.h.u.ố.c tới, vội vàng lấy từ trong tay áo một bình thủy tinh nhỏ rút nút gỗ. Cậu dùng một chiếc tăm bạc lấy một viên mứt vải óng ánh đưa tới bên miệng Tạ Dực: “Ăn một viên mứt vải hãy uống thuốc, uống xong ăn thêm một viên thì sẽ thấy đắng nữa.”

Bên môi Tạ Dực cảm nhận miếng thịt vải mềm ngọt thanh hương nên liền há miệng ngậm lấy. Quả nhiên hương vị vô cùng ngọt ngào. Hắn đón lấy bát t.h.u.ố.c uống cạn một . Hứa Thuần đưa thêm một viên nữa tới, đành bất đắc dĩ há miệng ăn nốt.

Hứa Thuần vui vẻ : “Đây là thịt vải nấu với nước đường, còn thêm chút hương hoa hồng nên thơm đó.”

Tạ Dực hỏi : “Yến hội hôm nay thế nào? Có bắt ngươi làm thơ ?”

Hứa Thuần đáp: “Không , quả nhiên sai. Tạ tiểu vương gia ham mê hội họa nên bữa tiệc làm thơ mà chỉ phẩm tranh thôi. Bộ t.h.u.ố.c màu tặng đúng ý . Những chuyện khác cũng gì đáng , chỉ ăn uống đơn giản tan tiệc.”

Tạ Dực Phương T.ử Hưng báo cáo rằng tranh của Hứa Thuần Tạ Phỉ tán thưởng. Hiện giờ thấy hề nhắc tới điều đó nên trong lòng chút vui. Hắn hỏi tiếp: “Ngươi thấy Tạ Phỉ là thế nào?”

Hứa Thuần đáp: “Là phượng t.ử long tôn nên đương nhiên là mang phong thái rồng phượng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-16-duong-le.html.]

Tạ Dực gì nữa. Phương T.ử Hưng cạnh mà tim đập loạn xạ vì nhắc Hứa Thuần thế nào rằng Hoàng thượng đang khó chịu. Anh đành cứng đầu : “Cửu gia, tiểu nhân xin phép lui .”

Anh liếc mắt Hứa Thuần để nhắc cùng nhưng Hứa Thuần đang chút men say ánh đèn mờ nên chẳng hề nhận .

Tạ Dực nhàn nhạt đáp: “Đi .”

Phương T.ử Hưng lui ngoài mà lòng đầy lo lắng cho tiểu thế tử. Tạ Dực vẫn đó và lời nào. Hứa Thuần đắp chăn cho nhỏ giọng ân cần hỏi: “Ngày mai còn uống canh cá ? Hay là làm chút thịt bò cho nhé?”

Tạ Dực lạnh lùng : “Hứa thế t.ử cứ tự nhiên . Ta chẳng qua chỉ là khách mượn chỗ dưỡng thương, Thế t.ử cần hạ tiếp đãi lấy lệ như .”

Hứa Thuần ngẩn . Lúc mới hậu tri hậu giác nhận Tạ Dực đang tức giận. Cậu vội : “Sao ? Ta làm gì đúng cứ việc . Huynh đang bệnh nên đừng giữ bực tức trong lòng, như cho việc dưỡng thương .”

Tạ Dực : “Ngay cả những lời đường hoàng như phượng t.ử long tôn với long chương phượng tư cũng , còn bảo là lấy lệ ?”

Hứa Thuần phản ứng vội vàng giải thích: “Cửu ca hiểu lầm . Thực sự là... thực cũng chút ý nghĩ nhưng là cái thá gì chứ. Thân phận khác biệt một trời một vực nên dám vọng ngôn bình phẩm về hậu duệ hoàng thất. Vả cũng sợ thấy là kẻ tiểu nhân chỉ trích khác lưng.”

Tạ Dực : “Chỉ là vài câu chuyện phiếm thì gọi là vọng ngôn chỉ trích?”

Hắn nhận khi ở bên cạnh Hứa Thuần, quả thực dùng giọng điệu dạy dỗ nên hèn chi dám lỗ mãng. Tạ Dực khẽ suy nghĩ xem nên sửa đổi thái độ với Hứa Thuần . nghĩ một hồi vẫn cảm thấy quản thúc nghiêm khắc, nếu sẽ dễ hư hỏng.

Lúc Hứa Thuần mới hạ thấp giọng: “Ta cũng chỉ với một thôi. Ta cảm thấy Phỉ tiểu vương gia đó hẳn là thực sự đam mê hội họa đến thế. Đương nhiên là thích thì vẫn trong hoàng thất thường tránh hiềm nghi nên mới tỏ vô tâm với quyền vị.”

Tạ Dực hỏi: “Ồ? Sao ngươi thấy y thực lòng thích vẽ tranh?”

Hứa Thuần đáp: “Nếu thực sự thích vẽ tranh thì khi thấy bộ t.h.u.ố.c màu của , y nhất định sẽ kìm thử ngay vài loại màu sắc khác . Đương nhiên kỹ xảo của y cao và vẽ , chắc chắn là thiên phú. mà...”

Ngay từ đầu khi thấy bức họa và t.h.u.ố.c màu, Tạ Phỉ thực hề kinh diễm. Dù bức tranh đó cũng chỉ là tác phẩm bình thường của thợ thủ công Tây Dương nên chính Hứa Thuần cũng thấy mấy xuất sắc. Lúc thử họa, Tạ Phỉ dường như cũng về khả năng của .

Việc bảo thử họa giống như đang tạo cơ hội cho thể hiện để lấy lòng y . Cho đến khi thực sự vẽ xong thì nụ của Tạ Phỉ mới mang theo chút chân thành. Có lẽ y đổi cách về , còn coi là tên ăn chơi trác táng vô dụng nữa.

những điều thật khó với Cửu ca vì như đang khoe khoang vẽ giỏi. Huống hồ hôm nay vì tình thế cấp bách nên vẽ thực chất chính là Cửu ca.

Cậu hàm hồ: “Cho nên mới ngại với vì cũng bằng chứng xác thực nào cả. Huynh nhà ngoại thạo nghề buôn bán nên từ nhỏ cũng học chút tài xem mặt đoán ý. Cảm giác khó lắm nhưng thấy y thực sự quý trọng bộ t.h.u.ố.c màu đó. Hôm nay vì bộ t.h.u.ố.c màu mà y còn hạ với bao nhiêu lời. Ta cảm thấy ngay từ lúc gửi thiệp mời, dù tặng quà gì thì y cũng sẽ tìm cớ để trò chuyện với thôi.”

“Dù mấy năm nay tham gia yến tiệc cũng ít, hiếm khi thấy ai khen ngợi quà tặng của khách ngay tại chỗ như .”

Cậu chần chừ một lát thở dài: “Chắc là chuyện tiêu mười vạn lượng bạc trắng để mua cáo mệnh truyền khắp kinh thành . Mọi kết giao với chẳng qua là vì cái danh tiếng kẻ vung tiền như rác đó thôi.”

Cá Mặn

Thực chất việc là do lén lút làm, kẻ rêu rao ngoài chính là vị Cửu ca mắt . cũng nhận lợi ích thực tế nên dám lộ chút bất mãn nào. Giờ đây lời đến mức , sợ Cửu ca vui nên mới bộ suy nghĩ trong lòng.

Trên mặt Tạ Dực hiện lên chút ý : “Nghĩ đến đây thì coi như ngươi cũng chút mắt . Tạ Phỉ vốn tính cao ngạo, hành động chắc chắn là vì Thịnh gia lưng ngươi.”

Tĩnh Quốc công là kẻ ăn chơi thì ai cũng . Ông cưới một nữ nhi nhà buôn dù nhiều tiền thì cũng chỉ là một chuyện cho thiên hạ. vị thế t.ử 18 tuổi dám ném mười vạn lượng mua cáo mệnh cho mẫu thì khác.

Điều chứng tỏ vị thế t.ử thể tùy ý điều động một khoản tiền khổng lồ. Tin tức truyền đến tai các quyền quý trong kinh thành thì ai mà động lòng cho ? Ngay cả lúc mới chuyện cũng thấy bất ngờ. Huống hồ tiểu thế t.ử lúc ném tiền chỉ để giúp Hạ Lan Tĩnh Giang thoát tịch. Nếu kẻ khác thì chẳng khác nào đứa trẻ ôm vàng giữa phố, ai mà chẳng chia một phần lợi?

Hứa Thuần : “Ta hiểu mà. Kim thượng định trữ vị, còn phế cả Hoàng hậu nữa. Hiện giờ tình thế rõ ràng nên còn sinh bao nhiêu chuyện. Ngày thường chúng đều tránh né tông thất, từ chối nên mới . Tổ mẫu lệnh dẫn đại ca cùng, nhưng sẽ tìm cớ giả bệnh để từ chối.”

Tạ Dực khẽ gật đầu.

Hứa Thuần đắp chăn cho : “Cửu ca nghỉ ngơi sớm . Ngày mai tháo băng gạc sẽ thấy .”

Cậu cúi đầu Tạ Dực vẫn đang che băng vải. Đôi mày kiếm của vút thẳng thái dương trông vô cùng tú khí. Cậu nhịn lén chạm mới thỏa mãn dậy lui ngoài.

Tạ Dực vốn ngũ quan nhạy bén nên đương nhiên nhận cái chạm nhẹ nhàng như cánh bướm . Hắn cảm thấy mạo phạm khinh nhờn mà chỉ thấy tâm tư của thiếu niên thật dễ hiểu. cũng coi như nhãn lực khi Tạ Phỉ tiếp cận mục đích. Chỉ là rõ Tạ Phỉ chủ động tham dự vì tâm tư của Thuận vương là đang giả vờ để đục nước béo cò.

Hắn vốn là đa nghi và suy tính. Bình thường ấn tượng của về Tạ Phỉ cũng tệ. Tuy Thuận vương chút ngu ngốc nhưng đây ở đất phong cũng coi như an phận, liên quan gì đến Thái hậu Nhiếp chính vương. Năm đó dẹp loạn ngoại xâm thuận tay bãi bỏ phiên vương, lệnh cho tông thất về kinh cư trú. Tạ Phỉ kinh từ khi còn nhỏ và thành tích học tập khá . Những năm nay phụ trách ở Hoằng Văn viện và tỏ chí lớn nhưng tài năng vẫn nổi bật trong đám con cháu tông thất.

Vốn dĩ còn định giao cho Tạ Phỉ vài việc để rèn luyện. hiện giờ y tâm cơ tiếp cận Hứa Thuần, trong lòng bỗng dưng nảy sinh một cơn giận vô cớ và bắt đầu thấy ưa y.

Loading...