Sủng Thần - Chương 14 Thưởng họa

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:16:05
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Thuần trở về Quốc công phủ, quả nhiên lệnh cho chưởng quầy chuẩn một bộ t.h.u.ố.c màu vẽ tranh thật , tìm thêm một bức họa phong cách quy củ cùng một đôi bình mai, chung lễ vật như thế cũng đủ tươm tất. 

Tâm trí vốn chẳng đặt mấy thứ , mà chỉ tập trung dặn dò chưởng quầy chọn lấy yến sào huyết yến, bong bóng cá xích mồm, cùng cao a giao và các loại nguyên liệu quý báu khác, đích lệnh cho Hạ Triều mang tới Trúc Chi phường giao cho Lục bà để nấu những món canh bổ dưỡng cho Cửu ca.

Sau mấy ngày liền tuyết rơi trắng trời, sáng sớm hôm nay thời tiết bỗng bừng sáng, những tia nắng nhạt nhẽo nhảy nhót mặt tuyết trong vắt và lạnh thấu xương, quả thực là một ngày lành để thưởng tuyết.

Hứa Thuần khoác áo lông chồn tới chỗ xe ngựa ở ngoại viện. Cậu thấy Hứa Cô chờ bên xe từ . Khuôn mặt vẫn giữ vẻ hờ hững như ngày. Trên cũng khoác một chiếc áo lông cừu. Trang phục của hề kém cạnh so với Hứa Thuần. Điều một phần là vì thể diện của Quốc công phủ. Phần khác là do Thịnh thị vốn xuất từ nhà cự phú. Nàng mang tiếng là khắt khe với con tiểu . Bởi tất cả chi phí ăn mặc sinh hoạt của Hứa Cô và các thứ t.ử đều bạc đãi.

Hứa Thuần chắp tay : “Đại ca đợi lâu.”

Hứa Cô khẽ gật đầu chắp tay đáp lễ. Hắn gì thêm mà tự đầu lên xe ngựa của . Thân phận thứ trưởng t.ử của vốn vi diệu. Dù thi đậu cử nhân nhưng trong phủ vẫn luôn cung kính với chủ mẫu. Trước mặt Hứa Thuần cũng bao giờ lên mặt trưởng. Ngày thường ngoài bao giờ tự ý lên xe .

Hứa Thuần thứ phận hổ nên bao giờ làm khó dễ. Đây cũng là nhờ mẫu luôn lời đôi với việc làm. Thịnh thị là kinh doanh nên trọng hòa khí sinh tài. Bà bao giờ tranh cãi quyết liệt với ai. Dù trong lòng thích nhưng gương mặt nàng luôn hàm chứa nụ và hành sự tự nhiên.

Thanh Phong Uyển của Thuận vương thế t.ử xa Tĩnh Quốc công phủ. Xe ngựa chừng hai ngọn tới nơi. Hứa Thuần và Hứa Cô xuống xe tại cửa Thanh Phong Uyển. Nơi đây nhiều khách nhân tới dự. Những dòng nối liền dứt với quần áo vô cùng đẽ và quý giá.

Hai cửa uyển thiệp mời. Xuân Khê nhanh nhẹn chỉ huy hầu dâng lễ vật lên. Chưởng sự vương phủ chắp bút ghi chép lễ vật gồm một đôi bình mai và một bức "Hoa điệp diễn hoa đồ". Ngoài còn một bộ t.h.u.ố.c màu đan thanh. Người vội vàng sai mang họa treo lên tại noãn các.

Thu Hồ tò mò hỏi: “Đây là đem bộ các bức tranh hôm nay đưa để tiểu vương gia thưởng tranh ?”

Chưởng sự vương phủ : “ là như . Vương thế t.ử nhà chúng yêu thích hội họa. Ngài ngày thường tích cóp ít họa tác. Hiện giờ trời giá rét nên tiểu vương gia sợ yến hội sẽ nhàm chán. Ngài đơn giản sai treo hết tranh lên để cùng thưởng thức. Nếu hôm nay ai đưa tranh tới thì cũng sẽ cùng xem xét.”

Xuân Khê : “Thì là thế. Quả nhiên vương phủ khí phái và khác biệt nhà khác.”

Cậu khéo léo nhét một thỏi bạc nhỏ cho chưởng sự. Cậu thêm: “Chưởng sự vất vả . Công t.ử nhà chúng đầu tới phủ nên đúng mong ngài chỉ điểm cho.”

Chưởng sự thu bạc nên gương mặt tươi trở nên chân thành hẳn. Ông ngờ hầu nhà Tĩnh Quốc công điều như . Sau đó ông vui vẻ trò chuyện cùng Xuân Khê.

Phía bên trong, Hứa Thuần và Hứa Cô theo hầu dẫn đường đến noãn các. Hôm nay thời tiết nên yến hội thiết lập tại sưởng hiên trong noãn các. Sưởng hiên bốn phía đều nạm pha lê nên ánh sáng cực kỳ minh mắng. Tuyết quang xuyên qua cửa kính chiếu lên những bức thơ họa vách tường. Không gian tràn ngập vẻ hoa lệ với những bậc văn nhân quần áo chỉnh tề tụ tập.

Các bức tranh vẫn đang liên tục đưa để treo lên. Hứa Thuần thấy bức "Hoa điệp diễn hoa đồ" của cũng treo. Cậu thế t.ử yêu họa nên đây là dịp thưởng tuyết kết hợp thưởng tranh. Cậu thầm bội phục Cửu ca nhắc nhở một câu. Nếu đưa món quà quá quý giá thì chắc chắn sẽ chú ý.

Hiện tại quanh thấy đa đều là họa phẩm của bản triều. Thỉnh thoảng mới vài bức của tiền triều nhưng cũng quá đặc sắc. Bức họa của do họa sư danh tiếng nên chỉ treo ở góc mắt mẻ. Điều hợp ý nổi bật của . Cậu cùng Hứa Cô bên vách tường để quan sát từng bức họa một.

Hứa Cô thấp giọng hỏi: “Nhị nếu gặp vị đài quyên bạc giúp hôm thì nên bảo một tiếng. Huynh chúng cần trực tiếp gặp mặt tri ân mới đạo.”

Hứa Thuần hàm hồ đáp: “Hắn mấy ngày nay bệnh nên chỉ ở nhà tĩnh dưỡng. Hắn sẽ tới tham gia những yến hội như thế .”

Ánh mắt Hứa Cô lóe lên: “Nếu thì nhị nên tới cửa thăm bệnh mới đúng.”

Hứa Thuần : “Hắn thích thanh tĩnh nên sai gửi chút d.ư.ợ.c liệu qua đó .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sung-than/chuong-14-thuong-hoa.html.]

Hứa Cô khẽ gật đầu giải thích: “Ta cũng là ngưỡng mộ nghĩa khí cao khiết của đó. Hơn nữa việc còn giúp mẫu vinh phong. Ta nghĩ nếu gặp mặt thì tuyệt đối thể thất lễ.”

Hứa Thuần để ý lắm nên chỉ đáp: “Được.”

Lúc một trận ồn ào từ bên ngoài truyền . Thuận vương thế t.ử một đám khách quý vây quanh đang đạp tuyết trở về. Phía ngài là những thị nữ xinh ôm bình hoa mai hái. Cả đám quần áo hoa lệ tiến đại sảnh như thần tiên hạ phàm.

Người đầu là Tạ Phỉ mặc một chiếc áo khoác lông khổng tước rực rỡ. Trên nền vải xanh sẫm thêu hình rồng vờn châu bằng ngọc trai. Bên hông đeo ngọc bội long văn màu bích ngọc xanh mướt. Trên đầu đội mũ cuốn vân quan. Y mỉm chắp tay trò chuyện với khách khứa. Cử chỉ của y vô cùng phóng khoáng và thần thái phi dương.

Hứa Thuần đây từng gặp y một hai . Tuy nhiên hai thuộc cùng một đẳng cấp nên từng cận. Cậu đám khách khứa hôm nay và thấy phần lớn là lạ. Cậu nhận những kết giao đây đều là đám ăn chơi lên mặt bàn. Những kẻ đó kết giao với cũng chỉ vì tiêu tiền phóng khoáng mà thôi.

Hứa Thuần Tạ Phỉ từ xa và bỗng phát hiện nét quen mắt. Cậu kỹ đôi lông mày rậm cùng đôi mắt đang mỉm đó. Cậu bừng tỉnh nhận nét mặt giống với Cửu ca. Tuy nhiên Cửu ca thì luôn u buồn vì cảnh ngộ nhấp nhô. Còn Tạ Phỉ giàu sang nhàn rỗi nên thần thái phong lưu và ưu việt.

Cậu tự nhạo chính ngoài một chút nhớ đến Cửu ca. Nghĩ đến là tâm trí bắt đầu lơ lửng. Cậu chỉ nhanh chóng ứng phó xong yến hội để về bồi Cửu ca châm cứu. Cậu tính toán khi thưởng họa và diễn kịch xong là thể cáo từ.

Cậu cố ý xa nhóm khách quý của thế tử. Cậu chọn một góc chớp mắt và chằm chằm một bức tranh để giả vờ đ.á.n.h giá. Thực chất tâm hồn bay tận phương nào. Hứa Cô thấy ngẩn ngơ thì tưởng chán nản. Hắn thấy vài quen cũ nên mời qua chuyện cùng. Hứa Thuần vốn sợ đám sách nên vội xua tay để Hứa Cô một .

Tạ Phỉ cùng các vị khách bắt đầu xem và bình phẩm từng bức họa. Y thực sự kiến thức về hội họa nên lời bình tinh thâm. Những bức họa bình thường y chỉ lướt qua nhanh chóng. Không khí trong sảnh lúc vô cùng náo nhiệt.

Hứa Thuần nghĩ bức họa vô danh của sẽ bỏ qua nên hề để tâm. Tuy nhiên khi Tạ Phỉ ngang qua bức "Hoa điệp diễn hoa đồ" thì y dừng bước. Các vị khách khác tưởng đó là tuyệt tác nên vội vàng theo. họa đề tên niên đại gì. Màu sắc bức họa mới nên rõ ràng cổ họa.

Bức họa vẽ những con bướm rực rỡ vây quanh hoa hải đường. Màu sắc vô cùng tươi diễm. Cánh bướm còn điểm xuyết bằng bột vàng bạc trông tráng lệ. Bông hoa hải đường cũng tỏa ánh châu quang lấp lánh. Toàn bộ hình ảnh sinh động như thật. đối với văn nhân thì phong cách quá xa hoa và thiếu vẻ thanh nhã cổ điển.

Một vị khách đ.á.n.h bạo hỏi: “Tiểu vương gia thấy họa pháp độc đáo ? Hôm nay trong nhiều họa phẩm thì bức vẻ tươi sáng nhất.”

Tạ Phỉ mỉm đáp. Y gần quan sát kỹ hơn. Y sai vén rèm cửa sổ để lấy thêm ánh sáng. Sau khi kỹ ngài mới hỏi: “Đây là bức họa hoa điệp của nhà ai đưa tới?”

Cá Mặn

Mọi lắc đầu. Một hầu nhanh chóng tiến lên thưa: “Hồi tiểu vương gia. Đây là tranh của Tĩnh Quốc công phủ đưa tới. Hôm nay thế t.ử Tĩnh Quốc công mang tới và gọi là "Hoa điệp diễn hoa đồ". Họa gia rõ danh tính và cũng lời bình lạc khoản.”

Mọi đều cảm thấy ngoài ý . Tạ Phỉ hỏi: “Thế t.ử Tĩnh Quốc công đang ở nơi nào?”

Đám đông xôn xao tìm kiếm. Hứa Thuần đang thẫn thờ thì thấy tiếng gọi tên . Cậu kịp định thần thấy của vương phủ tới mời qua. Cậu chút ngạc nhiên nhưng vẫn tiến lên chắp tay: “Tại hạ Hứa Thuần. Xin bái kiến vương thế tử.”

Tạ Phỉ cẩn thận quan sát Hứa Thuần. Y nhận vị "ăn chơi trác táng" trong lời đồn tướng mạo . Chàng trai chỉ mười bảy mười tám tuổi. Khuôn mặt tuấn tú với đôi mắt mèo sáng rực như tinh tú. Cậu mặc áo lông cừu màu than chì quá bắt mắt. Tạ Phỉ nhận đó là lông ở phần cằm cáo cực kỳ quý giá.

Tạ Phỉ : “Ta danh từ lâu mà dịp quen . Hứa thế t.ử đưa bức tranh thật sự tâm. Ta thấy phong cách khác biệt với Trung Nguyên. Những con bướm như sắp bay khỏi mặt giấy. Màu sắc lẽ làm từ khoáng vật đá quý nên khác t.h.u.ố.c màu bình thường. Nghe nhà ngoại Hứa thế t.ử lối hải ngoại. Phải chăng bức tranh là do dị nhân hải ngoại vẽ?”

Hứa Thuần cảm thấy mặt nóng lên: “Tiểu vương gia thích là . Đây là t.h.u.ố.c màu do hải thương mang từ bên ngoài về. Lúc đó họ tặng bức họa làm mẫu cho . Ta thấy bướm vẽ sinh động và màu sắc tươi sáng nên giữ . Lần nhận lời mời thưởng tuyết của ngài. Ta nghĩ ngài thấy quá nhiều đồ quý hiếm nên mới tặng thứ . Ta ngài yêu thích đan thanh. Thuốc màu để trong tay cũng dùng tới. Tặng cho ngài để tăng thêm sáng rọi cho họa tác của ngài thì mới uổng công nó vượt biển tới đây.”

Tạ Phỉ chuyện lưu loát và thú vị thì càng thêm yêu thích. Y nắm tay : “Thật là một cái duyên . Hứa thế t.ử dụng tâm . Mấy ngày nay đang vẽ một bức họa nhưng linh cảm. Hiện giờ thấy bức họa thêm ý tưởng.”

Y lập tức sai hầu: “Mau đem bộ t.h.u.ố.c màu Hứa thế t.ử tặng đây. Ta cho cùng mở mang tầm mắt về loại t.h.u.ố.c màu hải ngoại .”

 

Loading...