Niu Niu chớp chớp mắt, đưa một bát nước, gương mặt thoáng buồn.
“Bố em làm trong thành phố, lâu lắm về.”
Nghe xong, tim thắt .
“Vậy... em học ?”
“Đường đến trường xa lắm. Mỗi trời mưa thì trơn trượt, bà năm ngoái còn mất mạng vì học.”
Nó ngừng một lát lí nhí tiếp: “Với cả... nhà em tiền đóng học phí.”
Khi Sách Tầm về, cảnh tượng đập mắt là đang như mưa, còn bé Niu Niu thì lúng túng làm gì.
Cậu mệt bực, bóp trán than thở:
“Điền Ngọc, đúng là ‘vinh hạnh’ ghê. Giờ đến con nít cũng dỗ em hả?”
Tôi túm lấy tay áo , như đứa trẻ:
“Anh , ở đây nghèo lắm Sách Tầm ơi... Anh là tiền, thể giúp họ ?”
Sách Tầm hít sâu một , hai tay bóp má một cái:
“Anh đưa em theo là để làm gì?”
“Đầu tư.”
“Thế em thấy nơi gì đáng để đầu tư?”
Tôi liếc Niu Niu đang dọa sợ, nữa:
“Em... cũng nữa...”
Sách Tầm nghiến răng, suýt nữa biến hình tại chỗ.
“Giữa cái rừng núi hoang vu , cỏ cây thuốc thang còn chẳng , em nghĩ ngoài thì còn đầu tư cái gì?!”
Tôi đơ : “Hả?”
Sách Tầm bất ngờ cúi xuống cắn một cái lên môi .
“Anh thật sự hiểu nổi, trúng em chỗ nào nữa. Chắc chắn là em bỏ bùa , mới ngu thế !”
Não mòng mòng, nhưng vẫn bắt từ khóa:
“Anh em... ngu?”
“Không ! Là bỏ bùa...”
“Khoan — trúng em á?!”
Tôi choáng váng, suýt bật dậy khỏi giường.
Mặt đỏ như ráng chiều.
“Anh—— còn dám hôn em?!”
Sách Tầm đỏ cả vành tai, hậm hực lườm dắt Niu Niu ngoài:
“Đi nào, dẫn em ăn cơm, chơi với ngu.”
“Ê! Anh ai ngu đó hả?!”
“Thằng nào đáp lời thì là nó.”
Chương 16
Ở làng của Niu Niu, Sách Tầm quyết định tài trợ xây đường.
Cậu bỏ tiền, nhà họ Sách cũng rót vốn thêm.
Trên tỉnh chính sách hỗ trợ, thế nên việc xây dựng diễn cực kỳ suôn sẻ.
Còn mối quan hệ giữa và Sách Tầm dạo gần đây cũng suôn sẻ kém.
Cậu còn dặn bộ phận thu mua trong công ty:
Tủ lạnh ở phòng ban đầy loại sữa chua thích.
Cho ăn thoải mái!
Huhu, đàn ông mà hào phóng thật sự khiến rung rinh quá!
Chỉ điều... cái đồ nhịn cũng quá giỏi !
Từ khi xác định mối quan hệ, suốt ngày ôm hôn các kiểu.
Vậy mà Sách Tầm như con rùa trong cống, như Ninja Rùa chính hiệu!
Nắm tay , ôm cũng , hôn thì chỉ mỗi trong làng.
Tôi đầu yêu đương ở tuổi hơn hai mươi, mà thành tình yêu kiểu... triết học!
Ai mà chịu nổi?!
Ai yêu làm chuyện chứ?
Tôi phát điên lên vì thèm thịt!!!
Người bảo đàn ông chăm chỉ làm việc là quyến rũ nhất...
Ừ thì đúng thật. Rất quyến rũ.
dụ phát thèm mỗi ngày, đồ ăn ngon mà ăn, tức đến đ.ấ.m vỡ quả đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sua-chua-cua-toi-bi-trom-roi/7.html.]
Thế là cứ sống trong chuỗi ngày thèm nhỏ dãi, mê trai, nổi cáu vì "xơi " như thế cho đến một ngày...
Sinh nhật của Sách Tầm.
Chương 17
Hôm sinh nhật, Sách Tầm bảo tổ chức tiệc.
Tôi tưởng kiểu gì cũng họ hàng, bạn bè các kiểu.
Ai ngờ tới nơi thì thấy—một căn biệt thự ba tầng hồ bơi, vắng hoe, chỉ hai đứa .
Tôi ở cửa, hiểu thấy sống lưng lạnh toát.
Cảm giác chỉ cần bước , là chuyện gì đó sẽ xảy .
“À mà... Sách Tầm, em còn việc, em về nha...”
Tôi xoay định chuồn thì Sách Tầm túm lấy.
Trong nháy mắt, nhấc bổng lên vai.
“Anh làm gì đấy?!”
“Em định làm gì ?”
Sách Tầm bí hiểm, còn hỏi ngược !
Tôi nào !
“Anh mau thả em xuống! Em còn về coi Doraemon!”
“Anh coi với em.”
“Cút! Ai thèm! Em tỏng , hồi nhỏ chỉ coi thời sự thôi!”
Tôi giãy giụa vai , vô ích.
“Người đạo bất đồng thì thể cùng đường, tụi hợp !”
“Vậy ? Anh thấy .”
Tôi ném thẳng lên giường tầng hai, êm cực kỳ.
Sách Tầm tháo cà vạt, đầy thâm ý ...
dùng nó trói tay .
“Người em thích nhất là kiểu như Sách Tầm:
Đẹp trai, tiền, quanh sạch sẽ một con muỗi đực, vệ sinh tụi em còn thấy... bê~ rực rỡ.”
Mặt vốn đỏ, giờ đỏ y như trái cà chua.
“Anh nhớ... mấy cái đó làm gì?!”
Toàn là mấy câu c.h.é.m gió trong ký túc xá hồi đại học, ai ngờ nhớ kỹ thế chứ!
Quá nhục! Quá mất mặt luôn!
Khuôn mặt điển trai từ từ áp sát, ánh mắt đầy ham che giấu.
“Em thích , còn thích cái sự ‘ tinh thần’ của . Quen bao năm, lẽ nên thỏa mãn Tiểu Điền Ngọc của từ lâu .”
Mặt đỏ tim đập, cứng:
“Ai mà thích chứ! Biến !”
“Không thích thì như ... nuốt sống ?”
Ngón tay tháo từng nút áo, đầu ngón tay lạnh như băng lướt da ...
Tôi hổ đến mức mắt hoe hoe, tay siết chặt cà vạt.
“Tiểu Điền Ngọc nuốt kiểu nào?
Từng chút nuốt hết? Hay một phát ăn gọn?
Mà ăn gọn thì... đau lắm đấy ~
Hồi đại học em thử, hôm nay cho em thử đủ luôn nhé?”
Miệng thì lải nhải, tay ngừng hoạt động!
Tôi thở dốc, nghẹn ngào cầu xin:
“Đừng... đừng nữa...”
Khoé mắt đỏ rực, trừng mắt liếc một cái—đáng yêu dỗi.
Cuối cùng Sách Tầm cũng chịu ngậm miệng.
Cậu nắm lấy tay , đan mười ngón tay , cúi đầu hung hăng chặn môi .
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng rên khe khẽ và con thú hoang bao giờ mệt.
Giường rung lắc dữ dội, khiến ngăn kéo cạnh đó bật mở.
Một phong thư màu hồng rơi , lấp lánh ánh đèn.
Tên thư chút mờ, như thể ai đó vuốt ve qua từng ngày từng đêm.
[ TOÀN VĂN HOÀN ] 💌