Sữa chua của tôi bị trộm rồi - 2

Cập nhật lúc: 2025-10-03 05:21:11
Lượt xem: 361

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 03

 

Ông nội và ông nội Sách Tầm là hàng xóm cũ.

 

Chỉ khác là ông nội là đại phú hào, còn ông nội thì chỉ cái nhà tổ để .

 

Gia cảnh sa sút, đến đời bố thì là dân làm thuê bình thường.

 

Tới lượt … thì càng thảm. Giờ còn gọi là "trâu bò" nữa.

 

Đến cả làm cũng tính.

 

Mà con mà, chẳng sợ dốt, chỉ sợ bên cạnh một đứa "con nhà ".

 

Ban đầu cũng , cho đến khi bố gặp Sách Tầm.

 

Từ đó, mỗi gọi điện cho ông nội, là thấy… bữa cơm hôm đó lành mạnh tí nào.

 

Tôi hồi bé ghét nhất ba :

 

Đường Tăng lắm lời trong Tây Du Ký

 

Đám lính Nhật trong phim kháng chiến

 

Và… Sách Tầm!

 

Không nhỏ nhen , mà là vì cái m.ô.n.g

 

cứ mỗi đánh là như đóng dấu tên ảnh .

 

Ấn tượng sâu sắc, thể nhớ !

 

sự "hận thù" vẫn chỉ là đơn phương.

 

Cho đến một mùa hè năm cấp hai, bố Sách Tầm đang nghỉ hè ở nhà ông nội ,

bèn nhất quyết đòi “gần gũi để học hỏi”.

 

Thế là học” thật.

 

Lúc đó, Sách Tầm đang gốc cây sách, còn thì leo lên cây lấy trứng chim.

 

Kết quả là trứng chim tuột tay rơi xuống đập thẳng mặt .

 

Sách Tầm sững như hóa đá, tay chỉ chỉ , run rẩy mãi mà gọi nổi tên.

 

Bị trứng chim đập trúng đen đủi nhất.

 

Xui là ở chỗ tổ chim một tổ ong…

 

Tôi kích động bầy ong, và hậu quả là…

 

Tối đó, cả hai đứa ong đốt sưng như chó con.

 

Lần đầu tiên Sách Tầm chủ động chuyện với :

 

“Cậu tên gì?”

 

Tôi đau đến nhe răng trợn mắt, tưởng ảnh kết nghĩa sinh tử gì đó.

 

Ai ngờ trả lời:

 

“Điền Ngọc.”

 

Kết quả, cái tên đó Sách Tầm nghiến răng nhẩm nhẩm mấy .

 

Từ đó, ghi tên sổ đen của luôn.

 

Mỗi thấy né như tránh tà.

 

Chỉ điều, ông nội Sách quý .

 

Nói lanh lợi, tràn đầy sức sống, như Sách Tầm – từ nhỏ giống ông cụ non.

 

Tôi chỉ thấy là kiểu “giao lưu hữu nghị” giữa hai nhà thôi.

 

Dù gì thì ông nội , bố cũng khen Sách Tầm y như .

 

Tính thì… cũng thiệt .

 

Chương 04

 

Không sự "gần gũi học hỏi" hồi đó tác dụng mà…

 

Tôi thế quái nào lọt trường A nổi tiếng.

 

Mà xui cái nữa là — Sách Tầm cũng học ở đó.

 

Xui hơn nữa là — chúng ở cùng ký túc xá.

 

Mẹ nó!

 

Thế là đè bẹp thương tiếc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sua-chua-cua-toi-bi-trom-roi/2.html.]

 

Sách Tầm năm hai mở studio riêng, hơn 20 thành viên.

 

Thậm chí còn bao luôn một tầng làm văn phòng.

 

Còn ?

Cùng lắm là thuê phòng tự học giá 25 đồng/giờ, còn chia sẻ với khác.

 

Tôi năm ba còn qua nổi chứng chỉ tiếng Anh, trong khi đám bạn cùng lớp gửi CV cho studio của Sách Tầm .

 

So với đúng là khiến tức c.h.ế.t mà!

 

Chúng chẳng mấy tương tác.

 

Cho đến một ngày — nhận một bức thư tình màu hồng trong ký túc xá.

 

Trời ơi, ai xài cái motif kinh điển ?

 

Nam sinh trong ký túc xá mà nhận thư tình màu hồng mùi thơm cơ đấy!

 

Thảm hơn là hôm đó, phòng bên đang lén lút ăn lẩu trong phòng .

 

Tôi vờ như thấy cũng .

 

“Ghê , Tiểu Điền, ai thư tình cho mày đấy?”

 

“Gái ? Khoa nào thế?”

 

“Mở coi , đừng giấu.”

 

Giữa bao ánh mắt tò mò, mở thư , dòng đầu tiên là:

 

“Ban đầu định nhét lén thư gối , nhưng vẫn nghĩ gì.”

 

Tôi nghĩ gì ư?

 

Tôi nghĩ là thành trung tâm của cái drama !

 

“Mẹ nó, là con trai hả?! Tiểu Điền ghê nha, ăn cả nam lẫn nữ!”

 

“Phải công nhận, cái tướng nhỏ nhắn trắng trẻo , đúng chuẩn… tiểu thụ nhỉ?”

 

“Da dẻ trắng hồng, nguyên liệu hảo hạng.”

 

Lúc đó còn chẳng ai trong lòng.

 

Nghe tụi nó mắc cỡ độn thổ.

 

Phản ứng theo bản năng, bắt đầu bịa đại:

 

“Nói nhảm gì thế. Nếu mà cong, thì thích kiểu như Sách Tầm cơ!”

 

“Đẹp trai, giàu , lấy một con muỗi đực bên cạnh, tụi bây thấy đấy, toilet cũng sạch sẽ thơm tho, còn… ber~ tinh thần...”

 

Tôi đầu —Sách Tầm đang lưng .

 

Tôi c.h.ế.t chắc .

 

Tôi cầu cứu — sang thì tụi vẫn đang ăn lẩu, chơi game.

 

Thằng còn giả bộ cắn đũa, giả vờ ăn lẩu như diễn viên Oscar !

 

Sách Tầm nhướng mày:

 

“Ber~ tinh thần? Cậu thử ?”

 

Cái quỷ gì thế hả?!?

 

Giọng điệu kéo dài, ánh mắt khó lường, còn chút mờ ám nữa.

 

Mặt đỏ bừng, định đánh trống lảng:

 

“Ha ha, đùa mà.”

 

“Muốn thử?”

 

Cái liếc mắt đầy ám của khiến nổi hết da gà.

 

ngẫm , chắc đang trả thù vụ tổ ong năm xưa.

 

Hừ, Sách Tầm đúng là nhớ dai.

 

Chương 05

 

Thảm hơn nữa là — vẫn cầm bức thư tình màu hồng trong tay.

 

Sách Tầm tình huống, ngớ , chìa tay giật lấy lá thư.

 

Nhướng mày, nửa tin nửa ngờ:

 

 

 

Loading...