Sư Tôn Hình Như Thích Ta - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-17 12:59:40
Lượt xem: 186

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau bao nỗ lực ngừng nghỉ của Yến Thần, Thẩm Ly cuối cùng cũng từ trong kinh hãi mà hồn : "Tiên sinh là tiên nhân? Lại còn là sư tôn của ?"

 

Yến Thần gật đầu, chút nản lòng : "Có ngươi cảm thấy đang linh tinh ? đều là thật cả, chỉ khi nào ngươi nhớ , chúng mới thể trở về."

 

Thẩm Ly tiêu hóa những tin tức . Hắn là tiên nhân, còn là sư tôn của ? Chỉ khi nhớ phận của mới thể trở về chốn cũ. Nhìn Yến Thần đang rối rắm mặt, chậm rãi lên tiếng: "Tiên sinh, tin ."

 

Yến Thần: !

 

"Những gì , đều tin."

 

Yến Thần cảm động đến mức lời nào tả xiết.

 

"Ở bên , quan hệ giữa ?"

 

Câu hỏi khiến Yến Thần chẳng trả lời cho , vốn dĩ y và Thẩm Quy Ly từng tiếp xúc bao nhiêu: "Cũng… cũng . Thật bình thường chẳng mấy khi gặp mặt, tu vi của ngươi cao thâm, hiếm khi diện kiến ngươi lắm."

 

Ánh mắt Thẩm Ly trầm xuống, thể thường xuyên gặp mặt ?

 

"Vậy chúng về nữa, cứ ở đây chẳng ?"

 

Yến Thần ngờ ý nghĩ như , nhất thời cuống quýt: "Thế chứ! Nơi đều là hư ảo, vả ngươi là nhất nhân của đại lục Thương Hải, thể ở chỗ ."

 

Nghe y , bàn tay Thẩm Ly trong ống tay áo vô thức siết chặt.

 

"Có thể trở về đương nhiên về , nơi cũng là giả, cứ ở mãi chẳng sẽ hại gì ?"

 

"Được, chúng sẽ trở về."

 

"Phải đó, A Ly, ngươi hãy cố gắng nhớ xem thu hoạch ."

 

"Được, để nghĩ xem. Hay là kể cho về những chuyện thường ngày của hai , lẽ sẽ giúp ích cho ký ức."

 

"Cũng , như lẽ giúp ngươi nhớ nhanh hơn."

 

mất trí nhớ đều cần về môi trường quen thuộc để khơi gợi ký ức, y nghĩ tình hình chắc cũng tương tự. y vốn nhiều giao thiệp với Thẩm Quy Ly, chỉ thể kể theo những gì sách .

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Thẩm Ly rủ mắt hồi lâu mới mở lời: "Ta phạt chép sách?"

 

Yến Thần uất ức gật đầu: "Ta chẳng qua chỉ xuống núi ăn trộm một con gà nướng lá sen, mà ngươi bắt chép phạt sáu trăm ."

 

Thẩm Ly gật đầu: "Vậy thì thật là quá đáng quá."

 

Yến Thần thâm thúy đồng cảm, cũng gật đầu theo. Chứ còn gì nữa, quá đáng cực kỳ! Thẩm Ly : "Nếu là , tuyệt đối sẽ bắt chép nhiều sách đến thế."

 

Yến Thần cảm động bao nhiêu. Xem kìa, vẫn là đứa nhỏ nhà , bắt y chép sách. y sực nhận , kẻ bắt y chép sách chẳng cũng là ? Đây thể coi là… lúc mất trí nhớ lúc bình thường đây?

 

Thẩm Ly cân nhắc hỏi, vẻ như tình cờ: "Vậy thích A Ly hơn, thích sư tôn của hơn?"

 

Yến Thần chẳng cần suy nghĩ, buột miệng đáp ngay: "Đương nhiên là A Ly ."

 

Trong lòng Thẩm Ly dâng trào một niềm hoan hỷ khó tả. Hắn cũng , thích nhất, chỉ thích .

 

Có những chuyện, nhất là cả đời cũng đừng nhớ .

 

 

 

Sau khi Thẩm Ly qua sinh nhật mười tám tuổi vài ngày, kỳ khoa cử ba năm một bắt đầu khai mở. Yến Thần thu dọn đồ đạc, đem bộ bạc nhét hết cho Thẩm Ly vì sợ đủ dùng. Y thứ bao nhiêu mở miệng đòi cùng Thẩm Ly kinh, nhưng đều từ chối phũ phàng: "Tiên sinh cứ ở nhà đợi về."

 

Nhìn bóng lưng Thẩm Ly khuất dần, Yến Thần bỗng . Đây chính là tâm thái của một làm cha ? Ôi, y thẫn thờ nhà, cảm thấy nơi nào cũng khi thiếu vắng Thẩm Ly.

 

Thấm thoắt ba tháng trôi qua, tuy Thẩm Ly thường xuyên thư về nhưng Yến Thần vẫn lo lắng cho .

 

Tại một quán trọ ở kinh thành, kỳ thi kết thúc, đang chờ bảng vàng. Một thí sinh cùng trọ thấy Thẩm Ly đang thư thì trêu chọc: "Lại thư cho nương t.ử nhà đấy ? Mấy tháng nay hầu như ngày nào cũng , thật là quấn quýt rời."

 

Thẩm Ly dường như vì câu đó mà tâm trạng , khẽ đáp một tiếng: "Y sẽ nhớ ."

 

Tiếng rộ lên của càng lớn hơn, cũng chẳng buồn để tâm, chỉ nắm chặt món đồ điêu khắc bằng gỗ trong tay, nhẹ nhàng mài giòn.

 

Ngày hôm dường như chẳng gì khác biệt, Yến Thần vẫn ở nhà bản thảo. Mấy hôm Thẩm Ly truyền thư về sắp công bố kết quả, sẽ sớm trở .

 

Mấy ngày nay Yến Thần cứ bồn chồn yên, mong về, sợ gặp chuyện đường.

 

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chiêng trống linh đình. Y sống ở ngoại ô, bình thường hiếm qua , cảnh náo nhiệt thật hợp lẽ thường. Trong lòng Yến Thần lập tức nảy một dự cảm, vội vàng mở cửa. Ngoài cửa quả nhiên là y ba tháng gặp. Thẩm Ly đó, vận một hồng y. Trước đây chỉ thấy mặc đồ trắng, ngờ mặc đồ đỏ thể đến nhường .

 

Thẩm Ly thấy y , ý nơi khóe môi giấu : "Tiên sinh, trúng ."

 

Mọi thứ xung quanh dường như lùi xa, y chỉ ngây ngốc Thẩm Ly tiến gần, cho đến khi ôm trọn lòng.

 

Thẩm Ly ôm lấy đang thẩn thờ, tựa cằm lên vai Yến Thần, thấp giọng : "Tiên sinh, nhớ lắm."

 

Đợi đến khi ngoài cửa tản hết, Yến Thần và Thẩm Ly đối diện , y mới phản ứng kịp. Thẩm Ly thi đỗ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/su-ton-hinh-nhu-thich-ta/chuong-5.html.]

 

Yến Thần cứng nhắc hỏi: "Ngươi… ngươi trúng ?"

 

Nhìn vẻ mặt ngây ngốc của y, Thẩm Ly thở dài, nắm lấy tay y trong lòng bàn tay : "Ừm, trúng , là Trạng nguyên."

 

"Trúng , Trạng nguyên." Mấy chữ cứ lặp lặp trong đầu Yến Thần. Hắn, Thẩm Ly thi đỗ Trạng nguyên. Yến Thần như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vui mừng reo lên: "A Ly, ngươi giỏi quá mất!"

 

Y sắp đến nơi . Trước đây thấy phụ con thi đỗ mà lên xuống còn thấy cường điệu, giờ xem chẳng quá chút nào, y hiện tại còn hơn thế nữa. A Ly, hảo đại nhi của ba ba!

 

"Vậy ngươi sắp làm quan ?"

 

"Ừm, ở Hàn Lâm Viện."

 

"Vậy… chúng nên chuyển nhà ?"

 

Thẩm Ly thấy từ "chúng " trong lời y thì đỗi vui mừng, nhẹ nhàng đáp: "Chúng nên dọn đến nhà mới thôi."

 

Nghe , Yến Thần vô cùng hưng phấn. Y cũng sắp trở thành cư dân thường trú của kinh thành ?

 

Yến Thần còn kịp vui mừng hết nấc thì tiếng gõ cửa. Y thấy lạ, bọn họ ở xa thế , ngày thường chẳng ai ghé thăm, hôm nay náo nhiệt .

 

Mở cửa mới của Thẩm phủ đến đưa tin, là mời Thẩm Ly qua phủ hàn huyên một lát.

 

Sắc mặt Yến Thần lập tức sa sầm. Ngày đó chê khờ dại, vì con gái mà đuổi khỏi nhà, giờ tin Thẩm Ly thành danh thì vội vã tìm đến. Yến Thần định từ chối ngay lập tức, nhưng nghĩ đây là việc nhà của Thẩm Ly nên vẫn hỏi ý kiến của .

 

Thẩm Ly suy nghĩ một lát đồng ý, đó an ủi Yến Thần: "Tiên sinh đừng giận, chỉ là qua phủ ôn chuyện cũ thôi, sẽ về sớm."

 

Nói là ôn chuyện cũ, nhưng nhà họ Thẩm căn bản chẳng ý gì. Song Thẩm Ly quyết định , y cũng tiện can thiệp sâu, chỉ chút buồn bực dặn dò: "Vậy ngươi về sớm một chút."

 

Lời khiến trong mắt Thẩm Ly tức khắc gợn lên ý , nhéo nhéo bàn tay của đang phồng má giận dỗi đối diện: "Ta sẽ về sớm nhất thể."

 

Rồi đó, họ sẽ bao giờ thể làm phiền chúng nữa.

 

Hôm đó Thẩm Ly vẫn kịp về bữa tối. Yến Thần hỏi gì với nhà họ Thẩm, Thẩm Ly cũng chỉ bảo là chuyện phiếm thường tình, nhưng từ đó về , nhà họ Thẩm quả nhiên tìm đến họ nữa.

 

Lại hai năm nữa trôi qua, Yến Thần theo Thẩm Ly đổi từ căn nhà sang căn nhà khác, chức quan của Thẩm Ly cũng ngày một thăng tiến. Y thực sự bắt đầu cuộc sống dưỡng lão sớm, mỗi ngày ăn thì ngủ, bản thảo trở thành sở thích chứ còn là công cụ kiếm tiền. Y thấy cuộc sống , chỉ là dù thường xuyên kể cho Thẩm Ly chuyện của Thẩm Quy Ly, vẫn chẳng nhớ chút gì. Ôi, tiến triển thực sự chẳng tẹo nào.

 

Mấy ngày nay Thẩm Ly về muộn. Trước đây đều đúng giờ tan sở, dạo trời tối mịt mới thấy bóng dáng. Hôm nay bên ngoài tuyết rơi lớn, nhưng khi chầu, Yến Thần chuẩn sẵn lò sưởi tay và áo choàng để nên cũng quá lo lắng.

 

Y vốn định đợi Thẩm Ly về, nhưng hiểu mơ màng ngủ . Lúc cửa đẩy , y cảm nhận một luồng khí lạnh đầu tiên, gượng mở mắt , thấy Thẩm Ly mang theo gió tuyết trở về: "Tiên sinh, ngủ ở đây?"

 

Thẩm Ly vội vàng đóng cửa , đợi lạnh tan hết mới tiến gần: "Sao phòng mà ngủ?"

 

Yến Thần lúc mắt mở nổi, lầm bầm : "Ta đợi ngươi mà… muộn thế , ngủ quên mất."

 

Trong cơn mê tỉnh, dường như Thẩm Ly khẽ một tiếng, y thấy : "Là của , nên để đợi lâu, đưa về phòng ngay đây."

 

Cảm giác thứ gì đó khoác lên , y chỉ thấy ấm áp, dường như ai đó bế bổng lên. Nếu là bình thường, y nhất định sẽ bảo Thẩm Ly thả xuống, nhưng hôm nay vì quá buồn ngủ, y mơ màng .

 

Sáng sớm hôm , y mở mắt thấy Thẩm Ly vẫn chầu: "A Ly? Hôm nay ngươi chầu ?"

 

Yến Thần kéo chăn , vươn vai một cái.

 

Thẩm Ly thản nhiên khoác áo lên y, rủ mắt : "Có chứ, chỉ là hôm nay muộn một chút."

 

Đoạn, thấm ướt khăn tay đưa cho Yến Thần lau mặt.

 

"Ồ, hôm nay ngươi cũng nhớ mang thêm lò sưởi, trông chừng sắp tuyết lớn đấy."

 

"Được. Tiên sinh, thể hứa với A Ly một chuyện ?"

 

Yến Thần lạ lẫm : "Chuyện gì?"

 

Thẩm Ly bao giờ đưa yêu cầu với y, đột nhiên làm Yến Thần còn chút mong đợi: "Hai ngày tới đừng khỏi phủ."

 

Tim Yến Thần thắt , nhưng y gì thêm, chỉ gật đầu: "Mùa đông ai mà ngoài chứ, hận thể ở lì trong nhà cả tháng."

 

Lúc Thẩm Ly mới lộ một chút ý : "Tốt, tin ."

 

Thẩm Ly giờ giấc, đến lúc khởi hành, nhưng mắt , làm cũng nỡ rời mắt. Hắn đột nhiên vươn tay ôm lấy giường lòng, ôm thật chặt, mới trầm giọng : "Tiên sinh đợi A Ly, ?"

 

Chỉ cần đợi trở về, sẽ cần nhẫn nhịn nữa, thể dùng một phận khác để đường đường chính chính ôm y lòng.

 

Yến Thần ở trong lòng gật đầu, lí nhí đáp: "Ta ở ngay đây, đợi ngươi về."

 

Thẩm Ly lúc mới buông y , thêm cái nào nữa mà rảo bước rời khỏi phòng.

 

Yến Thần yên, lời hôm nay của Thẩm Ly chỗ nào cũng kỳ quái, cứ như sắp chuyện đại sự xảy . Y thực sự lo lắng, nhưng chẳng thể giúp gì . Mấy năm nay Thẩm Ly thăng quan nhanh, bệ hạ trọng dụng , nhưng điều chắc là chuyện .

 

Trong lòng y nôn nóng, chẳng hề nhận sắc trời bên ngoài biến đổi, trong khí bỗng thoảng qua một làn hương hoa đúng lúc, tầm mắt y bắt đầu trở nên mờ ảo, trong lúc mơ màng dường như thấy mở cửa bước .

 

Loading...