Sự chiếm hữu đến mức bệnh hoạn - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-04 09:30:11
Lượt xem: 204

1

"Anh thể ăn em ?”

"Như em sẽ mãi mãi ở trong cơ thể ."

Doãn Từ câu khi đang vùi đầu n.g.ự.c .

Hơi thở nóng bỏng phả lên trái tim , mạch m.á.u căng phồng bỗng chốc co rúm .

Ý thức dần dần khôi phục, đẩy Doãn Từ một cái nhưng nhúc nhích.

Tôi lấy điếu t.h.u.ố.c từ bên cạnh gối, nhét miệng. tìm mãi thấy bật lửa nên cành trở nên bực bội hơn.

"Rồi em sẽ biến thành phân đào thải ngoài ."

“Đương nhiên là ! Em sẽ trở thành một phần của , mãi mãi ở bên ."

Tôi c.ắ.n nhẹ đầu điếu thuốc, khẩy một tiếng.

"Tế bào cơ thể con sẽ tái tạo mỗi 7 năm, lúc đó em cũng sẽ biến mất ."

Nhân lúc Doãn Từ còn đang ngơ ngẩn, đẩy dậy, với lấy chiếc áo sơ mi bên cạnh.

xé rách tan tành thể nổi.

Quần cũng .

là một cảnh tượng hỗn loạn.

Vừa lấy một chiếc mới từ tủ quần áo còn kịp mặc thì cả ấn cánh tủ.

"Anh em biến mất."

Doãn Từ khẽ động hông, càng lúc càng áp sát.

Tôi lạnh giọng, "Buông , em còn hẹn với khác."

"Không thể từ chối ?"

Tóc cọ hõm cổ , châm chích ngứa ngáy, né một cái thì lập tức khống chế chặt.

"Anh điều tra , buổi tiệc rượu sắp tới chẳng giá trị gì, em thật sự bàn chuyện làm ăn, tán tỉnh đàn ông khác?"

Lại nữa .

Đã bao nhiêu điều tra lịch trình của nhưng Doãn Từ chỉ coi nó như gió thoảng ngoài tai.

“Làm như em thấy phiền lắm, ?"

"Em chán ?"

Nụ hôn ẩm ướt nóng bỏng rơi xuống vai, men theo cổ, dừng động mạch đang đập thình thịch, biến thành những cái c.ắ.n nhẹ.

"Em yêu nhất ? Trần Đại. Em mà, em yêu nhất, chỉ yêu ."

Tôi nhắm mắt , định nổi giận, thì tiếng "cạch" ngắt lời.

Một ngọn lửa xanh lè bùng lên mặt.

Điếu t.h.u.ố.c cháy lên, còn kịp hút một Doãn Từ giật .

Làn khói mỏng lan tỏa cùng tiếng khẽ của .

"Anh bảo là sẽ cho em , chỉ cần em mang theo…"

Đột nhiên một vật thể lạ xâm nhập bên trong khiến trợn tròn mắt, khi nhận đó là gì thì liền nghiến răng giãy giụa.

"Anh bệnh ?!!"

Tàn t.h.u.ố.c rơi xuống cánh tay khiến vô thức co rúm , Doãn Từ nhân cơ hội dễ dàng cho nó thành công.

"Chỉ cần em ngoan ngoãn, sẽ kích hoạt nó." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/su-chiem-huu-den-muc-benh-hoan/chuong-1.html.]

Doãn Từ áp sát thổi tai : "Đừng cố tự lấy nó , thể nhận thông báo theo thời gian thực đấy."

Doãn Từ thất hứa .

Chỉ vì kịp điện thoại của .

Tôi nắm chặt điện thoại, bước nhanh để che tiếng o o đầy hổ.

Tôi đẩy cửa nhà vệ sinh bước , ngờ bên trong quen.

"Em chứ?" Anh với vẻ đầy quan tâm.

Thế là tim đập càng lúc càng nhanh, chân mềm nhũn suýt ngã.

Buổi tiệc rượu của giới thượng lưu thì tràn ngập tiếng .

Còn thì trong buồng vệ sinh chật hẹp, chật vật xử lý thứ đồ Doãn Từ nhét .

Người đàn ông ngoài cửa mãi , dân trong giới , trò nào mà chẳng .

Tiếng huýt sáo đầy khiêu khích: "Trần Tổng đúng là chơi, dùng thứ đồ chơi của trai bao để dùng lên ?”

Tiếng bước chân của một lúc một gần, tiếng gõ cửa vang lên: "Cần giúp ? Đẩy , rút ?"

Doãn Từ ở đầu dây bên quát tháo: 

"Trần Đại! Hắn là ai? Hai đang làm gì? Tại rút ? Đợi đấy, đến tìm em đây.”

Trán đập gạch men lạnh ngắt, nỗi hổ thẹn dần biến mất đó là sự mệt mỏi dâng trào.

Sự mệt mỏi , thực bắt đầu từ lâu.

lúc đây, đầu tiên nghiêm túc nghĩ về vấn đề – tại nuông chiều Doãn Từ?

Nuông chiều tước đoạt tự do của , chà đạp nhân phẩm , can thiệp chuyện xã giao của .

Vì Doãn Từ đúng gu , khiến gặp yêu?

Vì chúng ở bên quá lâu, từ tuổi mười tám tươi đến tận hai mươi tám?

Vì... nợ ba mạng ?

Tôi lật úp điện thoại, nắp bồn cầu lặng lẽ hút hết điếu thuốc.

Sau khi nhả làn khói cuối cùng, gửi cho Doãn Từ một tin nhắn.

[Doãn Từ, chúng chia tay .]

Đây là hình phạt nghiêm khắc nhất mà thể nghĩ , mong từ nay sẽ kiềm chế.

Sợ Doãn Từ giam cầm nữa nên khi đến căn hộ lấy đồ đạc của , gọi theo năm vệ sĩ.

Thật bất ngờ, bình tĩnh.

Vài ngày gặp, chiếc áo sơ mi trắng rộng Doãn Từ trông thùng thình, lẽ vì sẽ đến nên chải chuốt tóc và cạo râu .

Nhìn những quyền chuyển đồ ngoài từng món một, Doãn Từ đột nhiên hỏi: "Tàn t.h.u.ố.c rơi xuống hôm đó, làm em bỏng ?"

Tôi hiểu định làm gì. Tôi nhếch cằm hiệu cho hai vệ sĩ chắn , ngăn Doãn Từ chạm .

Quả nhiên, ngay giây , lộ bản chất thật.

Đôi mắt sáng màu đẽ của chớp chằm chằm mang theo vẻ u ám kì lạ.

"Trần Đại."

Doãn Từ mím môi mỏng nhợt nhạt, kéo lên một nụ : "Em , khi c.h.ế.t biến thành ma ?"

Tôi im lặng, liền tự tiếp.

"Nếu thể biến thành ma thì quá. Như thể mãi mãi theo em.”

"Em , đó.”

 

Loading...