Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 82: Anh trai áo trắng

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:46:35
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Khuynh Nhan mua bữa ăn khuya trở về, Vân Thiển ngủ . Trong phòng nến tắt, thấy bóng dáng Dạ Quân Ly cả.

“Đồ mua về cả , là ngươi ăn ?” Khuynh Nhan ném túi thức ăn trong tay xuống, vươn vai .

“Thôi, ngươi ăn , xem y…” Dạ Quân Ly yên tâm về phía phòng của Vân Thiển một cái, xoay định .

“Nửa đêm nửa hôm, định nhân lúc ngủ mà lẻn …” Khuynh Nhan còn xong nhận cái lườm sắc lẻm của Dạ Quân Ly, lập tức im bặt. “Được , là bây giờ ngươi y một cái là chịu . Đi , ăn giúp ngươi, chạy một chuyến như đúng là đói thật.”

Khuynh Nhan xuống, chẳng mấy hứng thú mà nhai đồ ăn mua, trong lòng chút buồn bực.

Đêm khuya tĩnh lặng, dáng vẻ Dạ Quân Ly hết lòng quan tâm Vân Thiển như , cũng bất giác nhớ đến Nhiễm Trầm.

Không Nhiễm Trầm khi chuyển thế là như thế nào nhỉ?

Dạ Quân Ly lẻn phòng Vân Thiển như ý nguyện. Tuy căn phòng theo yêu cầu của đủ giường, chăn nệm và các loại gia cụ khác, nhưng y vẫn ngủ gục ở góc tường như cũ.

Lòng Dạ Quân Ly chua xót, đưa tay lau mặt, nhẹ nhàng bế Vân Thiển đặt lên giường.

Vân Thiển ngủ say, một chút động tĩnh nào.

Dưới ánh trăng, Dạ Quân Ly tham lam chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn của y, một khắc cũng rời mắt, phảng phất cho thỏa 500 năm xa cách.

Sau đó, vẫn thỏa mãn mà giơ tay, nín thở, dè dặt đưa tay về phía mặt Vân Thiển, quyến luyến sờ nhẹ.

Cảm giác vẫn giống như , mềm mại, mịn màng. Cả y chỉ khuôn mặt nhỏ là còn chút thịt.

Hắn lấy con ch.ó bông bẩn bẩn mà Vân Thiển đang ôm trong lòng , nhưng tay chạm nó, y liền hừ khẽ hai tiếng trong mơ, dường như chút bất mãn.

“Ai tặng mà quý như báu vật ?” Dạ Quân Ly nhíu mày, oán giận cực nhỏ.

thôi, tạm thời truy cứu chuyện .

Sau khi chắc chắn đắp chăn cẩn thận cho Vân Thiển, mới rời , trở về phòng của .

Ngày hôm , Dạ Quân Ly một tiếng gầm giận giữ đ.á.n.h thức, theo bản năng ngoài cửa sổ, trời vẫn sáng hẳn.

“Ngươi mau dậy ! Còn dám ngủ nướng! Nếu hôm nay xử lý xong đám hoa cỏ ở hậu viện thì đừng hòng ăn cơm!”

Âm thanh đó truyền đến từ phía phòng của Vân Thiển.

Dạ Quân Ly còn kịp khoác áo ngoài sa sầm mặt mày mở cửa .

Tên t.ử đó thấy dáng vẻ vui của Dạ Quân Ly, thoáng chốc hạ thấp giọng, khom lưng : “Ma quân.”

“Ngươi gọi Huyền Phong tới đây cho !” Dạ Quân Ly lạnh lùng .

Tên t.ử đó thấy tình hình vẻ , vội vàng tuân lệnh chạy đ.á.n.h thức Huyền Phong vẫn còn đang say giấc.

Dạ Quân Ly ngó phòng Vân Thiển, thấy y đang vội vàng xỏ giày, dáng vẻ vẫn còn buồn ngủ rũ rượi, ngay cả khi Dạ Quân Ly bước , y dường như cũng hề .

“Nhợt nhạt, đừng mặc nữa, buồn ngủ thì cứ ngủ tiếp …” Dạ Quân Ly giữ một cách nhất định với y, vì khi Vân Thiển thấy lời cũng hề hoảng sợ.

Y do dự một chút.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Dạ Quân Ly tiếp: “Có ở đây, đảm bảo ai dám bắt nạt ngươi! Ngủ .”

Vân Thiển lẽ thật sự buồn ngủ, Dạ Quân Ly vài ba câu thuyết phục, y cởi chiếc giày mới xỏ một nửa, bất an ngoài cửa một cái mới từ từ trèo lên giường.

Dạ Quân Ly lập tức rời , nhẹ nhàng khép cửa .

Lúc Huyền Phong cũng chạy tới, vẻ đến vội, áo ngoài mới mặc một nửa…

Nhìn thấy Dạ Quân Ly, nở nụ giả tạo quen thuộc: “Ma quân đại nhân gì phân phó? Có đêm qua ngài ngủ ngon ?”

Dạ Quân Ly liếc một cái, lạnh lùng : “Đêm qua vốn khó ngủ, ai ngờ chợp mắt bao lâu t.ử Bồng Lai Các của ngươi sáng sớm làm ồn đ.á.n.h thức. Phong các chủ, đây là đạo đãi khách của các ngươi ?”

Huyền Phong liếc tên t.ử bên cạnh, nghiêm giọng : “Túc Khanh, ngươi đ.á.n.h thức Ma quân ?”

Tên t.ử tên Túc Khanh chân mềm nhũn, phịch một tiếng quỳ xuống đất: “Các chủ tha tội, Ma quân tha tội, … tới gọi Vân Thiển dậy…”

“Ngươi còn !” Huyền Phong ngắt lời, “Sau như nữa, ?”

Huyền Phong nhân cơ hội cho qua chuyện, nhưng nực , Dạ Quân Ly thể bỏ qua cho kẻ bắt nạt Vân Thiển, cho dù chỉ là phụng mệnh làm việc.

“Phong các chủ, đám hoa cỏ ở hậu viện cũng cần xử lý chứ, cứ để đến làm .”

Những việc nặng nhọc lớn nhỏ trong Bồng Lai Các, bọn họ gần như đều sai Vân Thiển làm, bây giờ điểm danh bắt tự làm, Túc Khanh rõ ràng là vui, nhưng vì sợ hãi Dạ Quân Ly, chỉ thể vội vàng : “Túc Khanh tuân lệnh.”

“Ta còn xong,” Dạ Quân Ly dừng một chút, vẻ mặt vẫn chút vui vẻ, “Mỗi ngày giờ Sửu dậy xử lý.”

“Ngẩn đó làm gì, còn mau cảm ơn Ma quân.” Huyền Phong quát Túc Khanh.

“Tạ Ma quân, tạ Ma quân!” Túc Khanh nơi nên ở lâu, vội vàng lăn bò rời .

Dạ Quân Ly thuận miệng hỏi về Tinh Lâm và Cảnh Nhạc nhốt trong phòng tạm giam hôm qua, Huyền Phong vội vàng thanh minh, hề bao che bọn họ.

Thật Dạ Quân Ly rõ, đêm qua bảo Khuynh Nhan thăm dò, hai đó đ.á.n.h đến mức nổi, Dạ Quân Ly mới nguôi giận một chút.

Hắn sẽ dễ dàng lấy mạng bọn chúng, hành hạ cho bọn chúng sống bằng c.h.ế.t mới là hả giận nhất.

“Vậy ngươi cũng về nghỉ ngơi tiếp , mệt . Bảo t.ử của ngươi cần đến viện sai phái bất kỳ ai làm việc nữa.”

Dạ Quân Ly lệnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-82-anh-trai-ao-trang.html.]

“Hiểu , hiểu ! Vậy Ma quân tiếp tục nghỉ ngơi.”

Lúc rời , Huyền Phong liếc Dạ Quân Ly một cái, thấy đang chằm chằm phòng Vân Thiển xuất thần, hiểu lờ mờ rời .

Vân Thiển ngủ một giấc đến tận trưa, cuối cùng cơn đói đ.á.n.h thức.

Ma quân đại nhân chu đáo sớm chuẩn cho y một bàn cơm trưa thịnh soạn, còn là đặc biệt dặn dò Huyền Phong bảo đầu bếp giỏi nhất của Bồng Lai Các làm.

Đây là đầu tiên trong đời Vân Thiển ăn những món ngon phong phú đa dạng như , đây y chỉ thể khác ăn.

Dạ Quân Ly năm bảy lượt mua đồ cho y ăn, còn giúp y dạy dỗ những sư đồng môn , Vân Thiển lẽ Dạ Quân Ly , vì , thái độ đối với rõ ràng hơn một chút, ít nhất còn kháng cự như nữa.

Y ăn bữa trưa một cách ngon lành, đó liền định rời khỏi phòng.

Dạ Quân Ly gọi y : “Đi ?”

“Đại đường.”

Dạ Quân Ly hỏi thêm tại , chỉ cần chịu bắt nạt, Vân Thiển vốn nên nhịp sống của riêng , Dạ Quân Ly sẽ quấy rầy.

cũng theo.

Tuy nhiên, trong đại đường một vị khách mời mà đến, khiến cho vị Ma quân luôn thong dong lập tức chút hô hấp đình trệ.

“Nhiễm Trầm.”

“Anh trai áo trắng…” Vân Thiển thì thầm, khóe miệng nở nụ từng trong hai ngày nay.

Dạ Quân Ly bừng tỉnh, hóa trai áo trắng” trong miệng y chính là Nhiễm Trầm.

Hắn cố tỏ bình tĩnh bước đại đường, khi Nhiễm Trầm thấy cũng sững sờ, đó nở một nụ đầy ẩn ý: “Ma quân đại nhân cũng ở đây, ngưỡng mộ đại danh lâu.”

Quan sát sắc mặt của Nhiễm Trầm một hồi, hẳn là cũng chuyển thế mà mang theo ký ức, chỉ là hiện giờ phận gì? Tại ?

Dạ Quân Ly quên, trong lục giới, ai mà ?

“Ừ.” Dạ Quân Ly nhàn nhạt đáp một tiếng, đầu xem Khuynh Nhan tới , ngày đêm mong nhớ đang ở ngay mắt.

hôm nay Khuynh Nhan với buồn ngủ, lúc nãy khi ngoài Dạ Quân Ly gọi một tiếng nhưng đáp , Dạ Quân Ly liền bỏ mặc cùng Vân Thiển.

“Anh trai áo trắng…” Giữa lúc khí đang lúng túng, Vân Thiển khẽ gọi một tiếng, mày mắt cong cong Nhiễm Trầm.

Nhiễm Trầm dường như nhớ y.

“Hửm? Ngươi gọi ?” Hắn hứng thú hỏi Vân Thiển.

Lúc , Huyền Phong nhịn lên tiếng: “Ngươi đừng để ý đến nó, đầu óc nó chút vấn đề.”

Chỉ cần lấy khuyết điểm của Vân Thiển , Dạ Quân Ly liền sẽ nổi giận: “Phong các chủ! Xin hãy chú ý lời của ngươi!”

Huyền Phong khiển trách, mất hết khí thế, miễn cưỡng : “Vâng.”

Nhiễm Trầm đối với hành động của Dạ Quân Ly càng thêm suy tư, trêu tức : “Không ngờ Ma quân đại nhân chu đáo với những kẻ nhỏ bé như .”

Dạ Quân Ly hứng thú những lời khách sáo giả dối với , hỏi thẳng: “Là ngươi tặng Vân Thiển một con ch.ó bông màu trắng?”

Nhiễm Trầm nhíu mày suy nghĩ, một lúc lâu mới : “Ồ? Hóa là nó ?”

Trong trí nhớ của , đúng là tặng một con ch.ó bông màu trắng cho một đứa trẻ ven đường, nhưng lúc đó chỉ vì thấy nó vướng víu nên tiện tay ném mà thôi.

Nếu để Dạ Quân Ly hành động tùy tiện như của Nhiễm Trầm khiến Vân Thiển nhớ mãi quên, chắc chắn sẽ tay với Nhiễm Trầm ngay tại chỗ!

xem phản ứng của Nhiễm Trầm, Dạ Quân Ly càng thêm tin tưởng, ký ức kiếp .

Nhiễm Trầm đến gần Vân Thiển, đ.á.n.h giá y một lượt, : “Sao thế? Rất thích con ch.ó bông tặng ngươi ?”

Khi câu , còn giả vờ vô tình liếc Dạ Quân Ly một cái, chờ đợi phản ứng của .

Bởi vì, Nhiễm Trầm của đời cũng nhạy bén kém, lập tức nhận , Dạ Quân Ly đối với Vân Thiển hề bình thường.

Vân Thiển ngoan ngoãn gật đầu, đáp: “Thích.”

Mà sắc mặt của Dạ Quân Ly càng lúc càng khó coi.

Hắn nhớ đầu gặp Vân Thiển ngày hôm qua, y coi như kẻ thù, mà nay, y thiết với Nhiễm Trầm như , chẳng chỉ là một con búp bê rách thôi ?

Hắn thể mua hàng ngàn hàng vạn con.

Vân Thiển cái gì, đều thể cho!

Tiếp đó, Nhiễm Trầm định đưa tay chạm đỉnh đầu Vân Thiển, liền Dạ Quân Ly ngăn : “Trước mặt , mong ngươi tự trọng!”

Nhiễm Trầm ho nhẹ một tiếng, đại khái hiểu bảy tám phần, liền với Vân Thiển: “Lần tặng ngươi một con hơn.”

Mà trong mắt Vân Thiển cũng tràn đầy mong đợi.

Không khí trong đại đường ngày càng trở nên căng thẳng, Huyền Phong nghi hoặc quan sát Dạ Quân Ly và Nhiễm Trầm, theo lý mà , hai hẳn là ân oán gì, bây giờ gặp mặt một luồng t.h.u.ố.c s.ú.n.g lượn lờ giữa hai .

Từ khi Dạ Quân Ly đến Bồng Lai Các, những chuyện mà Huyền Phong hiểu ngày càng nhiều.

Ví dụ như, sáng nay Dạ Quân Ly phân phó T.ử Tiêm, mỗi ngày bữa trưa đều để đầu bếp chuẩn một bàn đồ ăn ngon, còn chỉ định một T.ử Tiêm rửa nguyên liệu nấu ăn.

Đại t.ử Bồng Lai Các đường đường, hạ làm những việc chân tay như , nội tâm T.ử Tiêm cam lòng, nhưng cũng dám tuân theo.

--------------------

Loading...