“Ăn xong ?” Dạ Quân Ly nhiều ngày nhường Dạ Thương Cung cho Vân Thiển và Một Ưu ở, còn thì dọn đến Nhàn Tâm Các.
Hành động rộng lượng như thật sự khiến cho khắp Lục Thần Điện bằng con mắt khác.
Vân Thiển ăn xong thìa mì cuối cùng, buông đũa, cầm lấy khăn tay qua loa lau miệng, mãn nguyện đáp: “Ăn no .”
“Vậy thôi.” Theo quán tính, trong một thoáng vô thức, Dạ Quân Ly đưa tay về phía Vân Thiển, ý bảo y nắm lấy.
Trước đây vẫn luôn như , mỗi đến , đặc biệt là những nơi đông , Dạ Quân Ly nhất định sẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Thiển, sợ y lạc.
Chỉ là hành động bây giờ, trong mắt bất kỳ ai, đều vô cùng đột ngột. Dạ Quân Ly thu bàn tay đang lơ lửng giữa trung về, chính cũng giật kinh ngạc vì hành động thể kiểm soát , khẽ giọng lặp : “Đi thôi…”
Vân Thiển lặng lẽ ngẩng đầu một cái, chậm rãi cúi đầu, im lặng bước theo .
Sau đó dường như nghĩ tới điều gì, y dừng bước, đầu với Nhiễm Trầm: “Nhiễm Trầm, Một Ưu phiền ngươi chăm sóc nhé.”
“Ừ.” Đối với Vân Thiển, Nhiễm Trầm nay đều cầu tất ứng, một chìm đắm trong cảm xúc mất mát.
...
Đi khu chợ náo nhiệt, tâm trạng căng thẳng của Vân Thiển cũng chợt vui vẻ hẳn lên, y thực mục đích gì khác, chỉ ngoài mua một món đồ chơi cho Một Ưu.
Trước đồ chơi của Một Ưu đều do y phụ trách mua, từ khi y rời khỏi Khải Hiền Sơn, cuộc sống của Một Ưu cũng ai tô điểm thêm chút niềm vui nào, Vân Thiển bù đắp cho thằng bé.
“Đi sát theo , đừng chạy lung tung.” Đây là câu đầu tiên Dạ Quân Ly khi đến chợ, ánh mắt nên đặt giữa đám đông chen chúc, nhưng sâu trong đáy mắt ngập tràn dịu dàng.
Vân Thiển sững , dám mắt Dạ Quân Ly nữa.
Sự dịu dàng quen thuộc dường như từng , là thứ y thể tiếp tục dựa dẫm.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-47-thich-gi-cung-mua-cho-nguoi.html.]
“Ừm, xem mấy cái chong chóng bên .” Vân Thiển chỉ một sạp hàng nhỏ cách đó xa, bày đủ loại kiểu dáng chong chóng, đặc biệt là những chiếc nhiều màu sặc sỡ, vô cùng bắt mắt.
Được Dạ Quân Ly gật đầu, hai liền tới sạp hàng.
“Cái quá.” Vân Thiển rộ lên, đôi mắt cong thành một vầng trăng khuyết xinh , y thổi một chiếc chong chóng, nét mặt lộ rõ vẻ vui mừng.
Vân Thiển chong chóng, Dạ Quân Ly y, thấp giọng : “Ừm, thích gì cũng mua cho ngươi.”
Vân Thiển ý thức thể hiện cảm xúc quá rõ ràng, bèn thu liễm một chút, ngượng ngùng mặt : “Không, , … mua cho Một Ưu.”
Nghe , Dạ Quân Ly với ông chủ sạp hàng: “Lấy hai cái.”
Một cái cho Vân Thiển tặng Một Ưu, một cái tặng Vân Thiển.
Quả nhiên, chính Vân Thiển cũng thích chiếc chong chóng , lúc đường, y luôn vui vẻ mặt mà thổi nhẹ hai cái…
“Có thể xem cái ?” Sau đó thấy một sạp hàng bán kẹo, Vân Thiển lập tức dừng bước, giọng trong trẻo cất lên, âm cuối khẽ ngân.
lúc , Vân Thiển đột nhiên một qua đường va nhẹ, cả y ngã lòng Dạ Quân Ly.
Nếu là đây, Dạ Quân Ly nhất định sẽ nổi giận với qua đường , nhưng ngay lúc , bỗng chút may mắn vì tiếp xúc mật ngoài ý , thuận thế ôm y sát .
“Nắm lấy.” Dạ Quân Ly cất lời.
“Hả?” Vân Thiển thẳng mắt , trong mắt ánh lên một tia kinh ngạc.
“Nếu xem thứ thì hãy nắm lấy.”
--------------------