Y cũng dựa góc tường lạnh băng, theo thói quen nhắm mắt chìm giấc ngủ.
Hai họ ngủ say, nhưng Nhiễm Trầm ở phòng cách vách trằn trọc suốt đêm.
Kể từ lúc Dạ Quân Ly ở phòng của Vân Thiển, cả trái tim Nhiễm Trầm như treo lên, lông mày cũng từng giãn …
Hắn chỉ lo lắng cho an nguy của Vân Thiển mà lòng còn dấy lên ghen tuông. Dù hiểu rõ quá khứ của Dạ Quân Ly và Vân Thiển, nhưng cũng từng ít nhiều qua về tình cảm giữa hai họ. Bất luận hiện tại , vẫn tránh khỏi nảy sinh lòng đố kỵ.
Cứ như , như đống lửa, như đống than mà mất ngủ cho đến hừng đông.
…
Hôm , Nhiễm Trầm đến gõ cửa phòng Dạ Quân Ly từ sáng sớm, lấy cớ là mang bữa sáng đến.
Dạ Quân Ly nay đều dậy sớm. Giọng hờ hững của xuyên qua cánh cửa truyền tai Nhiễm Trầm: “Vào .” Trong giọng gì khác thường.
Nhiễm Trầm cho phép liền đẩy cửa bước . Ánh mắt lập tức Vân Thiển đang dựa góc tường thu hút. Hắn bỗng thở phào nhẹ nhõm, cảm giác bất an tích tụ trong lòng từ đêm qua, trong khoảnh khắc , cuối cùng cũng trần ai lạc định…
Hắn cho rằng chuyện lo lắng vẫn xảy .
hành động đột ngột ngay đó của Dạ Quân Ly khiến nảy sinh nghi hoặc.
Chỉ thấy chậm rãi về phía Vân Thiển, nhẹ nhàng vỗ vỗ gương mặt y, như : “Sao ngủ say như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-28-do-ky.html.]
Vân Thiển dụi dụi mắt, đây là động tác quen thuộc của y mỗi khi tỉnh dậy, mơ màng bóng đen mắt. Y nhất thời hít một khí lạnh, hai tay theo phản xạ phòng che ngực, lắp bắp hỏi: “Ngươi, ngươi làm gì?”
Nói cũng lạ, trong những lúc phòng , Vân Thiển đối diện với Dạ Quân Ly luôn lắp bắp, giống như thường ngày ngang ngược bất cần, lời lẽ đầy gai góc.
Lúc , Dạ Quân Ly hề tỏ khó chịu, mà nghiêm túc trả lời: “Dậy ăn sáng!”
Thái độ khác thường chỉ khiến Vân Thiển kinh ngạc, mà Nhiễm Trầm càng làm . Hắn hiểu suy nghĩ thật sự trong lòng Dạ Quân Ly.
Vân Thiển liếc thấy Nhiễm Trầm, trái tim đang treo lơ lửng tức thì hạ xuống. Y dậy phủi mông, chút khách khí tới bàn ăn, kéo ghế gỗ xuống, giật lấy đĩa bánh bao mà Nhiễm Trầm đặt xuống ngấu nghiến gặm.
Nhiễm Trầm lo y nghẹn, vội vàng rót một chén nước đặt ngay bên cạnh, nhắc nhở: “Đừng vội, vẫn còn…”
Không đêm qua giày vò quá sức mà khi tỉnh dậy, y cảm thấy đói lạ thường, ăn hết cái bánh bao đến cái khác mà vẫn thấy no.
Y quên bao lâu ăn một bữa thoải mái như . Dù thời gian ở chỗ Nhiễm Trầm, y hề bạc đãi bản , nhưng lẽ do cơ thể, y ăn uống vẫn luôn , thường ăn nhiều.
“Nhìn làm gì? Sao các ngươi ăn?” Ăn một nửa, y bỗng ngẩng lên, thấy cả Dạ Quân Ly và Nhiễm Trầm đều đang lặng lẽ thì ngơ ngác hỏi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sự chú ý của Nhiễm Trầm hướng về phía Dạ Quân Ly. Ánh mắt đang dừng Vân Thiển, trong mắt một tia sáng vàng thoáng qua, giọng trầm thấp mang theo một chút bất đắc dĩ và cả sự dung túng: “Bọn tranh với ngươi.”
Hành động bất ngờ khiến đôi mắt ấm áp của Nhiễm Trầm lập tức trầm xuống, phảng phất ánh sáng nguy hiểm đang cuộn trào.
Nhiễm Trầm mâu thuẫn. Hắn luôn lo lắng Dạ Quân Ly sẽ dùng thủ đoạn với Vân Thiển, nhưng khi Dạ Quân Ly đối xử dịu dàng với y, lòng đố kỵ của thể kìm nén mà bùng lên.
--------------------