Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 127: Ngươi thích ta ở điểm nào?

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:49:21
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đầu óc Dạ Quân Ly trống rỗng, tất cả thứ dường như ngưng đọng, chỉ Khuynh Nhan là giữ bình tĩnh.

"Mau! Mau đỡ y xuống!" Hắn vươn tay đón lấy Vân Thiển từ trong lòng Dạ Quân Ly, đặt y thẳng giường. Máu tươi chảy đẫm cả cổ, nhưng Vân Thiển vẫn cố nén cơn đau, mơ hồ mỉm với Dạ Quân Ly.

Y Quân Ly ca ca của đừng lộ vẻ mặt đó, đừng vì y mà đau khổ như . Y cho , y may mắn bao khi Nhung Âm trả thù tất cả lên y, chứ làm tổn thương yêu nhất.

y tài nào phát tiếng, mở miệng mà chẳng thể nổi một lời.

Mấy ngày tiếp theo, tình hình của Vân Thiển hề khả quan hơn. Y liên tục hộc máu, sốt cao triền miên, trong cơn mê man, y cứ thấy mãi vẻ mặt đau đớn đến tâm can vỡ nát của Dạ Quân Ly, hình ảnh đó cứ lặp lặp , khắc sâu mắt y.

Vân Thiển dường như trụ nổi nữa, nhưng y dựa nỗi đau lòng mà gắng gượng qua ngày.

Trời mưa nhiều ngày, tiếng mưa ngoài cửa sổ vỗ giấy dán cửa sổ, vang lên lách tách. Nghe âm thanh , Vân Thiển cũng cảm thấy thật lạnh, nhưng y ngoài ngắm mưa.

......

Ngày hôm nay, y cuối cùng cũng hộc m.á.u nữa, vết thương rỉ m.á.u ở n.g.ự.c cũng ngừng một cách kỳ lạ. Dạ Quân Ly dùng hết tất cả linh đan diệu dược, kỳ trân dị bảo của Lục Thần Điện mà cũng chỉ thể cầm m.á.u cho y, nhỏ bé vẫn yếu ớt đến mức còn chút sức lực nào.

Gia Quân Ly định moi trái tim bất t.ử của , nhưng phát hiện tài nào làm , nó như thể bẩm sinh , ăn sâu cơ thể .

"Quân Ly ca ca......" Việc đầu tiên Vân Thiển làm khi tỉnh là tìm kiếm bóng hình Dạ Quân Ly khắp nơi. Mỗi thấy mắt, cảm xúc hoảng hốt của y mới thể lắng xuống.

Dạ Quân Ly cũng luôn thể thấy tiếng gọi của y ngay lập tức, cho dù đang ở tấm bình phong thấm ướt khăn để chuẩn lau tay lau cho Vân Thiển, tiếng nhỏ bé gọi, liền vội vàng bước tới.

"Ta đây." Hắn vội vàng đ.á.n.h giá Vân Thiển từ xuống , đưa tay sờ trán y xem sốt .

"Có khó chịu ?" Dạ Quân Ly cúi đầu trân trọng hôn lên khóe miệng Vân Thiển, kéo đôi bàn tay y lên, hôn hôn mấy .

Việc khiến Vân Thiển khanh khách, yếu ớt đùa: "Sao cứ cảm thấy, Quân Ly ca ca bây giờ giống... cuồng ma hôn môi nhỉ......"

Dạ Quân Ly cũng mỉm đáp y. Hắn hứa với Vân Thiển sẽ tỏ đau buồn mặt y, vì Vân Thiển của thấy điều đó.

"Quân Ly ca ca......" Vân Thiển đột nhiên trở nên nghiêm túc, mở to đôi mắt long lanh. Y nhận hôm nay chuyện dường như còn khó khăn như , nên gọi .

"Ừ, đây mà." Dạ Quân Ly cũng luôn hề thấy phiền mà đáp lời y, sờ sờ khuôn mặt nhỏ, nắn nắn bàn tay nhỏ, để y cảm nhận sự tồn tại của , cảm nhận quan tâm y.

"Quân Ly ca ca, đến bên cửa sổ ngắm mưa......" Vân Thiển cẩn thận đưa yêu cầu. Y nghĩ rằng, với tính cách của Dạ Quân Ly, trời lạnh thế , tuyệt đối sẽ mở cửa sổ để y bên cạnh.

trong lòng y mãnh liệt một tâm nguyện như . Y dường như mấy ngày thấy cảnh vật bên ngoài, tiếng mưa rơi, lòng luôn thấy ngứa ngáy.

Thế nhưng , Dạ Quân Ly từ chối y như khi, cấm y làm cái , cho y làm cái . Chỉ cần Vân Thiển , bất kể đưa yêu cầu gì, đều sẽ đồng ý.

"Vậy chúng mặc thêm áo, ôm ngươi ." Dạ Quân Ly xong liền xoay lấy chiếc khăn thấm ướt, lau mặt cho Vân Thiển, lấy một chiếc áo khoác thật dày bên giường khoác cho y.

Khi vươn tay bế y lên, Vân Thiển bỗng : "Quân Ly ca ca, tối qua mơ đấy......"

Giọng y cao lên, mang theo một chút tinh nghịch.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cánh tay đang ôm y của Dạ Quân Ly siết , cúi đầu hỏi: "Nhợt nhạt mơ thấy gì thế?"

Vân Thiển do dự một lúc lâu mới kể giấc mơ đó: "Ta mơ thấy biến thành một con cá, bơi......"

Y mơ thấy là một con cá, nhưng thể biến thành hình , cách nào lên bờ thành công.

Dạ Quân Ly thấy ánh mắt y tối , bèn cố ý trêu chọc: "Nếu nhợt nhạt của chúng thật sự biến thành một con cá, chắc chắn là một nàng tiên cá!"

thoáng thấy ảo ảnh, thấy Vân Thiển biến thành một chú cá nhỏ thể lên bờ.

Hình ảnh hỗn loạn khiến khó chịu chớp chớp mắt, nhẹ nhàng nhấc bổng sức nặng tay, dường như còn nhẹ hơn nhiều. Sống mũi cay xè, ôm Vân Thiển chặt hơn lòng, đột nhiên nghiêm mặt : "Nhợt nhạt, cho Thần Hoàng ở , ?"

Sau khi khôi phục ký ức, Vân Thiển thỉnh thoảng liên lạc với Thần Hoàng, nhưng Thần Hoàng vẫn khúc mắc với Dạ Quân Ly, vẫn còn hận làm tổn thương Vân Thiển, do đó, ông cũng chịu gặp Dạ Quân Ly.

Vân Thiển cơn mưa như trút nước ngoài cửa sổ, trong lòng khỏi cảm thấy mãn nguyện. Y dụi dụi lòng Dạ Quân Ly, vòng tay mềm mại , hương thơm trong lồng n.g.ự.c , luôn chỉ thuộc về một y.

"Tại gặp Thần Hoàng gia gia?" Vân Thiển khó hiểu, Dạ Quân Ly và Thần Hoàng cũng chẳng giao tình gì, đột nhiên đề nghị gặp ông, Vân Thiển luôn cảm thấy chuyện hề đơn giản.

Y nhắm mắt , hỏi thêm nữa: "Quân Ly ca ca tại gặp ông ?"

"......" Dạ Quân Ly trả lời câu hỏi của y mà chuyển chủ đề, cùng y ngắm cảnh mưa ngoài cửa sổ. Thời gian dường như trở cảnh tượng hai trú mưa ở Ly Nguyệt Đình kiếp .

"Quân Ly ca ca, tại ngươi thích ?" Ánh mắt Vân Thiển rời khỏi màn mưa, đột ngột hỏi một câu sến súa như .

Y vẫn luôn cho rằng, thể gặp Dạ Quân Ly là phúc phận tu luyện mấy đời. Những tổn thương sinh từ hiểu lầm, Vân Thiển hề ghi nhớ, tất cả ký ức của y đều là những điều khi ở bên Dạ Quân Ly.

Dạ Quân Ly yêu y thế nào, thương y , luôn cẩn thận chiều chuộng y.

Cho đến hôm nay, Vân Thiển bỗng phát hiện, thể gặp Dạ Quân Ly đúng là may mắn của y, nhưng trở thành kiếp nạn của Dạ Quân Ly.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-127-nguoi-thich-ta-o-diem-nao.html.]

Hắn vốn dĩ vô ưu vô lo, một một cõi, sát phạt quyết đoán cũng cần bận tâm, vì y mà nếm trải đủ chua ngọt đắng cay của thất tình lục d.ụ.c hết đến khác.

Dạ Quân Ly câu hỏi của y làm cho ngẩn . Trong trí nhớ, Vân Thiển dường như bao giờ mở miệng hỏi những câu tương tự, ngược luôn treo câu thích ở bên miệng.

Ngay đó, nở một nụ cưng chiều: "Ngươi đang ý đồ xa gì đây, cái đầu nhỏ cả ngày nghĩ ngợi gì thế?"

Hắn cúi , dùng trán chạm trán Vân Thiển, vẫn ôm chặt y trong lòng.

Vân Thiển vế của câu . Y bình thường vô vị, cái gì cũng , luôn cần mắt dốc lòng bảo vệ.

Mà bản y chẳng thể giúp gì cho .

trong lòng Dạ Quân Ly nghĩ như .

"Nhợt nhạt trong lòng , giống như một tia sáng ......" Nửa đời của sống trong nước sôi lửa bỏng, là ngươi xuất hiện, kéo khỏi vực sâu, từ đó mới gặp ánh sáng.

"Giống như ánh sáng ư?" Vân Thiển thì thầm, thể lĩnh hội ngay tầng ý nghĩa .

"Thế còn nhợt nhạt thì , ngươi thích ở điểm nào?" Dạ Quân Ly nhịn hôn lên khóe miệng y mấy cái. Mái tóc buông xõa của làm cổ Vân Thiển ngứa ngáy, y rụt trong lòng .

"Sao ngươi học ?" Vân Thiển bĩu môi bất mãn.

"Chỉ cho nhợt nhạt hỏi , cho hỏi ngươi ?" Dạ Quân Ly nhướng mày hỏi .

"Ừm......" Vân Thiển đảo mắt làm vẻ suy nghĩ sâu xa, "Cũng ......"

Dáng vẻ thật sự đáng yêu vô cùng.

, một nhất cử nhất động đều đáng yêu như thế, tại định sẵn một kết cục như ?

"Vậy ngươi trả lời , tại thích ?" Dạ Quân Ly đột nhiên hứng thú với vấn đề , tỏ quyết truy hỏi đến cùng.

"Ha ha!" Vân Thiển đột nhiên tinh nghịch thành tiếng.

Dạ Quân Ly nhíu mày y, tiểu gia hỏa đang một mừng thầm cái gì.

"Thật ... đầu tiên trúng chính là sắc của Quân Ly ca ca..." Y thẳng thắn suy nghĩ trong lòng. Quả thật, đầu tiên thấy Dạ Quân Ly, y tung hoành ngang dọc trời đất, còn từng gặp qua nam t.ử nào tuấn lạc như .

"Hửm?" Dạ Quân Ly giả vờ tức giận, hừ nhẹ một tiếng.

âm thanh nhỏ, nhanh chóng tiếng mưa át .

Đương nhiên chỉ thế, những điều của Dạ Quân Ly, Vân Thiển sợ rằng kể mười ngày mười đêm cũng hết.

Mưa xu hướng nhỏ dần, tiếng mưa rào rào cũng dần biến thành một bản nhạc êm tai.

Vân Thiển khoan khoái ngáp một cái, khóe mắt ươn ướt.

"Mệt ?" Dạ Quân Ly đưa một tay , kéo chặt áo khoác cho y.

Sự chú ý của Vân Thiển thu hút, y lộ ánh mắt kính nể kiêu ngạo: "Quân Ly ca ca bây giờ thể một tay ôm !"

Y đang khen ngợi Dạ Quân Ly.

Còn Dạ Quân Ly đối với y là nỗi đau lòng vô bờ bến.

, bây giờ một tay cũng thể dễ dàng ôm y, thể tưởng tượng y gầy bao nhiêu.

Sau khi Vân Thiển tỉnh , Dạ Quân Ly cũng dám nhắc nửa lời về tình hình vết thương cụ thể của y. Hắn tính cách của Vân Thiển, những chuyện nhớ , khi tỉnh dậy chắc chắn sẽ nhắc đến nửa chữ.

Cho dù Dạ Quân Ly rốt cuộc là ai to gan lớn mật dám làm tổn thương Vân Thiển của , hận đến mức đem kẻ đó lăng trì, tra tấn đến sống c.h.ế.t xong, nhưng vì Vân Thiển hề nhắc đến, đành nén cơn phẫn nộ xuống.

Chuyện đến nước , báo thù là quan trọng nhất, Vân Thiển mới là quan trọng nhất.

Dạ Quân Ly cố ý trêu chọc y: "Vậy... phần thưởng ?"

......

Không khí im lặng một chút, Vân Thiển c.ắ.n cắn môi, khó xử : "Hôn... hôn..."

Y nhỏ, như thể khó mở lời.

Dạ Quân Ly giả vờ thấy, hỏi một nữa: "Phần thưởng gì?"

"Muốn hôn... hôn..." Lần Vân Thiển lớn hơn một chút, đầu chỗ khác, lấy hết can đảm , "Không chỉ chạm nhẹ một cái, mà là kiểu hôn thật lâu ......"

--------------------

Loading...