Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 123: Kẻ Cắn Người Lại Khóc Trước

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:49:18
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Khuynh Nhan rời , Vân Thiển liền yên, những món ăn vốn yêu thích nhất bày đầy bàn, dù y nhiều ngày ăn một miếng nào, Dạ Quân ly vẫn quản phiền hà mà sai mang tới mỗi ngày.

Y còn bắt đầu hoài nghi bản , làm sai .

Mình yêu Dạ Quân ly như , đời mà ngay cả mạng cũng từ bỏ, lẽ nào đời vì Nhiễm Trầm mà cứ mãi gây sự với ? Bọn họ khó khăn lắm mới ở bên , ?

Vân Thiển bắt đầu tự kiểm điểm: Cú tay tùy hứng quá nặng ? Nghĩ đến lời Khuynh Nhan Dạ Quân ly đang hôn mê giường, Vân Thiển hối hận kịp.

Tình cảm của Vân Thiển dành cho Dạ Quân ly sớm ăn sâu bén rễ, thể vì dăm ba câu tàn nhẫn mà đường ai nấy .

Ngay lập tức, y bắt đầu ảo não, tại thái độ của cứng rắn như !

Vân Thiển dằn vặt một lúc lâu, bèn len lén qua khe hở nhỏ cửa sổ, quan sát tình hình bên ngoài.

ngoài sương gió đầy đất , dường như chẳng gì cả.

Y rón rén đến cửa, định mở thì phát hiện Khuynh Nhan khóa, bèn lặng lẽ lẻn ngoài.

Quả nhiên, miệng lời tàn nhẫn bao nhiêu thì trong lòng yên về Dạ Quân ly bấy nhiêu, những lời lạnh lùng sắc bén mà Vân Thiển , thật cũng chỉ là ỷ việc Dạ Quân ly sủng ái mà thôi.

Nếu Dạ Quân ly thật sự nổi giận thèm để ý đến , Vân Thiển cũng sẽ đau lòng khổ sở.

Gió lạnh quyện theo bông tuyết lùa cổ áo Vân Thiển, y rụt cổ , bước chân vội vã hơn về phía phòng của Dạ Quân ly.

Y cũng để ý đến hiện tượng kỳ lạ trong phòng và ngoài phòng, một canh gác cũng .

Vân Thiển bình thường thông minh cho lắm, lúc nóng vội càng để ý nhiều như .

Trong lòng y chỉ một mực tình hình hiện tại của Dạ Quân ly thế nào.

Vân Thiển ngoài phòng hồi lâu, Dạ Quân ly ở trong phòng nhạy bén cảm nhận thở của y.

Gió bên ngoài càng lúc càng lớn, Dạ Quân ly thấy Vân Thiển mãi nhà, gần như sắp lộ tẩy: Trời lạnh thế , còn ?

Vân Thiển nhắm mắt, hít một thật sâu, cuối cùng quyết định đẩy cửa bước .

Y cũng hề nghi ngờ tại cửa phòng khóa, chỉ khẽ đẩy là mở .

Dạ Quân ly quả đúng như lời Khuynh Nhan , đang ngủ say trường kỷ, nhưng chăn chỉ đắp một bên , chắc là do tư thế ngủ nên lệch.

Vân Thiển ngờ rằng, tất cả những điều đều là Dạ Quân ly cố tình làm, mục đích chính là để Vân Thiển xót cho .

“Lạnh như mà cũng đắp chăn cho cẩn thận…” Vân Thiển lẩm bẩm, đoạn nhẹ nhàng đến bên giường Dạ Quân ly, dùng chăn bọc kín cả , cẩn thận hệt như cách Dạ Quân ly vẫn thường chăm sóc .

Hô hấp của Dạ Quân ly đều, nhưng thật nội tâm sớm dậy sóng, mùi hương quen thuộc quẩn quanh bên thở, ôm chặt mắt lòng.

Chút lý trí còn sót ngừng nhắc nhở chính , tuyệt đối để lộ dấu vết.

Sau khi đắp chăn cẩn thận cho Dạ Quân ly, Vân Thiển xuống mép giường, tỉ mỉ quan sát gương mặt lạnh lùng mà yên tĩnh , y kìm mà vươn tay chạm mi mắt của Dạ Quân ly, nhưng ngay đó sợ làm tỉnh giấc nên rụt tay về.

“Trông... sắc mặt vẫn còn hồng hào, chắc là nhỉ?” Vết thương thái dương của Dạ Quân ly thế mà đợi Vân Thiển tới tự lành .

Sắc mặt bình thường đó, căn bản vết thương nào.

Dạ Quân ly thấy Vân Thiển lẩm bẩm, lập tức khẽ vận nội lực, ép một mồ hôi lạnh.

Sợ bộ dạng quá bình thường của sẽ khiến Vân Thiển rời .

Vân Thiển khẽ nhíu mày, lòng lập tức căng thẳng, từ trong n.g.ự.c lấy một chiếc khăn tay màu trắng, lau mồ hôi cho Dạ Quân ly.

“Sao nhiều mồ hôi thế ? Có ngộp ?” Vân Thiển nghĩ quấn Dạ Quân ly quá chặt, đến nỗi làm nóng toát cả mồ hôi.

Vân Thiển luống cuống tay chân vén một góc chăn lên, định để Dạ Quân ly hít thở khí.

Trong lòng Dạ Quân ly khỏi chút đắc ý, thấy Vân Thiển vẫn còn quan tâm , ghen tuông đối với Nhiễm Trầm cũng tạm thời gác .

Dạ Quân ly tham luyến hưởng thụ khoảnh khắc ấm áp , hưởng thụ sự quan tâm và lo lắng của Vân Thiển dành cho .

Hắn thậm chí còn ước gì vết thương của t.h.ả.m hơn một chút, chắc chắn Vân Thiển sẽ lo đến phát .

, vẫn nỡ thấy y , ngày đó y đất, ngừng rơi lệ vì cái c.h.ế.t của Nhiễm Trầm, khi Dạ Quân ly nhớ , cũng tránh khỏi hối hận và đau lòng, luôn vô tình vì ghen tuông mà bỏ mặc Vân Thiển một , để y một chịu đựng đau đớn…

Dạ Quân ly cuối cùng giả vờ nữa, đột nhiên mở mắt, đối diện với đôi mắt ngây thơ của Vân Thiển đang , khỏi mừng lo.

Hắn vẫn giả vờ kinh ngạc: “Nhợt nhạt?”

Vân Thiển hành động đột ngột tỉnh của Dạ Quân ly dọa cho giật bật dậy, lùi mấy bước vững, ngã xuống đất.

“Nhợt nhạt!” Dạ Quân ly lập tức dậy, bế bổng Vân Thiển đang ngã đất lên, mặc cho y giãy giụa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-123-ke-can-nguoi-lai-khoc-truoc.html.]

Ngay đó, nhét y trong chăn, dùng chăn bọc kín từ đầu đến chân.

Vân Thiển vốn định phản kháng, nhưng khi ngước lên đối diện với đôi mắt thâm tình của Dạ Quân Ly, y như mê hoặc, cơ thể bất động, ngoan ngoãn trường kỷ trong chăn.

“Ngươi ...” Vân Thiển nhất thời phản ứng kịp, chỉ nghĩ Dạ Quân ly giả vờ, tình cờ tỉnh mà thôi.

Y cứ Dạ Quân ly trân trối, khiến đến chột , bèn mặt , ho khẽ một tiếng: “Ta đau đầu, n.g.ự.c cũng đau.”

Nói xong còn giả vờ ôm ngực, làm vẻ khó chịu.

Vân Thiển thấy thể dậy chuyện, hiển nhiên còn lo lắng như nữa, nhưng vẫn nhỏ giọng hỏi một câu: “Ngươi uống t.h.u.ố.c ?”

“Hửm? Ta rõ?” Dạ Quân ly giả vờ thấy câu hỏi lí nhí của Vân Thiển, bèn bước gần y một chút, hỏi .

“Ta hỏi ngươi! Uống t.h.u.ố.c !” Vân Thiển cao giọng, lặp câu hỏi một nữa.

Dạ Quân ly hắng giọng nữa, nghiêm túc : “Chưa uống.”

“Tại uống?” Vân Thiển nhích , trong lời vẻ vội vẻ tức.

Ánh mắt Dạ Quân ly chạm ánh mắt Vân Thiển, vẻ mặt bảy phần nghiêm túc ba phần ngang ngược, khăng khăng : “Nhợt nhạt đút , mới uống.”

Vân Thiển liền kích động xốc chăn lên, quỳ thẳng giường, hét lớn: “Ta đút!”

Y lúc mới nhớ mâu thuẫn với Dạ Quân ly, dù hận ý nhạt , nhưng cơn giận trong lòng vẫn tan hết, Dạ Quân ly bây giờ đang bình an vô sự mặt , y mới thèm tha thứ cho dễ dàng như .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sau đó y cảm thấy đủ hả giận, bèn thêm một câu: “Ngươi thích uống thì uống! Ta đây!”

Dứt lời liền chuẩn xuống giường rời .

Vân Thiển nay là làm, sự đổi cảm xúc đột ngột của y Dạ Quân ly đầu chứng kiến, nhưng vẫn chút trở tay kịp.

Hắn vươn tay ngăn y : “Không , cho .”

Hắn cũng bắt đầu giở thói vô , thái độ cứng rắn.

tiểu nhân nhi nay chỉ ăn mềm ăn cứng, Dạ Quân ly cản như càng nổi trận lôi đình, bèn nhấc cánh tay lên, há miệng c.ắ.n phập một cái!

Dạ Quân ly chỉ mặc một lớp áo lót mỏng, y c.ắ.n như thật sự cảm thấy đau, nhưng hề giãy giụa phản kháng, cứ thế lặng lẽ tiểu nhân nhi cắn.

Vân Thiển thấy bất kỳ phản ứng nào, trong thoáng chốc làm , nhất thời nên nhả , là tiếp tục c.ắ.n mạnh hơn…

Giữa lúc mâu thuẫn dằn vặt, c.ắ.n ấm ức bật .

Lúc Dạ Quân ly mới luống cuống.

Tiểu nhân nhi buông miệng , vùi đầu chiếc chăn bông mềm mại, đến hai vai run lên bần bật, trông càng giống bắt nạt.

Dạ Quân ly dẫu lòng ngàn vạn nghi vấn, nhưng việc quan trọng nhất mắt vẫn là dỗ dành , chẳng cần phân biệt đúng sai, khả năng dối chớp mắt với Vân Thiển thì Dạ Quân ly vẫn đủ: “Xin , Nhợt nhạt... Ta sai ...”

Hắn hạ giọng, thái độ thành khẩn, nhưng sâu trong lòng nghĩ sai ở .

Vân Thiển đáp , từ tiếng nức nở ban đầu, đó biến thành rống lên, tiếng quá lớn, khiến Khuynh Nhan vội vàng chạy tới.

“Sao lóc om sòm thế? Lại xảy chuyện gì? Dạ Quân ly, bình tĩnh ? Sao làm ?”

Khuynh Nhan cửa trách mắng Dạ Quân ly một trận.

“Ta...” Dạ Quân ly định mở miệng giải thích, nhưng phát hiện dường như giải thích thế nào cũng là sai, Vân Thiển , tức là sai.

Hắn cũng lãng phí sức để giải thích vô ích với Khuynh Nhan, xuống bên cạnh Vân Thiển, tiên thử đưa tay chạm y, thấy y kháng cự, liền đằng chân lân đằng đầu ôm cả y lòng, còn quên dùng chăn bông quấn lấy y.

Hắn nhẹ nhàng, từng chút từng chút một, vỗ về tấm lưng gầy yếu của tiểu nhân nhi, miệng dỗ dành: “Là sai , Nhợt nhạt... Ngươi đ.á.n.h mắng đều , đừng tự dỗi nữa, đừng ...”

“Hay là, cho ngươi c.ắ.n thêm miếng nữa? Cắn mười miếng cũng !” Dạ Quân ly thành khẩn .

“Không cắn...” Vân Thiển , giọng mơ hồ rõ.

Dạ Quân ly rõ, nghi hoặc hỏi: “Cái gì?”

“Không... ... cắn...” Vân Thiển lặp một cách đứt quãng, bôi hết cả nước mắt nước mũi lên quần áo của Dạ Quân ly.

Dạ Quân ly cũng chê, ngược còn bật , giọng càng thêm dịu dàng: “Được , cắn... Cắn hỏng răng của Nhợt nhạt thì ... Vậy ngươi cách khác , thế nào cũng !”

“Chưa... nghĩ... ...” Vân Thiển sụt sùi nước mắt nước mũi lời trong lòng, hề che giấu, khiến Khuynh Nhan bên cạnh nhịn bật .

Hắn thầm cảm thán đời một tính tình đơn thuần như tờ giấy trắng, thể trị một Dạ Quân ly ngoan ngoãn thế .

"Được , nghĩ nữa... Chúng thời gian để từ từ nghĩ, ? Đến lúc đó đ.á.n.h phạt, đều do Nhợt nhạt quyết định, mắt đừng nữa..." Động tác vỗ lưng ngừng, Vân Thiển thoải mái đổi tư thế trong lòng nọ, tiếng cũng dần nhỏ .

--------------------

Loading...