Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 112: Màn Thể Hiện Tình Cảm

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:47:09
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dạ Quân ly nâng khuôn mặt nhỏ nhắn mãi chán lên, tiếp tục dịu dàng hôn xuống.

Y từ chỗ hưởng thụ ban đầu, đến cuối cùng bật những tiếng rên rỉ yếu ớt.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Sao ?” Dạ Quân ly luyến tiếc buông y , gương mặt ửng hồng của đối phương, nhíu mày hỏi.

“Ngâm lâu quá, mệt…” Vân Thiển khẽ điều chỉnh tư thế, ngượng ngùng đáp.

Vẻ áy náy lập tức hiện lên mặt Dạ Quân ly, là sơ suất, thể của tiểu gia hỏa nay vốn , là nhất thời khống chế d.ụ.c vọng của .

“Ngươi đợi, chờ một chút.” Dạ Quân ly đặt Vân Thiển bồn tắm, còn thì dậy mặc quần áo chỉnh tề, đó lấy một chiếc áo choàng dài rộng trong tầm tay khoác lên y, bế y khỏi nước.

Cả Vân Thiển rã rời, hai tay buông thõng cổ Dạ Quân ly, đôi mắt lim dim. Sau một hồi ân ái kéo dài, y mệt đến kiệt sức, dù tốn sức là y.

Có thể ở bên Dạ Quân ly, Vân Thiển cảm thấy đó là phúc phận mấy đời y tu luyện , ở cùng , y luôn chăm sóc, che chở một cách cẩn thận tỉ mỉ.

“Quân Ly ca ca, ngươi thật …” Giữa cơn mơ màng, Vân Thiển như buột miệng theo bản năng, nhưng lúc y buồn ngủ nhắm nghiền mắt.

Dạ Quân ly ôm y lên ghế, dùng lồng n.g.ự.c cho y dựa , cẩn thận lau khô mái tóc ướt sũng cho y, nhưng vì câu bất chợt của y mà động tác tay cứng đờ.

Hắn ư? Hắn chứ? Những tội ác tày trời mà gây ở kiếp , tiểu gia hỏa quên sạch cả ?

“Ưm?” Vân Thiển hé một mắt, quan sát động tĩnh của Dạ Quân ly.

Đối diện với vẻ mặt bi thương đó, cơn buồn ngủ của Vân Thiển lập tức xua tan còn dấu vết, y thoáng chốc tỉnh táo .

“Quân Ly ca ca…” Vân Thiển mềm mại gọi một tiếng, đưa tay kéo kéo ống tay áo , “Ngươi ?”

Dạ Quân ly ngước mắt chạm đôi mắt trong veo vô tội , khó khăn mở miệng: “Nhợt Nhạt, đối xử với ngươi như … Ta đối xử với ngươi như , ở chỗ nào!” Giọng chút run rẩy, khẽ hỏi.

Vân Thiển đột nhiên mềm nhũn cả mà rúc lòng Dạ Quân ly, đè nén mấy phần chua xót vi diệu trong lòng: “Chỗ nào cũng ! Quân Ly ca ca chỗ nào cũng !”

Vân Thiển cho rằng hai ngầm nhắc đến chuyện kiếp , lòng hiểu rõ là .

Dạ Quân ly dường như ý định buông tha cho chính : “Lúc đó đối xử với ngươi như , ngươi đau lòng …” Hắn luôn hiểu rõ Vân Thiển, Dạ Quân ly từng thử giận dỗi thèm để ý đến y một canh giờ, nhỏ bé đến tê tâm liệt phế.

Kiếp , Dạ Quân ly trong cơn thịnh nộ chút nương tay dùng đủ phương pháp tàn nhẫn để hành hạ Vân Thiển, nếu trong cơ thể Hỏa Viêm Châu bảo vệ, mỗi một chiêu đều đủ để lấy mạng y.

“Đau lòng chứ, Quân Ly ca ca để ý đến , mắng , trong lòng liền đau lòng… mà, đó của ngươi, ngươi đừng …” Vân Thiển vùi mặt n.g.ự.c Dạ Quân ly, cảm nhận sự ẩm ướt mặt , là nước mắt của Dạ Quân ly.

Hắn ghì chặt Vân Thiển lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu y. Vân Thiển thoát khỏi vòng tay để cho rõ, nhưng Dạ Quân ly ghì chặt thể động đậy.

Y ngửa đầu một chút sắc mặt Dạ Quân ly, chỉ thấy bóng phóng đại mắt, một nụ hôn dịu dàng rơi xuống đôi môi, khiến y mất tiêu cự trong nháy mắt.

Một câu yêu thương đầy khí phách cùng thở ấm áp phả tai Vân Thiển: “Nhợt Nhạt, nhớ ngươi! Nhợt Nhạt…”

Tình thế càng thêm kiều diễm ái , Vân Thiển cảm thấy trong lòng khí thế ngất trời, căn bản những lời dịu dàng theo thở của , nhưng hữu tâm vô lực, rụt .

Dạ Quân ly cảm nhận sự lùi bước của y, liền dừng , dò xét về phía Vân Thiển, từ từ hạ thấp giọng, đổi ngữ điệu: “Sao ?”

Vân Thiển đỏ mặt, tham luyến thở quen thuộc , thể từ chối: “Ta mệt, làm thứ hai …”

Dạ Quân ly lúc mới hiểu ý của tiểu gia hỏa, nhịn hôn mạnh mấy cái lên mặt y, tạm thời buông tha cho y: “Ừm, ! Vậy lau khô tóc ngủ, ?”

Trải qua một phen triền miên nhu tình mật ý , động tác lau tóc cho Vân Thiển của Dạ Quân ly lập tức trở nên dịu dàng hơn.

Còn Vân Thiển, thoải mái lim dim mắt, dựa vòng tay ấm áp của Dạ Quân ly, đợi tóc khô hẳn, y ngủ .

là mệt thật …” Dạ Quân ly bất đắc dĩ lắc đầu, vòng tay ôm ngang eo nhỏ bé, nhẹ nhàng như đang ôm một món đồ dễ vỡ, đặt y ngay ngắn ghế dài.

Ngày hôm , khi Khuynh Nhan đến thăm Dạ Quân ly, phát hiện sắc mặt hơn ít, quả nhiên, Vân Thiển chính là linh đan diệu d.ư.ợ.c của , chữa lành vết thương thể xác, còn chữa lành cả tâm bệnh của .

Khuynh Nhan trêu chọc: “Dạ Quân ly, sớm chứ, ngủ một giấc là thể khiến ngươi tinh thần phấn chấn, sớm giúp ngươi !” Khuynh Nhan bưng bữa sáng , muộn màng nhận , gần đây thế mà giúp Dạ Quân ly một tay.

Hình như còn bao luôn cả việc ăn uống hằng ngày của .

“Ngươi nhỏ thôi,” Dạ Quân ly đầu Vân Thiển vẫn đang ngủ say giường, trong mắt ngập tràn tình ý, cũng là sự trân trọng và quyến luyến dành cho nọ, “Tối qua giày vò lâu quá, mệt c.h.ế.t y …”

“Chậc chậc chậc chậc…” Khuynh Nhan lộ vẻ kinh hãi, tặc lưỡi châm chọc, “Dạ Quân ly Dạ Quân ly, thật nha, cấm d.ụ.c lâu quá , đúng là như lang như hổ! Không dọa sợ c.h.ế.t khiếp đấy chứ?” Tuy miệng thì trêu chọc, nhưng âm lượng vẫn tuân theo chỉ thị của Dạ Quân ly, hạ xuống mức thấp nhất.

“Nhợt Nhạt nhớ chuyện .” Dạ Quân ly bình tĩnh như nước , về chuyện , thật đau lòng nhiều hơn là mừng thầm, một mặt vui mừng vì Vân Thiển cuối cùng cũng nhớ , nhớ tình yêu dành cho , nhưng tất cả ký ức , cũng kèm với đoạn tra tấn giày vò

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-112-man-the-hien-tinh-cam.html.]

Hắn chắc, trong lòng Vân Thiển, thật sự chút bóng ma nào ?

Cái chân chặt đứt , còn cách nào chữa khỏi nữa.

“Cái gì?” Khuynh Nhan kinh hãi thất sắc, “Đột ngột ? Chẳng trách thái độ của y đối với ngươi khác ! Thì là thế!”

“Ngươi nhỏ giọng chút!” Dạ Quân ly hoảng hốt sa sầm mặt, Vân Thiển, thấy nhỏ bé vẫn ngủ say đ.á.n.h thức, mới thở phào nhẹ nhõm.

“Bảo bối như ! Ta đ.á.n.h thức y chứ g.i.ế.c y , đến mức đó ?” Khuynh Nhan vẫn thể quen với thái độ trọng sắc khinh bạn của Dạ Quân ly, Dạ Quân ly đối với Vân Thiển quá mức sủng ái.

“Thôi thôi, ngươi dùng bữa sáng ? Hay là đợi y cùng ăn?” Khuynh Nhan mất kiên nhẫn phẩy tay, ánh mắt dừng bàn ăn sáng.

“Chờ Nhợt Nhạt cùng ăn, đói.” Khuynh Nhan thấy ánh mắt Dạ Quân ly liếc về phía giường, ý dạt dào, chỉ sợ chỉ Vân Thiển mới thể khiến nở nụ từ tận đáy lòng như .

Yên lặng một lúc, giường chút động tĩnh, cảm giác đau nhức nhắc nhở y chuyện xảy tối qua.

Y khỏi nhíu mày, lời uất ức buột miệng thốt : “Eo đau quá…”

Dạ Quân ly nhanh chóng dậy về phía y, đưa tay xoa xoa eo cho Vân Thiển: “Xin mà…” Hai ngay đó .

Vân Thiển cũng mặc kệ Khuynh Nhan đang ở đó, đột nhiên nhào lòng Dạ Quân ly, sức hít hà mùi hương , còn nghịch ngợm hôn lên n.g.ự.c một cái “chụt” thật kêu.

Trên mặt Khuynh Nhan lập tức lộ vẻ hổ nhưng thấu hiểu, dường như trong nháy mắt hiểu , vì Dạ Quân ly si tình với Vân Thiển đến .

Chỉ sợ chỉ y, mới thể làm tan chảy trái tim sắt đá vạn năm băng giá .

Người đàn ông thường ngày giữa mày luôn quanh quẩn lệ khí, hành động nghịch ngợm của tiểu gia hỏa, đến mức dịu dàng như tan chảy.

“Còn buồn ngủ ?” Giọng Dạ Quân ly vẫn dịu dàng.

Vân Thiển lắc lắc đầu nhỏ, nhướng mày cong cong mắt, ý thâm sâu.

“Vậy đói ? Dậy ăn chút gì nhé?” Tay Dạ Quân ly vẫn nhẹ nhàng xoa bóp bên hông Vân Thiển, thật sự sợ y mệt c.h.ế.t.

“Được.” Vân Thiển dậy từ trong lòng , dùng tay tùy tiện vuốt mấy sợi tóc mặt, chậm rãi xuống giường.

lúc , y một nữa làm trái tim Dạ Quân ly đau nhói.

Chân của y, vẫn cà nhắc rõ, cái chân chịu lực, gần như là lê .

Dạ Quân ly kiềm chế , tiến lên bế ngang y lên, nhẹ nhàng : “Ta bế ngươi.”

Sau khi Vân Thiển tỉnh táo, liếc Khuynh Nhan chờ bên cạnh hồi lâu, liền ngại ngùng: “Có kìa…”

Khuynh Nhan lập tức thức thời giả vờ che mắt: “Không thấy, thấy, các ngươi cứ tự nhiên!”

“Các ngươi cứ từ từ ân ái , chuồn đây.” Khuynh Nhan vô cùng hâm mộ mà rời , khi đến ngoài phòng, trời tuyết lớn, cảm thấy thư thái từng .

Dạ Quân ly cuối cùng cũng chờ điều mong đợi, cũng nên theo đuổi hạnh phúc của .

Hắn bước khỏi Lục Thần Điện, gặp Nhung Kích hẹn cùng thả diều.

“Ta thật ngờ, ngươi thật sự chịu đến thả diều cùng , còn lo ngươi trẻ con!” Nhung Kích bất cứ lúc nào, bất cứ nơi , cũng đều là một bộ dạng hoạt bát vui vẻ, Khuynh Nhan dù tâm trạng sa sút đến , chỉ cần hớn hở vài câu, tâm trạng cũng theo đó mà lên.

cố ý lẩm bẩm: “Ngươi cũng trẻ con ?”

“Không trẻ con trẻ con, thể dỗ ngươi vui, thì là trẻ con.” Nhung Kích chỉ sức hấp dẫn khiến khác vui vẻ, miệng còn luôn thích lời ngon tiếng ngọt kiêng nể gì.

Tất cả những gì làm, mục đích đều là để đổi lấy nụ của Khuynh Nhan.

ngay đó sắc mặt ngưng trọng, hiếm khi nghiêm túc: “ , gần đây quan hệ giữa ca và Nhiễm Trầm hình như căng, ca ca còn tuyên bố …” Hắn dừng một chút, cụp mắt nửa giây, tiếp tục , “Muốn làm tổn thương Vân Thiển để trả thù Nhiễm Trầm.”

Cả trái tim Khuynh Nhan treo lên, Dạ Quân ly vất vả lắm mới cùng Vân Thiển gắn bó keo sơn, lẽ nào sắp những phá hoại?

Hắn cho phép những chuyện xảy !

Khuynh Nhan vội vàng truy hỏi: “Ca ngươi làm gì ?”

Nhung Kích lộ vẻ khó xử: “Không , ca làm việc nay luôn thần bí, cũng sẽ cho kế hoạch của chút lo lắng, dù cũng là làm .”

--------------------

Loading...