Sự Ân Hận Của Ma Tôn - Chương 111: Cùng Nhau Tắm Gội

Cập nhật lúc: 2025-12-04 12:47:08
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dạ Quân ly cứ thế để mặc cho Vân Thiển nửa kéo nửa lôi khỏi vùng tuyết, ánh mắt vẫn dõi theo từng động tác cẩn thận của tiểu nhân nhi.

Tiểu nhân nhi nhắc nhở: “Cẩn thận một chút, tuyết đọng dày đấy...”

Sự chăm sóc bất ngờ khiến Dạ Quân ly yêu thương mà lo sợ, đời , Vân Thiển bao giờ đối xử với như .

Tựa như, thấy một Vân Thiển của kiếp , cùng yêu say đắm.

Tuy y thể tự lo cho cuộc sống của , nhưng luôn tìm cách để đối xử với Dạ Quân ly.

Đây rõ ràng chính là Vân Thiển của mà.

Khuynh Nhan ở bên cạnh cũng trợn mắt há hốc mồm, ngơ ngác bước theo Vân Thiển đang kéo Dạ Quân ly, cùng họ phòng.

Vân Thiển kéo Dạ Quân ly xuống giường, dùng động tác mấy thuần thục để sửa sang gối đầu và chăn đệm: “Dựa thế thoải mái ?”

Dạ Quân ly vẫn còn chìm trong nghi hoặc và hưởng thụ, thất thần gật đầu với Vân Thiển.

“Được , đắp chăn cho kỹ, đừng để cảm lạnh, chân cũng đắp kỹ...” Vân Thiển thành một loạt động tác một cách tự nhiên, ý thức rằng trong tình huống cho họ khôi phục ký ức, hành vi như là vượt quá giới hạn.

Khuynh Nhan thì nhịn hiệu bằng mắt với Dạ Quân ly, khẩu hình đại khái nghĩa là: Có đông cứng não ? Hắn chỉ chỉ đầu .

Dạ Quân ly thèm để ý đến Khuynh Nhan, mà lập tức bắt lấy cổ tay Vân Thiển, với giọng điệu đầy nghi hoặc: “Nhợt nhạt?”

Vân Thiển đối diện với ánh mắt của , vẫn còn mơ màng, một lòng lo lắng Dạ Quân ly nhiễm lạnh: “Sao thế? Ngươi vẫn còn lạnh ?”

Có lẽ vì tham luyến sự đối đãi dịu dàng nhất thời , Dạ Quân ly thế mà ma xui quỷ khiến gật đầu: “Ừm, n.g.ự.c hình như... vẫn còn đau...”

Câu phần lớn là dối, còn đưa tay che ngực.

Quả nhiên, tiểu gia hỏa lập tức luống cuống, đưa tay liền vỗ về n.g.ự.c Dạ Quân ly, rối rít xoa xoa: “Đau ở ? Chỗ ? Hay là chỗ ? Để xem...”

Nói xong, y còn định cởi áo lót của Dạ Quân ly .

“Vân Thiển, thật đúng là nha, ngươi trông thì ngây thơ trong sáng, mà lúc háo sắc lên cũng... khiến bằng con mắt khác đấy...” Khuynh Nhan trêu chọc, Vân Thiển giở trò với Dạ Quân ly, kinh ngạc buồn .

Bởi vì ngay lập tức, vẻ mặt ngơ ngác rõ ràng là Dạ Quân ly, Khuynh Nhan.

Có lẽ sờ đến khó chịu, Dạ Quân ly cuối cùng một nữa bắt lấy cổ tay Vân Thiển, ngăn : “Nhợt nhạt, .”

Vân Thiển ngẩng đầu : “Thật sự ? Không ... Ngươi khỏe với , mấy ngày nay đều tuyết rơi, ngươi lạnh cũng với .”

“Được.” Dạ Quân ly phá vỡ sự khó , thế mà dám mở miệng hỏi Vân Thiển, tại khác thường như .

Mà Khuynh Nhan, lúc làm trợ công thì còn đợi đến khi nào: “Hắn đương nhiên là lạnh , ngươi chuyển đến ngủ cùng , cũng tiện giúp sưởi ấm chăn?”

Lời , kinh ngạc chỉ Dạ Quân ly, đề nghị táo bạo như của Khuynh Nhan, lỡ như dọa sợ Vân Thiển thì làm .

hiển nhiên là Dạ Quân ly lo xa, Vân Thiển những tỏ kinh ngạc, ngược còn thuận theo tự nhiên mà tỏ vẻ đồng ý: “Được, lát nữa thu dọn đồ trong phòng, tối nay sẽ dọn qua ngủ chung...”

Dạ Quân ly còn kịp định thần, Vân Thiển bổ sung một câu: “Gần đây uống nhiều canh bổ, bồi bổ cơ thể ấm áp lắm, ngươi ôm mới lạnh...”

Lại là một câu khiến nghẹn họng, cằm của Khuynh Nhan suýt nữa thì rớt xuống đất.

Nếu nhớ lầm, nền tuyết chỉ là lo Dạ Quân ly lạnh, chứ Dạ Quân ly sắp c.h.ế.t ?

Phản ứng của Vân Thiển chính là trở nên kỳ lạ câu đó của .

“Ngươi như ?” Vân Thiển phát hiện Dạ Quân ly vẫn im lặng , trong căn phòng yên tĩnh, chỉ y lải nhải quan tâm, “Ngươi ... ngủ chung ?”

Y cho rằng tự ý quyết định, phản ứng của Dạ Quân ly khiến lòng y yên, lúc mới nhận nên tôn trọng bệnh một chút.

mà, trong cuộc , sắp nghĩ đến phát điên , chỉ là, lời mời bất ngờ khiến suy nghĩ của đều đông cứng , sợ rằng phản ứng quá kịch liệt sẽ dọa tiểu nhân nhi chạy mất.

“Được, ngủ chung!” Dạ Quân ly cố gắng hết sức để khống chế cảm xúc của , lẽ vì tâm trạng , đột nhiên thấy đói.

“Nhợt nhạt, đây , để Khuynh Nhan chuẩn chút đồ ăn.” Hắn vỗ vỗ vị trí bên mép giường, hiệu cho Vân Thiển xuống.

Và khi hai đang đắm chìm trong mùi vị ngọt ngào của tình yêu, Khuynh Nhan chính là sai .

Không còn cách nào khác, lẽ kiếp nợ Dạ Quân ly.

Vân Thiển ngoan ngoãn xuống, còn quên đầu dặn dò Khuynh Nhan: “Ta ăn gà .”

...

Sau khi ăn uống no đủ, Vân Thiển liền đề nghị qua phòng thu dọn đồ đạc, Dạ Quân ly ngăn : “Ngươi cần tự bận rộn Nhợt nhạt, bảo Khuynh Nhan giúp ngươi là ...”

Khuynh Nhan: Tại tổn thương luôn là ?

Hắn vẫn nhận mệnh giúp Vân Thiển thu dọn bộ đồ đạc trong phòng mang qua.

“Ta tắm rửa.” Sau khi thu dọn xong thứ, Vân Thiển đề nghị với Dạ Quân ly.

Yêu cầu thẳng thắn như khiến Dạ Quân ly khỏi xác nhận một : “Ở trong phòng của ?”

Vân Thiển cho là đúng: “Nếu thì ?”

Dạ Quân ly nhíu mày, khỏi đ.á.n.h giá Vân Thiển, tính tình của tiểu gia hỏa trở nên thẳng thắn như .

Hắn đưa tay sờ trán Vân Thiển, cũng dấu hiệu sốt.

“Nhợt nhạt, ngươi đây là...” Dạ Quân ly hỏi y, rốt cuộc là vì , chẳng lẽ lý do gì khó , dẫn đến một loạt hành vi kỳ quái của Vân Thiển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/su-an-han-cua-ma-ton/chuong-111-cung-nhau-tam-goi.html.]

còn kịp hỏi, Vân Thiển chạy ngoài phòng sai mang nước ấm , đến tấm bình phong, cởi quần áo chuẩn tắm.

Còn Dạ Quân ly thì mang một bộ dáng phi lễ chớ , lo y cẩn thận cảm lạnh, nhưng làm một quân tử, dám trực tiếp xông .

Chỉ thể lo lắng suông ở tấm bình phong.

Nào ngờ Vân Thiển chủ động gọi một tiếng: “Thoải mái thật đấy, ngươi tắm chung ? Như sẽ ngủ ngon hơn một chút...”

“...” Một giọt mồ hôi lạnh lặng lẽ chảy xuống từ trán Dạ Quân ly, mâu thuẫn một lúc lâu, mới đáp Vân Thiển, “Nhợt nhạt, ngươi nhớ kỹ, cơ thể của ngươi thể tùy tiện cho khác xem, ?”

Bên trong truyền đến tiếng nước chảy nhỏ, còn câu trả lời thẳng tim của Vân Thiển: “Ta đương nhiên , nhưng ngươi khác...”

“Ta...” Dạ Quân ly nhất thời nghẹn lời, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ d.a.o động theo tiếng nước.

Đối mặt với lời mời nhiệt tình như , động lòng, chắc chắn là dối.

trong lòng chắc chắn lắm, Vân Thiển đây là đang giở trò gì?

Rõ ràng mấy ngày còn hạ độc hại , bây giờ nhiệt tình như lửa với ...

Mà Vân Thiển, tạm thời cho Dạ Quân ly y khôi phục ký ức kiếp , chỉ đối xử với , chờ tìm thời cơ , khí thích hợp, mới sự thật.

Bây giờ cứ để Dạ Quân ly từ từ rối rắm .

“Ngươi rốt cuộc ?” Vân Thiển tấm bình phong thúc giục.

Dạ Quân ly thu suy nghĩ, vội vàng đáp: “Được.”

Hắn dám thêm một chữ nào, sợ rằng câu trả lời ngập ngừng sẽ để lộ nội tâm căng thẳng của lúc .

Đường đường là Ma Quân đại nhân, từng trải qua bao sóng gió, nhụt chí thời khắc mấu chốt , chuyện mà truyền ngoài chẳng sẽ khiến thiên hạ đến rụng răng .

Đây là đầu tiên mất tự nhiên như .

Dưới chân như đeo chì, khó khăn mới di chuyển bên trong tấm bình phong, đến mặt Vân Thiển.

Tiểu nhân nhi mảnh vải ngâm trong bồn tắm, làn nước ấm áp mờ ảo, làn da vốn trắng nõn nay ửng lên một sắc hồng nhàn nhạt, trông vô cùng quyến rũ.

Y dường như gầy hơn một chút, xương quai xanh cổ càng lộ rõ hơn, và điều thu hút sự chú ý hơn cả là mấy vết roi đó.

Đó vẫn luôn là nỗi đau lòng nguôi của Dạ Quân ly.

Hắn cởi quần áo bước bồn tắm, ánh mắt lướt qua vết roi , còn rõ, lưng Vân Thiển, vết thương còn khó coi hơn.

Vân Thiển ý thức ánh mắt của Dạ Quân ly, lên tiếng an ủi: “Không đau, chỉ là sẹo thôi, bây giờ cảm giác gì cả...”

Mà Dạ Quân ly nhất thời động lòng, nghẹn ngào : “Lại đây!”

Hắn bá đạo gọi Vân Thiển một tiếng.

Nước trong bồn theo chuyển động của Vân Thiển, tạo những âm thanh xao động mê .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Vân Thiển ngoan ngoãn nhích gần bên cạnh Dạ Quân ly, bồn tắm vốn lớn lắm, chỉ cần di chuyển vài bước là mật kề sát .

Dạ Quân ly vòng tay ôm trọn Vân Thiển lòng, cảm nhận nhiệt độ da thịt của y.

Không khí lập tức trở nên ấm áp.

Bầu khí nhiệt huyết sôi trào khiến Dạ Quân ly ý loạn tình mê, mở miệng hỏi: “Có thể hôn ngươi ?”

Vân Thiển nhiệt độ nóng bỏng của Dạ Quân ly làm cho chút mềm nhũn, mơ màng gật đầu.

Dạ Quân ly liền vứt bỏ lý trí, xoay tiểu nhân nhi về phía .

Vân Thiển chăm chú đôi mắt sâu thẳm và dịu dàng của , chút ngượng ngùng, tim cũng đập nhanh hơn vài phần trong khoảnh khắc.

Chỉ một thoáng thất thần, Dạ Quân ly ôm lấy cổ Vân Thiển, tay thì vòng qua eo y, dùng sức một cái, càng kéo gần cách giữa hai .

Một nụ hôn ướt át nóng bỏng che trời lấp đất rơi xuống đôi môi đỏ mọng của Vân Thiển.

Cơ thể y kìm mà run rẩy, trong miệng phát tiếng rên rỉ khe khẽ.

Hơi thở ấm áp của lập tức đan xen quấn quýt.

Ánh mắt Dạ Quân ly bắt đầu từ từ di chuyển xuống, tinh tế nếm trải làn da cổ Vân Thiển, nhân lúc nghỉ để thở, nhẹ giọng thì thầm: “Nhợt nhạt, là ngươi đúng ?”

Giọng khàn khàn làm cho cảm giác ngột ngạt vốn càng thêm nóng rực.

“Nhợt nhạt, là ngươi đúng ...” Dạ Quân ly lặp một nữa, càng giống như đang lẩm bẩm một .

Vân Thiển trêu chọc đến mặt đỏ tai hồng, hai tay siết chặt lấy cổ Dạ Quân ly, mất kiểm soát mà phát tiếng nức nở khe khẽ.

Điều khiến chút lý trí cuối cùng của Dạ Quân ly lúc sụp đổ, nén cảm xúc hỏi: “Có thể ? Nhợt nhạt...”

vẫn quên trưng cầu sự đồng ý của Vân Thiển.

“Có ?”

Vân Thiển mê ly “ưm” một tiếng, chút sợ hãi mà co ...

Kế đó, là sự tĩnh lặng ngọt ngào, chỉ còn thấy những tiếng rên rỉ đầy hoan lạc...

--------------------

Loading...