Editor: Trang Thảo.
Hạ Việt suy nghĩ một lúc lâu: “Tan làm . Lát nữa sẽ đến tiệm bánh Hảo Tưởng Đáo ca cho , thể ăn uống của mãi .”
“Hạ Việt”: “...”
Cậu chẳng gì thêm. Định dặn dò vài điều cần lưu ý, nhưng nghĩ vốn là từng trải hơn , dường như cũng cần thiết. Cuối cùng, “Hạ Việt” chỉ dặn thêm một câu: “Anh đừng để phát hiện đấy.”
Quả nhiên, Hạ Việt “chậc” một tiếng: “Cậu còn tin ?”
“...”
“Hạ Việt” ngay sẽ nhận câu trả lời , đến sức phản bác cũng chẳng còn: “Vậy đường cẩn thận.”
“Ừ, . Lát nữa kết bạn WeChat, nhớ đồng ý nhé.” Hạ Việt .
“Hạ Việt” khẽ “ừ” một tiếng đáp .
Sau khi cúp máy, Hạ Việt gửi yêu cầu kết bạn cho “chính ” ngẩng đầu quan sát xung quanh. Nhiệt độ tháng Ba đang ấm dần lên, những cành cây hai bên đường bắt đầu đ.â.m chồi nảy lộc, khẽ đung đưa trong gió nhẹ.
Mùa xuân đến .
Hạ Việt hít một thật sâu bầu khí trong lành, cảm nhận chân thực thứ ở hiện tại.
Để trang trải học phí và sinh hoạt phí, “Hạ Việt” làm hai công việc cùng lúc, bao gồm dạy thêm cuối tuần và làm thu ngân tại tiệm bánh Hảo Tưởng Đáo giữa tuần, thời gian còn dùng để ôn thi. Trừ những ngày lễ tết, công việc thu ngân phần lớn khá nhẹ nhàng. Hạ Việt cần động não nhiều, so với những việc khác thì đây coi như một nghỉ ngơi ngắn.
Đứng cửa tiệm Hảo Tưởng Đáo, Hạ Việt khẽ mỉm , đẩy cửa bước và chào hỏi đồng nghiệp đang trực ca sáng: “Ăn cơm ?”
Người đồng nghiệp mệt mỏi ngước mắt lên. Vừa thấy Hạ Việt bước , đôi mắt lập tức sáng rực.
“Trời ạ, ông đến kịp lúc quá. Tôi bảo , bữa tiệc của sắp bắt đầu , vốn còn định thôi nữa...”
Anh nhanh chóng cởi bộ đồ lao động, giơ tay đưa cho Hạ Việt.
Hạ Việt theo bản năng nhận lấy, nắm chặt điện thoại, dặn: “Giờ chắc vẫn còn kịp... Ông cứ mặc bộ đồ của , hôm nào trực cho.”
Ngay đó, cánh cửa đóng sầm “rầm” một tiếng. Mọi động tác diễn nhanh như phim truyền hình quảng cáo, khiến Hạ Việt còn kịp chen lời nào. Anh cúi đầu bộ đồ lao động trong tay, ngẩn một lúc.
Tầm giờ thường khách. Hạ Việt trở quầy thu ngân, tùy ý mặc bộ đồ kéo ghế nghỉ. Đột nhiên, chiếc điện thoại trong túi liên tục rung lên. Qua lớp vải mỏng, chỉ làn da mà ngay cả trái tim cũng như tê dại theo từng nhịp đập.
Hạ Việt khẽ chớp mắt, mở khóa điện thoại thì phát hiện yêu cầu kết bạn thông qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/song-lai-de-nuong-chieu-ban-than/chuong-4-ta-tich.html.]
WeChat của “Hạ Việt” trẻ tuổi ID là xiay, ảnh đại diện là hình một trai mang cảm giác u buồn ngàn năm đổi. Hạ Việt thề là hiện tại còn làm màu như thế nữa, chỉ cần một tấm hình mèo con làm ảnh đại diện là đủ . Thế là dùng tài khoản ảnh mèo mướp gửi tin nhắn .
Hạ Việt bản nhân: [Hello hello.]
xiay: [Hi.]
Hạ Việt bản nhân: [Tôi nghĩ kỹ , tối nay ăn cơm, cơm nhà làm.]
xiay: [Ai làm?]
Hạ Việt “chậc” một tiếng, nhíu mày gõ từng chữ trả lời:
Hạ Việt bản nhân: [Cậu ở nhà thì làm chứ ai.]
xiay: [Tôi nấu.]
Trang Thảo
Hạ Việt nhịn mà bật , còn lạ gì việc “chính ” nấu ăn .
xiay: [Tùy thôi.]
Hạ Việt bĩu môi, định nhắn một câu: [Nấu cho ít đồ đông lạnh cũng .] tin nhắn còn kịp gửi , đột nhiên khách hàng xách giỏ tiến gần, : “Chào , tính tiền giúp .”
Hạ Việt vội vàng đặt điện thoại xuống, nhận lấy giỏ hàng, hỏi theo phản xạ tự nhiên: “Vâng, quý khách thẻ hội viên ạ?”
“Có, điện thoại mà. đây hình như thấy làm thêm thứ Năm.”
Một giọng vô cùng quen thuộc. Chỉ mới mấy chữ đầu tiên, cả Hạ Việt cứng đờ. Thời gian như ngưng đọng trong vài giây. Anh chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt dừng gương mặt .
Gương mặt sai khác chút nào so với trong trí nhớ, đột ngột xuất hiện mắt . Nói trùng hợp thì đúng là quá trùng hợp, gặp Tạ Tịch ngay tại đây. Chỉ là mốc thời gian chút khó xử. Hiện tại là “Hạ Việt” trẻ tuổi với những rung động thầm kín , nhưng vì từng trải qua màn tỏ tình thất bại t.h.ả.m hại, cũng thể vờ như chuyện gì mặt Tạ Tịch.
Hạ Việt thuận miệng dối: “Hôm nay tâm tình nên làm thôi.”
Tạ Tịch khẽ : “Người tâm tình thì nghỉ ngơi, làm việc đến nghiện thế ?”
Hạ Việt cúi đầu quét mã hàng hóa đáp: “Làm hết sức thôi.”
Bỏ gói khoai tây chiên túi, Hạ Việt màn hình : “Tổng cộng của là 54,19 tệ.”
Tạ Tịch mở mã thanh toán, đồng thời đưa lời mời: “Ngày mai tan học đợi nhé, chúng cùng ăn cơm.”
Hạ Việt do dự vài giây gật đầu: “Được.”
Trở về căn phòng thuê nhỏ, Hạ Việt thuận tay đặt chìa khóa lên chiếc tủ bên cạnh. Trong nhà chỉ một chùm chìa khóa, bên cạnh kệ giày xếp ngăn nắp gọn gàng. Hạ Việt thầm nghĩ, quả nhiên ngoài.