Editor: Trang Thảo.
Sau khi sắp xếp suy nghĩ, Hạ Việt dậy vươn vai sảng khoái. Cánh tay nâng lên trông gầy nhom, đường nét mượt mà. Vì lười tập gym nên chẳng cơ bắp, chỉ một lớp thịt mềm mỏng. Chiếc áo sơ mi nhăn nhúm do ngủ nhưng vẫn lộ vòng eo thon gọn và đường cong lưng mỹ.
Anh xuống giường đ.á.n.h răng rửa mặt, mở một chiếc bàn chải mới, đ.á.n.h răng dạo quanh phòng. Căn phòng thuê nhỏ hẹp, một cái là hết, nhưng nhỏ mà võ. Mọi thứ sắp xếp ngăn nắp, gọn gàng hơn chỗ ở tương lai của nhiều.
Chậc chậc. Sao càng sống càng thụt lùi thế . Hạ Việt nhếch môi, bất đắc dĩ thở dài.
Quay nhà vệ sinh súc miệng, thuận tay cắm bàn chải cốc. Hai chiếc bàn chải đặt cạnh nơi miệng cốc, Hạ Việt khẽ nhướng mày. Trong phòng đồng hồ, chắc ngủ đến tận giờ cơm. Bụng đói cồn cào, bóc gói bánh quy định ăn thì cửa phòng “két” một tiếng mở .
Hạ Việt cầm miếng bánh bước tới, thấy “Hạ Việt” trẻ tuổi đang xách theo hai phần cơm hộp.
“Còn mang cơm về cho ?” Hạ Việt thấy lạ. Từ lúc làm, chỉ mua cơm cho khác, chứ bao giờ ai mua cho, huống chi là mua cho chính .
“Hạ Việt” gật đầu, đặt hai suất cơm lên bàn, mở : “Trong nhà tiền mặt, cũng chẳng mua cơm nên mua về đây. Anh xem ăn món nào?”
Hạ Việt vốn là dễ đằng chân lân đằng đầu, nhịn hỏi: “Cậu thích ăn gì ?” Chẳng bảo là hiểu nhất ?
Vừa , liếc hóa đơn hộp cơm bật thành tiếng. Một phần lẩu cay, một phần bún bò.
“Cậu cũng... hiểu đấy chứ.” Lòng Hạ Việt dâng lên một luồng ấm áp, : “Tôi ăn bún bò, cho một viên cá trong phần lẩu cay nhé.”
“Hạ Việt” im lặng vài giây: “... Được thôi.”
Hạ Việt mỉm , thoăn thoắt mở nắp hộp bún, lấy đũa xiên một viên cá: “Vẫn là cái vị .”
Là một “chuyên gia” ẩm thực lâu năm, Hạ Việt chỉ cần nếm một miếng là cơm của quán nào. Chỉ là khi làm, thuê phòng gần công ty nên còn ăn ở khu nữa. Anh húp một ngụm nước dùng, cảm giác như cả tiếp thêm sức sống, tinh thần cũng sáng lên hẳn.
“Hạ Việt” chằm chằm, dò hỏi: “Khi nào thì trở về?”
Hạ Việt vùi đầu ăn: “Không , nhiều nhất là một năm.”
“Có biến mất đột ngột ?” “Hạ Việt” hỏi tiếp.
“Không rõ.” Hạ Việt khựng , nghiêng đầu : “ , chiều nay việc gì ?”
Bốn mắt . Hai gương mặt giống hệt đột ngột xuất hiện gần sát khiến cả hai đều cảm thấy kỳ quặc và thoải mái, theo bản năng né tránh.
“Hạ Việt” trẻ tuổi lảng tránh ánh mắt : “Không việc gì, chỉ là... ôn thi thôi.”
Hạ Việt: “...” Anh quá hiểu tính “chính ”, một khi quyết thì mười con ngựa cũng kéo . Dù xé sách thì cũng chỉ là trị ngọn, trị gốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/song-lai-de-nuong-chieu-ban-than/chuong-3-co-bi-bien-mat-dot-ngot-khong.html.]
Hạ Việt đành lùi một bước, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Hay là đổi vị trí thi . Nhìn t.h.ả.m thế là cái vị trí đó .”
Trầm mặc hồi lâu, “Hạ Việt” buông đũa, thỏa hiệp: “Vậy để chiều nay cân nhắc xem .”
“Tốt.” Hạ Việt ngờ đồng ý nhanh như , chút ngạc nhiên: “Vừa vặn chiều nay cũng việc ngoài.”
“Anh định làm gì?” “Hạ Việt” tò mò.
Hạ Việt thần bí nheo mắt: “Làm một việc lớn.”
“Việc gì?”
Hạ Việt mỉm : “Bí mật.”
Trong lòng “Hạ Việt” trẻ tuổi bỗng đ.á.n.h thót một cái, linh cảm chẳng lành sắp xảy .
Hai giờ rưỡi chiều, trong khi “Hạ Việt” đang chuyên tâm tra cứu tài liệu, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên, thông báo một tin nhắn từ ngân hàng.
Ngân hàng Nông nghiệp: [Tài khoản đuôi 1673 của quý khách thành giao dịch Alipay lúc 14 giờ 36 phút ngày 25 tháng 3, tiền thanh toán: -3.945,28 Nhân dân tệ, dư còn : 2.130,04.]
“Hạ Việt”: “?”
Còn kịp định thần, một dãy lạ gọi đến.
“Hello.”
Đầu dây bên truyền đến giọng mang theo ý lười nhác.
“Hạ Việt”: “...”
Giọng của chính thì mà nhầm cho . “Hạ Việt” khựng một giây hỏi: “Anh đang làm gì đấy?”
Trang Thảo
Cậu vốn dĩ còn đang ngơ ngác hiểu vì tự nhiên trừ nhiều tiền đến thế, nhưng nghĩ đến Hạ Việt, liền thấy chuyện đều thể giải thích .
“Mua điện thoại với làm sim chứ gì.” Hạ Việt với vẻ hiển nhiên: “Không thì nghĩ dùng cái gì để gọi cho ?”
“Hạ Việt” nghẹn họng.
Dẫu bốn nghìn tệ cũng chẳng con nhỏ, Hạ Việt ở đầu dây bên cũng thấy xót xa , đau lòng : “Không ngờ xuyên về thì thẻ lương trống trơn, cũng may còn chút tiền tiết kiệm.”
“Hạ Việt” day day giữa chân mày, hỏi: “Khi nào về?”