Trăm năm , những năm Hành Khánh, thủ lĩnh Xích Thủy Minh chiêu an cấu kết với biên tướng mưu phản. Quân phản loạn áp sát đế đô, hoàng thành nhuốm máu, Tiên đế thắt cổ tự vẫn ở Cảnh Sơn. Đoạn lịch sử đau thương sử quan ghi trong cuốn “Bi Thương Lục” như một lời cảnh tỉnh cho muôn đời .
Cũng chính vì lẽ đó, ngay khi đăng cơ, đương kim Hoàng thượng lập thiết luật: Quan và trong giang hồ tư thông qua sẽ khép tội thông đồng phản quốc.
Thế nhưng, chung quy vẫn kẻ dám vuốt râu hùm, chạm nghịch lân .
Cố Sơn Miên xoa xoa thái dương. Suốt trăm năm qua, Thính Vũ Các và Tú Sơn Lâu luôn ở thế giằng co, nhưng nếu giờ đây đối phương triều đình làm chỗ dựa, cục diện sẽ nghiêng lệch. Toàn bộ việc làm ăn của Thính Vũ Các, từ vận tải đường thủy đến đường bộ, e rằng đều sẽ bóp nghẹt yết hầu.
Đây chẳng là phán đoán suông.
Mấy tháng , thuyền muối ở Giang Hoài trạm gác lấy cớ truy xét hàng lậu mà giam giữ suốt mười ngày, khiến muối ẩm hỏng mất nửa thuyền. Bến tàu mới ở Tô Châu dựng xong, ngày hôm quan sai lấy danh nghĩa sửa sông lót đường, hạn trong ba ngày giải tỏa.
Từng vụ, từng việc, tất cả đều nhắm thẳng Thính Vũ Các. Nỗi lo âu năm xưa của Lão các chủ cuối cùng trở thành hiện thực mắt.
Hắn nhất định nắm bằng chứng xác thực về việc Tú Sơn Lâu và triều đình thông đồng. một khi việc vạch trần, Tú Sơn Lâu sẽ chịu họa diệt môn, và những kẻ trong triều đình liên quan cũng khó lòng giữ mạng già. Hậu quả nghiêm trọng như , chứng cứ thể dễ dàng tìm thấy ?
Nước tắm chuẩn xong, Cố Sơn Miên cởi bỏ y phục, bước thùng gỗ. Trên mặt nước dập dềnh mấy cánh hoa lai hương, nước mờ mịt tỏa . Đậu Nành đứa nhỏ , quả thực ngày càng cách làm việc.
AN
Hắn dựa nghiêng thành thùng, những đường nét cơ bắp lưng rắn chắc, ẩn hiện vài vết roi màu hồng nhạt làn nước. Những dấu vết giống như một vết thương cũ chẳng chịu khép miệng, găm chặt trái tim ký ức của bảy năm về .
Giờ đây là Thiếu các chủ của Thính Vũ Các, tương lai của hàng ngàn trong các đều đè nặng vai, vốn dĩ nên sa đà chuyện nhi nữ tình trường.
Thế nhưng, chỉ cần chạm mặt Thẩm Kiến Xuyên, những hồi ức cố tình kìm nén cuồn cuộn trào dâng như thủy triều nhấn chìm . Hắn luôn nhịn mà tự hỏi, năm đó rốt cuộc sai ở , và rốt cuộc làm sai điều gì?
Hắn từng điều tra. Cha Thẩm Kiến Xuyên mất sớm, từ nhỏ một thợ rèn nhận nuôi. Sau khi thợ rèn qua đời, mang theo rời khỏi Đình Châu để tìm đến một họ hàng xa. Mọi chuyện đều thuận lý thành chương, chẳng tìm nửa điểm khả nghi.
Thẩm Kiến Xuyên và Thính Vũ Các, rốt cuộc thể mối thù hận thể hóa giải nào đây?
Hắn cũng từng tìm nọ. Thẩm Kiến Xuyên khi đó là mật thám của Lục Phiến Môn, đôi mày thanh tú ôn hòa ngày xưa sớm đóng băng, chỉ còn sự lạnh lùng cứng nhắc đẩy xa vạn dặm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/son-mien-kien-xuyen/chuong-7-hoai-thanh.html.]
Cố Sơn Miên từng cổng Lục Phiến Môn, chờ đợi ròng rã suốt ba ngày trời.
Thứ chờ , cuối cùng chẳng qua cũng chỉ là một câu nhắn lạnh lẽo:
“Thẩm Kiến Xuyên sẽ bao giờ gặp ngươi nữa.”
Nước tắm dần nguội ngắt.
Thôi .
Cố Sơn Miên thở dài nhẹ hẫng.
Hai họ, đến cuối cùng cũng chỉ là "về già mới rẽ lối riêng"*.
Đậu Nành đóng chặt cửa sổ, lui khỏi phòng. Những gì nên , tuyệt đối sẽ .
“Chúng liên lạc với bộ ám cọc ở đây, nhưng một ai Giang Tuần giấu thứ đó ở chỗ nào.” Hoa Dung rót một ly lạnh, ngửa đầu uống cạn, cổ họng phát một tiếng thở dốc nhẹ. Cả buổi chiều nay nàng gần như lùng sục khắp các ngõ ngách ở Hoài Thành, đến mức đế giày cũng mòn một lớp.
Nàng ngước mắt Cố Sơn Miên: “Còn bên phía ngươi thì ?”
“Cũng thế cả.” Tề Đông gãi đầu, vẻ mặt giấu nổi sự bực bội và lúng túng: “Ta thấy cái tình báo tám chín phần mười là giả .”
Cố Sơn Miên rũ mắt, ngón tay vô thức đưa lên đặt giữa hai hàm răng. Những lúc lòng rối bời thường sẽ làm như , khi c.ắ.n đến mức lòng bàn tay thấm m.á.u mà bản vẫn hề .
Hoa Dung , trong lòng bỗng xẹt qua một tia khó chịu. Đó chẳng là đau lòng, mà là một sự chán ghét gần như thuộc về bản năng sinh lý. Cố Sơn Miên xưa nay vốn ưa sạch sẽ, từ đầu đến chân nơi nào tinh tế, chỉ riêng thói quen làm nàng cảm thấy "dơ". Đôi bàn tay vấy m.á.u của bao nhiêu , m.á.u lạnh, m.á.u nóng, m.á.u tanh nồng... thực sự bẩn.
Cố Sơn Miên dường như nhận ánh mắt của nàng, chậm rãi thu tay về, ngước mắt lên hỏi: “Nhìn cái gì?”
Hoa Dung thu hồi tầm mắt, thoáng liếc sang Tề Đông với gương mặt lem luốc bụi bặm, chân mày bất giác nhíu chặt thêm vài phần. Nàng nhanh dời ánh , phía Cố Sơn Miên — ít nhất, gương mặt còn khiến thấy thuận mắt hơn.