Đã nhiều ngày qua, Cố Sơn Miên vùi đầu đống sổ sách và mật thư chất cao như núi tại Dịch Chi Đường, ngày đêm nghỉ.
Hắn kết thúc chuyện thật trọn vẹn, để thể rút rời mà để bất kỳ dấu vết nào.
Cố Sơn Miên đối chiếu kỹ lưỡng từng khoản thu chi, từng dấu vết của nhân thủ, cho đến từng bản ghi chép tiếp ứng âm thầm. Phàm là những manh mối liên quan đến việc Thính Vũ Các từng tay tương trợ, nâng đỡ xoay sở giúp đỡ trong suốt nửa năm kinh doanh qua, đều tự tay gột sạch, tiêu hủy và xóa phẳng tất cả.
Ánh nến cạn hết cây đến cây khác, lửa trong chậu than cũng dần lụi tàn, lặng lẽ tàn tro rơi xuống rào rạt.
Trương Hà nhiều tìm đến, lôi kéo quán rượu bên đường uống vài ly, nhưng Cố Sơn Miên đều lấy cớ sự vụ tại Dịch Chi Đường quá sức phức tạp, thể rời mà nhất mực khước từ. Trương Hà tính tình sảng khoái, so với một Chu Vũ xảo trá như cáo già thì đáng tin cậy và đôn hậu hơn nhiều.
Hắn cố ý chọn vài mối làm ăn định, thu lợi lâu dài và ít rủi ro nhất, bất động thanh sắc mà chuyển giao sang danh nghĩa của Trương Hà.
Khi cầm khế ước trong tay, Trương Hà lập tức đến hớn hở, liên tục lời cảm tạ, vui mừng khôn xiết. Nhân cơ hội đó, Cố Sơn Miên bảo Linh Sinh sang bên giúp đỡ vài ngày. Linh Sinh trong lòng trăm phần cam chịu, mặt phụng phịu, miệng nhỏ giọng lẩm bẩm vẻ tình nguyện.
Sắc mặt Cố Sơn Miên lập tức trầm xuống, ngữ khí khó lòng nghiêm túc hơn. Linh Sinh thấy liền thu tính khí trẻ con, dám thoái thác thêm nửa lời, ngoan ngoãn lệnh hành sự.
Đợi cho thương thế của Lý Mặc và A Môn bên phía Lục Phiến Môn dần định, Cố Sơn Miên lập tức hạ lệnh, sai lặng lẽ đưa hai họ đến một thành trì khác cách đó trăm dặm.
Nơi phân bộ của Lục Phiến Môn, thuận tiện cho cả hai an tâm dưỡng thương, thể tránh xa cục diện hỗn loạn tại Sử Ninh lúc . Cứ lưu địa bàn của Thính Vũ Các mãi, chung quy vẫn nhiều điểm bất cập, dễ khơi dậy những nghi kỵ đáng .
Riêng Thẩm Kiến Xuyên, giữ .
Từng khoản tiền t.h.u.ố.c men vốn chẳng hề rẻ, đương nhiên ở để gán nợ, tuyên bố đợi bao giờ trả hết nợ mới chịu thả .
Cố Sơn Miên thong thả trêu đùa lồng dế treo hành lang, những nan trúc khẽ chạm , tiếng côn trùng kêu râm ran thấp thoáng. Hắn chẳng buồn ngẩng đầu, thanh âm nhẹ hẫng tựa gió xuân lay động, mang theo vài phần hài hước:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/son-mien-kien-xuyen/chuong-49-khac-hoa.html.]
AN
"Tiền t.h.u.ố.c của Kim Tiên Đường, thanh toán ngươi , tất cả cũng tính sổ nợ nhé."
Hắn khựng một chút, đuôi mắt cong lên một ý nhạt nhẽo, liếc về phía Thẩm Kiến Xuyên:
"Dựa bổng lộc Trấn phủ sứ Lục Phiến Môn của ngươi, thêm hai năm nữa chắc là trả đủ đấy."
Ngữ khí nhẹ nhàng, cuối cùng còn bồi thêm một câu bâng quơ: "Lại dây dưa với thêm hai năm nữa, vui ?"
Cố Sơn Miên vẫn tiếp tục đùa nghịch với con dế hiên, đáy mắt giấu giếm vài phần ý vị sâu xa. Hắn vốn định trêu chọc thêm vài câu, nhưng khi đầu , thấy Thẩm Kiến Xuyên đang cau mày, sắc mặt trầm mặc lãnh đạm, quanh tỏa một luồng áp suất thấp, hiển nhiên vẫn còn đang chìm đắm trong suy tính về vụ ám sát , tâm thần bất định.
Thấy y im lặng hồi lâu đáp, Cố Sơn Miên cũng thu thần sắc đùa cợt, ngữ khí nhạt vài phần: "Xem , kẻ bắt đầu yên ."
Hắn ngước mắt thẳng Thẩm Kiến Xuyên, thanh âm trầm xuống vài phần: "Các ngươi rốt cuộc đang điều tra thứ gì? Thế mà thể bức đối phương đến mức tiếc tay ám sát cả Tuần bộ của Lục Phiến Môn."
Thẩm Kiến Xuyên lạnh lùng , hỏi ngược một câu: "Vậy còn ngươi, ngươi đang điều tra cái gì? Không tiếc ẩn danh đổi họ, ở thành nhỏ nơi biên cảnh ẩn suốt nửa năm qua?"
Cố Sơn Miên đáp lời, chỉ cúi đầu tiếp tục đùa nghịch với con dế trong lồng, tiếng côn trùng kêu đứt quãng vang lên giữa gian tĩnh mịch.
Đêm ở Hoài Thành năm , Thẩm Kiến Xuyên qua thì tưởng như thành thật khai hết với , nhưng nếu tinh ý xâu chuỗi , tất cả chỉ là những mảnh tin tức bên lề vụn vặt. Y tư tâm, điều che giấu, thì tự nhiên cũng chẳng việc gì đem hết bài tẩy của phơi bày cho y xem.
Thẩm Kiến Xuyên chậm rãi nhắm mắt . Những cơn gió đại mạc mang theo cát bụi thô ráp, len lỏi qua từng kẽ hở mà thổi tới. Sự giày vò suốt mấy ngày liền khiến làn da trắng lạnh của y trở nên khô khốc và căng chặt, ngay cả khóe môi cũng bắt đầu nứt nẻ.
Nỗi phiền muộn đè nặng trong lòng, trĩu nặng đến mức khiến nghẹt thở.
Vụ án Tổng đốc ám sát, cuối cùng y cũng chỉ thể trình báo sự thật lên : Hung thủ trong quá trình áp giải sát thủ rõ danh tính diệt khẩu, c.h.ế.t đối chứng.
Hành động quả nhiên làm chấn động mặt rồng, khiến Thiên t.ử nổi giận. Thánh chỉ ban xuống với những lời lẽ lạnh lẽo và nghiêm khắc, mệnh cho y cùng thuộc hạ lập công chuộc tội. Hoặc là tìm tung tích kẻ ám sát, hoặc là tra rõ chân tướng vụ án Tổng đốc, bằng , đừng hòng về kinh thành phục mệnh.