Sơn Miên Kiến Xuyên - Chương 39: Chiêu Nguyên, ta hình như... thích ngươi mất rồi.
Cập nhật lúc: 2026-04-30 11:26:47
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong ký ức của Cố Sơn Miên, buổi chiều hôm ở Đình Châu là một mảng màu xanh biếc mát lạnh, đối lập với thực tại nhuốm màu m.á.u và nước mưa tại Sử Ninh.
Bên bờ khe suối, tiếng nước chảy róc rách len lỏi qua những kẽ đá, xua tan cái nóng hầm hập của mùa hè. Cố Sơn Miên nhớ rõ nghịch ngợm vục tay xuống dòng nước mát, sang Thẩm Kiến Xuyên — dù tránh nóng vẫn mang theo cuốn sách cũ, nghiêm chỉnh một tảng đá phẳng phiu.
"Chiêu Nguyên, nếu ngươi làm , nhất định sẽ là học trò ngang ngược nhất của ngươi." — Hắn từng như , nửa đùa nửa thật mà trêu chọc sự đoan chính của đối phương.
hiện tại, giữa ngôi miếu đổ nát lọt gió , "ôn nhuận như ngọc" năm đang gồng chống chọi với những vết thương chí mạng và nỗi hoài nghi về một thế lực hắc ám đang bao trùm lấy cả hai.
***
Hiện tại: Ngôi miếu cổ ngoại ô Sử Ninh
Mưa bắt đầu ngớt, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ mái hiên mục nát. Cố Sơn Miên Thẩm Kiến Xuyên đang dần kiệt sức, bàn tay vẫn siết chặt lấy cổ tay vị bộ đầu, như thể chỉ cần buông , sẽ tan biến màn đêm.
Thẩm Kiến Xuyên đôi mắt chứa đầy hồi ức của Cố Sơn Miên, thở nặng nề: — "Ngươi nhắc chuyện ở khe suối làm gì... Cảnh An, ngày đó ngươi làm , nhưng ngươi cho , học trò đầu tiên của chính là kẻ lừa dối giỏi nhất."
Dù lời cay đắng, nhưng Thẩm Kiến Xuyên còn đẩy nữa. Có lẽ vì đau đớn thể xác vượt quá giới hạn, hoặc lẽ vì cái ôm nóng bỏng của Cố Sơn Miên thực sự sưởi ấm tàn tro trong lòng .
Cố Sơn Miên thấp giọng, mang theo vài phần khẩn cầu: — "Ta lừa ngươi là sai, nợ dùng cả đời để trả cũng . giờ thì , Thính Vũ Các thể là đầm rồng hang hổ, nhưng ít nhất ở đó d.ư.ợ.c liệu nhất, đại phu giỏi nhất. Ngươi tra án, tìm Trương Thành, lật bản án cũ... thì ít nhất cũng sống ."
Hắn khẽ chạm vết thương rách nát vai Thẩm Kiến Xuyên, xót xa đến mức giọng run rẩy: — "Đừng làm dạy học nữa, Chiêu Nguyên. Làm của , ?"
Thẩm Kiến Xuyên im lặng lâu, lâu đến mức Cố Sơn Miên tưởng như cự tuyệt một nữa. , thấy một tiếng thở dài mệt mỏi, Thẩm Kiến Xuyên tựa hẳn lòng , nhắm nghiền mắt : — "Dẫn ... khi đổi ý."
Ký ức về dòng suối mát lạnh năm hiện về rõ mồng một, nhưng giờ đây nó mang theo một tầng cay đắng khác.
Cố Sơn Miên nhớ rõ cái khoảnh khắc nhận Thẩm Kiến Xuyên nội lực. Khi đó, chỉ nghĩ đơn giản là bạn bí mật nhỏ về võ công, còn thì giấu giếm phận Thiếu các chủ. Hai kẻ thiếu niên, mỗi ôm một mảnh bí mật, cứ thế dẫm chân làn nước mát mà đùa. Hắn ngờ, chính cái "nội lực" mà tò mò năm đó, là thứ giúp Thẩm Kiến Xuyên sống sót qua những đêm truy sát của t.ử sĩ, và cũng chính là thứ khiến Thẩm Kiến Xuyên thể thấu những chiêu trò giả vờ của bây giờ.
***
Thực tại: Ngoại ô Sử Ninh
Mưa ngớt hẳn, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe nứt của ngôi miếu cổ. Cố Sơn Miên để Thính Vũ Các cử tới đón nữa; sợ sự xuất hiện của bọn họ chạm cái vảy ngược " đội trời chung" của Thẩm Kiến Xuyên. Hắn gọi Tề Đông mang xe ngựa tới, che chắn kín kẽ để đưa hai thuộc hạ của Thẩm Kiến Xuyên , còn tự dìu Thẩm Kiến Xuyên.
Dựa Cố Sơn Miên, Thẩm Kiến Xuyên bước lảo đảo. Hơi lạnh của nước mưa thấm vết thương khiến môi trắng bệch, nhưng ấm từ lồng n.g.ự.c Cố Sơn Miên khiến tâm trí hỗn loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/son-mien-kien-xuyen/chuong-39-chieu-nguyen-ta-hinh-nhu-thich-nguoi-mat-roi.html.]
— "Chiêu Nguyên, ngươi còn nhớ dòng suối ở Đình Châu ?" — Cố Sơn Miên thấp giọng, bàn tay vòng qua eo Thẩm Kiến Xuyên siết chặt hơn một chút — "Ngày đó hỏi ngươi võ , thực từ lâu . Ta lừa ngươi nhiều chuyện, nhưng một chuyện bao giờ lừa: Ta luôn ngươi sống bình yên như khi bên khe suối đó sách."
Thẩm Kiến Xuyên nghiêng đầu, ánh mắt mệt mỏi sườn mặt của Cố Sơn Miên, giọng nhỏ như muỗi kêu: — "Bình yên ... Cảnh An, từ lúc gia nhập Lục Phiến Môn, từ lúc quyết định lật vụ án năm đó, còn đường lùi . Ngươi bình yên, nhưng chính Thính Vũ Các của ngươi đang che giấu những kẻ cướp sự bình yên của ."
Hắn khựng , dường như dùng hết sức lực để nốt: — "Ngươi đưa về, sẽ dưỡng thương. khi khỏe , nếu manh mối dẫn thẳng tới Thính Vũ Các... lúc đó ngươi định đối xử với thế nào? Lại dùng 'khổ nhục kế' để ngăn cản , là... sẽ đích tiễn ?"
Cố Sơn Miên khựng bước chân. Hắn con đường mòn lầy lội phía , nơi ánh trăng cơn mưa đang le lói chiếu xuống những vũng nước đọng.
— "Nếu ngày đó đến..." — Cố Sơn Miên hít một sâu, giọng kiên định đến đáng sợ — "Ta sẽ lột bỏ lớp áo Thiếu các chủ , cùng ngươi ở phía đối diện với bọn họ. Thẩm Chiêu Nguyên, năm đó ở khe suối trót '' trúng ngươi , nợ phong lưu , cam tâm tình nguyện dùng cả đời để trả."
Thẩm Kiến Xuyên đáp , nhưng bàn tay đang bấu víu vai Cố Sơn Miên bỗng nới lỏng một chút, buông thõng xuống. Hắn thực sự ngất vì kiệt sức, đầu tựa hẳn hõm cổ Cố Sơn Miên, để mặc cho kẻ mà tin hận đưa về phía "đầm rồng hang hổ".
Tiếng trầm thấp của Thẩm Kiến Xuyên giữa khe núi năm , so với tiếng mưa gào thét nơi phá miếu lúc , tựa như hai thế giới cách biệt vạn dặm.
Cố Sơn Miên vẫn nhớ như in khoảnh khắc "ong" một tiếng trong đầu . Giữa làn suối mát lạnh, Thẩm Kiến Xuyên như ôn ngọc, bỗng nhận thứ cảm xúc đang thiêu đốt lồng n.g.ự.c là cái nóng của mùa hè, mà là một loại rung động kinh tâm động phách. Cái ý nghĩ "Ta thế nhưng là đoạn tụ?" từng khiến hoảng hốt đến đỏ gay cả tai, nay trở thành sợi dây xích duy nhất giữ bên cạnh giữa phong ba bão táp.
***
Thực tại: Phá miếu ngoại ô Sử Ninh
Thẩm Kiến Xuyên hôn mê trong vòng tay Cố Sơn Miên. Gương mặt thanh tú giờ đây tái nhợt, hàng mi dài run rẩy vì cơn sốt bắt đầu kéo đến.
Cố Sơn Miên trong lòng, xuống đôi bàn tay — đôi bàn tay năm đó từng lúng túng bắt cá suối để lấy lòng "Chiêu Nguyên", nay nhuốm đầy m.á.u của chính đó. Hắn khẽ siết chặt vòng tay, đem mặt áp vầng trán lạnh lẽo của Thẩm Kiến Xuyên, lẩm bẩm:
— " ... là kẻ đoạn tụ. Từ cái ngày ở khe suối đó, còn đường lui ."
Hắn dậy, nửa cõng nửa dìu Thẩm Kiến Xuyên bước khỏi phá miếu. Tề Đông đ.á.n.h xe ngựa tới đợi sẵn ở bìa rừng. Thấy Cố Sơn Miên dìu , Tề Đông vội vàng tiến lên giúp sức, nhưng Cố Sơn Miên khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định đến cực đoan:
— "Để tự làm."
AN
Trên xe ngựa xóc nảy, Cố Sơn Miên để Thẩm Kiến Xuyên gối đầu lên đùi . Hắn lấy lọ t.h.u.ố.c quý giá mà Thẩm Kiến Xuyên dùng cả gia tài để mua, bàn tay run run mở nắp. Mùi t.h.u.ố.c thơm dịu lan tỏa, át phần nào mùi m.á.u tanh nồng nặc.
— "Chiêu Nguyên, ngươi ' sống tự nhiên chạy trốn mau'..." — Cố Sơn Miên bôi t.h.u.ố.c lên vết thương cho , khẽ thầm thì — "Cá thể chạy, nhưng ngươi thì chạy. Lần đưa ngươi về Dịch Chi Đường, dù ngươi hận , dùng kiếm đ.â.m ... cũng tuyệt đối để ngươi rời nữa."
Mưa bên ngoài ngớt, chỉ còn tiếng bánh xe nghiến đường bùn lầy lội. Sử Ninh thành đang ở ngay mắt, nhưng Cố Sơn Miên , đây là nơi trở về bình yên, mà là khởi đầu cho một trận chiến tàn khốc hơn.
Hắn vuốt nhẹ lọn tóc bết dính trán Thẩm Kiến Xuyên, trong lòng thầm thề: Dù kẻ Thính Vũ Các là ai, dù bí mật của Vạn Duyệt Đường kinh khủng thế nào, cũng sẽ để nụ ôn ngọc năm vùi dập thêm một nữa.