SỢI XÍCH TRÓI CHẶT CHÓ ĐIÊN - 5

Cập nhật lúc: 2025-10-12 09:54:50
Lượt xem: 562

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Dứt lời, gọi điện cho chủ quán bar:

 

“Gọi trai lúc nãy đây.”

 

Nói xong, xuống uống rượu, chẳng buồn thêm một .

 

Một vài giây trôi qua, thấy vẫn rời , Phó Tuần thoáng ngạc nhiên.

 

“Sao , ? Hay là quyến luyến quá?”

 

Tôi chút do dự, lưng bước , chạm mặt với trai lúc nãy.

 

Ngồi trong xe, hiểu nổi tại khi Phó Tuần để trai , lòng cảm thấy bức bối như . Tâm trí như hàng ngàn con kiến gặm nhấm, khó chịu yên.

 

Tôi kìm mà nghĩ, rốt cuộc Phó Tuần giữ đó là để làm gì, càng nghĩ càng thấy bực bội. Tôi chăm chú về phía cửa quán bar suốt ba phút, bất chợt tỉnh :

 

“Phó Tuần làm gì thì liên quan gì đến ? Chẳng luôn thoát khỏi sự kiểm soát của ? Giờ buông tha cho , chẳng nên vui mừng ? Cậu ở bên ai, làm gì, liên quan gì đến chứ.”

 

Thông suốt điều , dập điếu thuốc trong tay, đóng cửa sổ , chuẩn rời . lúc , thấy Phó Tuần ôm eo trai đó, từ trong quán bước .

 

Dường như cảm nhận ánh của , liếc về phía . Tôi bất giác cúi đầu, cảm thấy chột , nhưng lẽ chỉ thoáng qua, , ôm lấy trai bước lên chiếc xe sang trọng của .

 

Không hiểu , nhấn ga lái theo họ, cứ thế bám đuôi đến tận khách sạn lớn nhất thuộc tập đoàn Phó Thị.

 

Phó Tuần vòng tay ôm trai, ngang nhiên bước khách sạn.

 

Tôi ở ngoài hút hết bốn điếu thuốc, vẫn thấy trở .

 

Tôi nhớ tới lời hứa chắc như đinh đóng cột mà từng với :

 

“Hứa Kỳ, yêu , cả đời .”

 

Nghĩ mới thấy, đúng, lời đàn ông giường đáng tin.

 

Tôi mỉm chua chát, đang làm cái gì.

 

Chẳng đây chính là điều mà mong ?

 

Anh tự do , Hứa Kỳ.

 

Sau khi cắt đứt với Phó Tuần, nhận vài cuộc gọi từ bà Lâm, . Bà bảo rằng gần đây Phó Tuần thường xuyên lui tới quán bar, đánh , gây rối, thèm học, hỏi thể khuyên bảo .

 

làm gì cách nào để can thiệp.

 

Đây mới là bản chất thực sự của Phó Tuần.

 

Trước đây chỉ giả vờ ngoan ngoãn vì thích kiểu như thế, nhưng giờ cần nữa, nên còn lý do gì đóng vai ngoan hiền.

 

Tôi từ chối lời đề nghị của bà Lâm, và kể từ đó, bà còn liên lạc với nữa.

 

10

 

Mẹ quan sát một lúc lâu, cuối cùng cũng kìm mà lên tiếng hỏi:

 

“Dạo con vui ? Có chia tay bạn gái ?”

 

Tôi gắp thêm thức ăn cho bà, đáp:

 

“Làm gì chuyện đó, con nào bạn gái.”

 

hồi lâu, :

 

“Mẹ thấy con dạo gầy gần 10 cân đấy. Cả với con đều thích ăn cá, mà con cứ nấu món cá hàng ngày là để cho ai ăn? Rồi tối nào cũng lén lút điện thoại đấy, nếu hẹn hò thì là gì đây?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/soi-xich-troi-chat-cho-dien/5.html.]

 

Khi thấy món cá sốt chua ngọt bàn, bỗng phản bác thế nào.

 

Mẹ thở dài, từ tốn :

 

“Nếu thật sự quên thì làm lành ! Sao hành hạ bản như ? Mẹ cũng cổ hủ gì , đàn ông cũng thể chấp nhận, miễn là hai đứa sống với .”

 

Lúc mới , khi gọi điện cho Phó Tuần, vô tình , và bà tưởng chúng chia tay chỉ vì vấn đề giới tính giống .

 

Tôi nắm lấy tay , khẽ lắc đầu:

 

“Không yêu...”

 

Cùng lắm thì chỉ là món đồ chơi của mà thôi.

 

Tôi thở dài, đáp:

 

“Sau sẽ còn món nữa .”

 

Mẹ thật sâu, cuối cùng chỉ một câu bất lực:

 

“Không thì thôi, chỉ cần con chăm sóc bản .”

 

Tôi hứa với sẽ tự chăm sóc bản , nhưng làm , bắt đầu mất ngủ.

 

tập thể dục uống melatonin, vẫn tài nào ngủ nổi. Tôi ngừng nghĩ đến Phó Tuần. Hôm đó trai quan hệ với ? Bây giờ đang làm gì? Bên cạnh khác ?

 

 

Sau đó, nhớ về cảm giác ấm áp khi ở trong vòng tay , nhớ về lúc Phó Tuần ủ ấm đôi chân lạnh cóng của trong mùa đông, nhớ thức trắng đêm chăm sóc khi ốm, nhớ cẩn thận chuẩn quà sinh nhật cho .

 

Suốt đêm, tài nào chợp mắt.

 

Cuối cùng, đến bệnh viện lấy một ít thuốc ngủ.

 

Ngày đầu tiên uống thuốc, ngủ . ngày thứ hai khi về nhà, thấy Phó Tuần đợi ở cầu thang.

 

Sau khi dứt khoát với Phó Tuần, nghỉ việc ở Phó Thị, chuyển khỏi căn hộ mua và chuyển đến khu chung cư mới cùng . Nơi môi trường khá , chỉ là thang máy hỏng, may mà tầng nhà cao.

 

Khi đến tầng năm, thấy đang dựa tường cạnh cửa an hút thuốc, ánh đỏ của đầu thuốc lập lòe trong bóng tối.

 

Cửa cầu thang lắp đèn cảm biến âm thanh, nhưng bước nhẹ nên đèn kịp bật, ở đó là ai. Dù là ai thì cũng chẳng quan trọng, chẳng tâm trạng mà chào hỏi.

 

Công việc mới khiến tăng ca liên tục, mệt mỏi rã rời, giờ đây chỉ lên giường và xuống.

 

Ngay khi tay đặt lên tay nắm cửa, đó cất tiếng, giọng khàn đục trầm thấp:

 

“Hứa Kỳ, nhớ ?”

 

Đèn cảm ứng bất chợt bật sáng, nín thở, dám tin mà ngoảnh đầu . Phó Tuần tựa tường với dáng vẻ mệt mỏi, gầy nhiều, đôi mắt đỏ ngầu, mắt quầng thâm sẫm màu, như thể nhiều đêm ngủ.

 

Không thấy câu trả lời của , hỏi nhỏ thêm nữa:

 

“Anh nhớ ?”

 

Tôi cảm thấy phiền muộn, khẽ hừ lạnh một tiếng:

 

“Không nhớ. Cậu đáng để nhớ.”

 

Tôi mở cửa định , nhưng Phó Tuần đột ngột giữ tay , tự nhiên mà :

 

nhớ .”

 

Có vẻ uống say, đầy mùi rượu. Không uống rượu của trai nào mò đến đây quấy rối. Tôi hất tay , giọng sắc lạnh:

 

“Sao , mấy trai làm thỏa mãn ?”

Loading...