Cậu từ cao, trong ánh mắt chút ham , như thể hành động chỉ để trừng phạt .
“Tại ?” Tôi hỏi.
Cậu uống một ngụm nước, giọng lạnh lùng:
“Không vui.”
Cậu rõ vì vui, nhưng đoán ngay, tức giận vì tin tưởng . với như , thực sự thể nào tin tưởng, chỉ thể cố giữ cách xa .
“Cậu ?” Tôi hỏi cộc lốc.
Gọi đến chẳng là vì chuyện .
Cậu cũng chẳng vòng vo, bế thẳng đến phòng ngủ.
8
Sáng sớm bảy giờ, thức dậy như thường lệ, hôm nay là ngày đầu tiên đến báo cáo ở tập đoàn Phó Thị, định đến trễ. Phó Tuần sắp xếp cho Phó Thị để tiện bề kiểm soát.
Từ khi lên đại học, Phó Tuần ở riêng, bây giờ trưởng thành, cần lo nhiều nữa, ngoài việc chăm sóc Phó Tuần, còn nhận thêm một công việc đơn giản để kiếm thêm thu nhập.
Có vẻ như duyên với việc thu hút gay.
Đến ngày thứ ba ở công ty, một nhắm trúng mà bản hề .
Phó Tuần đến tìm , tình cờ thấy đó đang tỏ tình với , tức đến nỗi lao đánh ngay tại chỗ. Sợ chuyện xảy , vội vàng đưa .
Ngày hôm đó, tối sầm mặt mày, trông như thể cướp mất vợ.
Tôi rõ tính chiếm hữu mạnh mẽ của Phó Tuần đối với , nên để tránh gây tổn thương đến vô tội, từ hôm đó, ngoài làm nữa mà chỉ chuyên tâm ở bên cạnh .
Có lẽ vì thế mà mới ở trong tập đoàn Phó Thị, tầm mắt của cho yên tâm.
Khi tan làm, nhận tin nhắn từ Phó Tuần:
“Đến trường đón .”
Khi đến cổng trường, Phó Tuần đang ôm trái bóng rổ, cùng đám bạn bước khỏi cổng. Vừa thấy xe của , lập tức định bước tới, nhưng một cô gái chặn .
Chuyện cũng chẳng gì lạ, Phó Tuần trai, ở bên ngoài cũng vẻ lịch thiệp, học giỏi, nên thiếu thích. Vì thế, vội bước xuống xe.
Phó Tuần về phía từ xa, ánh mắt chúng giao trong mười giây. Cuối cùng, cụp mắt xuống, miệng nở một nụ nhã nhặn, lịch sự từ chối cô gái .
Cậu lên xe mà lời nào, chỉ im lặng thật lâu, đó cũng yêu cầu ở .
Đây là đầu tiên, ngày hôm giờ học, nhưng cũng gọi ở qua đêm.
Kể từ hôm đó, suốt mười mấy ngày liền, tìm đến nữa.
Khi mở mục tin nhắn trống trơn, phỏng đoán rằng lẽ chán .
Thật kỳ lạ, rõ ràng đây là điều đáng để vui mừng, mà lòng cảm thấy chút lạc lõng?
Có ... chỉ là vì quen chăng?
Một tối nọ, khi lên giường định chơi một ván game thì nhận cuộc gọi từ Phó Tuần. Cậu chỉ ngắn gọn vài chữ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/soi-xich-troi-chat-cho-dien/4.html.]
“Khách sạn Kim Hằng, phòng 503.”
Nói xong liền cúp máy.
Khi đến nơi, thấy một trai nhỏ nhắn với dáng vẻ thư sinh đang cạnh Phó Tuần, tay bưng ly rượu đưa lên môi . Phó Tuần điềm tĩnh nhận lấy, uống mà biểu hiện gì.
9
Thấy , Phó Tuần chỉ lạnh nhạt liếc hiệu bảo chỗ trống bên cạnh.
Bạn bè của Phó Tuần đều về mối quan hệ của chúng , cứ nghĩ là quản gia của , nên cũng câu nệ, lập tức nhường chỗ cho .
Cậu thanh niên vẫn thoải mái đặt tay lên đùi Phó Tuần, mà Phó Tuần cũng né tránh, thậm chí còn đưa tay nhéo nhẹ má , mỉm trêu đùa, ánh mắt đầy ý tứ mập mờ.
Một bạn liền lên tiếng:
“Phó ca, cần chuẩn phòng cho hai ?”
Phó Tuần gì, chỉ đầu , như thể đang chờ xem sẽ làm gì.
Lạ thật, trong lòng chút khó chịu, nhưng biểu hiện ngoài, chỉ yên, hề để ý đến ánh mắt của .
Một bạn của vẻ hiểu lầm, nghĩ rằng Phó Tuần sợ mách lẻo nên đưa một ly rượu:
“Anh Hứa sẽ mách chứ?”
Vốn là giữ thể diện, nên nhận lấy ly rượu, đáp:
“Đương nhiên là .”
Rượu còn kịp uống, Phó Tuần bất ngờ dậy, điên tiết đạp đổ cả bàn, ly rượu đắt tiền rơi xuống sàn vỡ tan tành. Mọi đều hoang mang dậy, hiểu chuyện gì xảy .
Phó Tuần hổn hển, tức giận hét lên: “Tất cả cút ngoài!”
Trong khí căng thẳng như thế, ai cũng nhận điều . Từng lượt rời khỏi phòng, khi cũng định dậy thì Phó Tuần bước đến, giữ chặt lấy vai , cho rời . Đôi mắt đỏ ngầu, như nổ tung.
“Hứa Kỳ, tại ghen chứ?”
Cậu ghì sát , thô bạo hôn , đôi môi cắn đến tứa máu. Vị tanh của m.á.u lan tràn khiến cảm thấy khó chịu, nhưng cứ điên cuồng buông, chặn kín môi .
Tôi nổi giận, giơ chân đạp một cái.
Phó Tuần khẽ cúi đầu, dấu giày in rõ quần, một lời. Cuối cùng, ngẩng lên với gương mặt lạnh tanh và nở một nụ gằn:
“Hứa Kỳ, đúng là thật sự thích chút nào.”
Đây là câu hỏi, mà là một lời khẳng định. Dù , vẫn trả lời:
“ thế.”
Tôi thích Phó Tuần, điều luôn ý thức rõ.
Cậu hồi lâu, lẽ thấy chán nản, bèn buông tay .
“Được thôi, Hứa Kỳ, tha cho .”
Giọng lạnh nhạt, và khi , trong mắt cũng chẳng còn chút nào vẻ bông đùa, chỉ còn sự xa cách, lạnh lùng như một xa lạ.