Tôi lãng phí thời gian vòng vo với , dứt khoát thẳng:
“Tôi xin thôi việc với bà Phó. Có nghĩa là bây giờ giữa chúng còn quan hệ gì nữa, thể rời và đừng bao giờ tìm nữa.”
Cậu bật khinh bỉ, dậy.
Với hình cao hơn nửa cái đầu, bước đến gần, cả tỏa khí thế mạnh mẽ, áp lực đè nặng đến mức bỏ chạy.
kịp làm gì, dường như đoán , tóm lấy tay , đẩy ngã xuống ghế sô pha, cả đè lên.
Tôi hoảng hốt la lên:
“Phó Tuần, định làm gì?”
Cậu nhẹ nhàng vén tóc mái của , chậm rãi với vẻ thích thú gương mặt đầy sợ hãi, nhếch mép :
“Thôi việc thì ? Quan hệ của chúng vì tiền mà tồn tại. Hứa Kỳ, chẳng tự nguyện ngủ với ? Anh yêu mà, đúng ?”
6
Nếu là đây, sẽ chiều lòng , vì lo sẽ sa thải .
bây giờ, cần thế nữa, cũng nhẫn nhịn lấy lòng.
Tôi khinh miệt, giọng chế giễu:
“Phó Tuần, nếu vì tiền, ai mà thèm ngủ với ? Tự nguyện? Cậu cũng cần tiền nên mới dám đưa điều kiện đó chứ gì?”
Tôi quá bức xúc nên to tiếng hơn.
“Bề ngoài là tôn trọng, thực chất là đe dọa trắng trợn. Nếu đồng ý, sẽ sa thải . Cậu rõ thể từ chối.”
Cậu cụp mắt xuống, vẻ mặt bình thản, đoán đang nghĩ gì.
Giọng trầm xuống, chút uất ức, trong mắt còn lóe lên chút tổn thương khi đáp :
“Tôi đồng ý thì sẽ sa thải ?”
Tôi thẳng mắt Phó Tuần, chút do dự:
“Chẳng ? Phó Tuần, hiểu là thế nào hơn bất kỳ ai. Cậu luôn thứ bằng bất cứ giá nào. Cậu bao giờ là cả. Nếu hiểu ẩn ý của , sẽ lập tức đe dọa bằng tính mạng của , ?”
Phó Tuần híp mắt , bật một tiếng, đưa tay hất ngược tóc, vẻ ngoan hiền biến mất .
“ , hiểu quá , Hứa Kỳ. Dù cố giả vờ ngoan ngoãn, nhưng vẫn qua mặt . mà...” Đôi mắt Phó Tuần tối sầm , đầy xa, để lộ hàm răng trắng nhởn.
“Cách đây một năm thể từ chối , một năm cũng thôi. Điểm yếu của dễ tìm quá mà. Anh cũng rằng để cứu bà, ngại hạ bên một gã đàn ông, ?”
Lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, chịu nổi nữa, tát Phó Tuần một cái thật mạnh, khiến mặt lệch sang một bên, năm dấu ngón tay đỏ ửng hiện rõ.
“Đồ hèn hạ, vô liêm sỉ!” Tôi gằn giọng.
Cậu chỉ nhún vai, mỉm thích thú, ánh mắt bừng lên vẻ hưng phấn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/soi-xich-troi-chat-cho-dien/3.html.]
“Thế vẫn còn thú vị hơn cái cách giả vờ ngoan ngoãn giường nhiều.”
Cậu giữ lấy tay , nhẹ nhàng bóp nắn, giọng trở nên dịu dàng:
“Bảo bối , chỉ cần ngoan ngoãn lời , sẽ để .”
Tôi giận đến mức nghẹt thở, chỉ thể bất lực để mặc nắm tay .
“Cậu làm gì?”
“Rất đơn giản, thứ nhất, làm việc ở nơi sắp xếp; thứ hai, sống trong căn nhà chuẩn cho ; thứ ba, lúc nào cũng sẵn sàng mặt khi gọi.”
Tôi im lặng lâu, lời nào.
Phó Tuần cũng vội vã, chỉ bằng ánh mắt đắc thắng, nụ đầy vẻ chiếm hữu.
Tôi đấu với . Phó Tuần là kiểu giới hạn, cũng chẳng lương tâm, chỉ làm theo ý , gì cũng ngại thủ đoạn để đạt .
7
Cuối cùng, đành nhắm mắt, cố gắng nỗ lực thỏa hiệp:
“Tôi ở cùng với .”
Đột nhiên, mãn nguyện, cúi xuống hôn , như để trao phần thưởng.
“Được thôi.”
Tôi đưa trở Bắc Kinh, bà ngạc nhiên hỏi:
“Sao về đây ?”
Tôi lúng túng bịa một cái cớ:
“Công việc điều động mà.”
May mắn là bà hỏi thêm gì.
Tôi mệt mỏi máy bay, thở dài. Trước khi , Phó Tuần đề nghị cùng , nhưng từ chối, vì lo sẽ bất ngờ nổi điên và với về chuyện của chúng .
Cậu gì thêm, chỉ nhắn tin ngay khi về đến nhà:
“Qua đây.”
Ý nghĩa của lời nhắn quá rõ ràng, chỉ đành dậy thu xếp ngoài.
Thật , vẫn hiểu một điều, đó là tại Phó Tuần vẫn chán .
Làm đồ chơi mà hạn sử dụng dài như cũng thật lạ lùng. Từ khi 12 tuổi đến bây giờ là 19 tuổi, gần bảy năm , nhưng chẳng mấy chốc, thể tiếp tục suy nghĩ về chuyện nữa.
Vừa bấm chuông cửa, Phó Tuần kéo mạnh trong, ép tường và hôn tới tấp, hành động của chẳng hề dịu dàng chút nào. Tôi chỉ cảm thấy như rút hết khí trong phổi.
Tôi thể thở nổi, cố vùng vẫy đẩy n.g.ự.c , nhưng càng hôn sâu hơn, giữ chặt buông, để thoát .
Tôi nổi điên vì cái gì, cắn mạnh môi đến mức bật máu, mùi tanh tưởi lan tỏa trong miệng chúng . Cuối cùng, buông , thụp xuống sàn, thở dốc còn chút sức lực.