Mất trí nhớ, giống như tình tiết chỉ thấy trong phim truyền hình hoặc tiểu thuyết. Nghiêm Hải ban đầu nghĩ em trai là do ngủ dậy còn mơ màng, ngờ Nghiêm Tân qua một lúc vẫn tỉnh táo , cuối cùng mới nhận điều bất thường.
Anh thu dọn hộp cơm ăn xong, dậy: “Anh gọi bác sĩ xem . Thật sự nhớ gì hết ?”
Forgiven
Nghiêm Hải vội vàng mở cửa phòng bệnh ngoài, suýt nữa đá trúng đang xổm một cục ở hành lang.
Nghiêm Hải: “Ấy…” Phát hiện tên đối phương, chỉ thể , “Em, em đến thăm Nghiêm Tân ? Sao trong, đây làm gì?”
Trần Nặc ngờ bên trong đột nhiên , đến đây mười phút , đang ôm cặp sách của Nghiêm Tân thất thần, lưỡng lự nên gõ cửa .
Một mặt, hy vọng Nghiêm Tân tỉnh , vì nếu hôn mê một ngày một đêm mở mắt, cảm giác như sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ; nhưng mặt khác, cũng nên đối mặt với Nghiêm Tân tỉnh như thế nào.
Nghiêm Tân còn nhớ những lời và hành động của ngày hôm qua ? Trần Nặc vô cùng hối hận, chỉ vì Nghiêm Tân gọi “vợ” mà đắc ý quên , tình cảm dâng trào kìm , nhanh chóng tiết lộ bí mật rằng cũng thích .
“Chào , em…” Cậu dậy, năng lộn xộn, “Nghiêm Tân tỉnh ạ? Em đến… gửi cặp sách cho .” Mặc dù là “vợ” của Nghiêm Tân, nhưng với tư cách là bạn cùng bàn, việc gửi cặp sách và tiện thể hỏi thăm bệnh tình cũng là hợp lý.
“Tỉnh , nhưng hình như ký ức khi ngộ độc…” Nghiêm Hải nghiêng nhường đường, lạ là tai đỏ bừng, “Tạm thời nhớ việc em đưa đến bệnh viện , xin nhé.”
Trần Nặc định nếu Nghiêm Tân tỉnh thì sẽ làm phiền nghỉ ngơi nữa. Nghe Nghiêm Hải ngược thở phào nhẹ nhõm, lập tức tươi tỉnh hẳn lên.
Nghiêm Tân dựa giường, sớm thấy tiếng động bên ngoài, tim đập đột nhiên nhanh hơn. Anh thẳng lưng, bất an quanh tìm thứ gì đó thể phản chiếu, tiếc là gì cả, cuối cùng chỉ thể vuốt tóc trong khí.
Vợ đến thăm !
Không, thể đơn phương gọi là vợ , bất lịch sự. Nghiêm Tân nhanh chóng sửa cách gọi, và tự trách hành vi nảy sinh ý nghĩ đó trong lòng.
Trần Nặc mặc đồng phục học sinh, đeo cặp sách của , trong tay còn ôm một cái cặp khác, lúng túng di chuyển trong như một con rùa. Nghiêm Hải đóng cửa gọi bác sĩ, tiện thể cho họ gian riêng tư.
Chỉ là vốn dĩ hai ở trường cũng chẳng trò chuyện phiếm, nhất thời cùng , nhiệt tình như tưởng tượng. Trần Nặc rụt rè, ngoan ngoãn ghế, hỏi: “Cái đó… vẫn chứ?”
Nghiêm Tân nhấp một ngụm nước muối ấm: “…Vẫn , nhưng chóng mặt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/soi-chi-do-ao-giac/chuong-9.html.]
Trần Nặc gật đầu. Hai đối diện im lặng vài giây, đồng thời mở lời:
“Tôi…”
“Cảm…”
Trần Nặc vội hiệu Nghiêm Tân . Nghiêm Tân vẫn chút biểu cảm, thực tim đập nhanh đến mức gần chạm ngưỡng báo động của máy đo: “Cảm ơn đưa đến bệnh viện, làm phiền .”
“Không .” Trần Nặc vội xua tay, cẩn thận đặt cái cặp đang ôm sang một bên, “Tôi mang cặp sách của đến , như thì làm bài tập cũng tiện.”
“Cảm ơn. Tôi…” Nghiêm Tân nhớ câu đùa của Nghiêm Hải “tưởng là cốc sữa”, lấy hết dũng khí định hỏi xem hành vi của khi ngộ độc gì , thì đúng lúc đó cửa phòng bệnh đẩy , Nghiêm Hải dẫn theo bác sĩ và y tá bước .
Trần Nặc ngẩng đầu , lập tức căng thẳng phắt dậy.
Hóa bác sĩ trực phòng khám mà còn đến khu nội trú ?
Vị bác sĩ và y tá chẳng là trực ban và thấy Nghiêm Tân gọi “vợ” ngày hôm qua đó !
Cô y tá thấy thì mỉm : “Lại đến .”
Trần Nặc vội vàng cắt ngang lời, nhưng bác sĩ cũng nhận , với Nghiêm Tân: “Ôi chao, cuối cùng cũng tỉnh . Triệu chứng của …”
“Hắt xì——!!!”
Trong lúc cấp bách, Trần Nặc giả vờ ngứa mũi, đầu hắt một tiếng giả lừng lẫy trời đất, trong phòng trở về yên tĩnh.
Nghiêm Tân chút biểu cảm đưa khăn giấy cho , nhịp tim cuối cùng cũng báo động. Thừa lúc bác sĩ phân tán sự chú ý, Trần Nặc giả bộ lau mũi, đỏ mặt hoảng loạn bỏ chạy.
Trên đường về nhà, Trần Nặc bầu trời dần tối bên ngoài xe buýt, nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn lắc lư theo dòng trong xe, nhớ đến Nghiêm Tân, vì tình mà khổ, hiếm khi trầm tư đến .
Thực chiếc ghế ở bệnh viện, cũng nhiều chuyện , chỉ là Nghiêm Tân , khiến chợt nhớ đến ánh mắt chân thành của Nghiêm Tân khi gọi “vợ” ngày hôm qua, thế là thêm lời nào nữa, nhận lẽ hôm nay nên đến.