Sợ Xã Hội Xuyên Thành Cha Kế Nhà Hào Môn - Chương 11: Bão tố tiệc tùng

Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:04:14
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông quản gia hít một thật sâu: “Tên hèn mọn họ Ngô.”

Phó Sầm mắt sáng rực lên: “Tôi  ngay mà, nhất định một cái đúng chứ!”

Dưới ánh mắt chăm chú của ông quản gia, từ từ thu vẻ hài hước. Sau khi ôm nhóc xuống, ông quản gia ở một bên với dáng vẻ chuẩn mực. Ông ngửi thấy mùi lẩu nồng nặc hai , thái độ trở nên lạnh lùng và nghiêm túc.

Cậu nhóc đang ngủ say tiếng động đ.á.n.h thức, dụi mắt tỉnh dậy. Khi thấy ông quản gia, cơ thể nhỏ bé của trở nên cứng đờ, co rúm trong vòng tay Phó Sầm, dám ngẩng đầu lên.

Ông quản gia đồng hồ, và khi bảo vệ gara mang chuyến đồ cuối cùng lên, ông mới lên tiếng: “Vừa ở tầng hầm, âm lượng cuộc chuyện của với phu nhân vượt quá 60 đề-xi-ben, đúng ?”

Cảm giác áp lực lập tức ập tới.

Người bảo vệ cúi đầu đáp “Vâng.” thêm: “Tôi xin , sẽ chịu phạt.”

“À…” Đầu óc Phó Sầm nghĩ một ý tưởng lạ lùng. “Chẳng lẽ ông quản gia thể luôn khống chế âm lượng 60 đề-xi-ben ? Thật là thần nhân!”

Cậu chút thử.

Lòng ngứa ngáy, khi ông quản gia chuyện với , Phó Sầm nhịn nghiêng tai hỏi: “Ông gì ạ?”

Ông quản gia bắt đầu nghi ngờ liệu thông tin ông nhận thiếu mục “phu nhân nghễnh ngãng” , liền nâng cao âm lượng .

Phó Sầm vẫn giả vờ rõ. Cứ như ba , ông quản gia đành tăng âm lượng lên mức cao nhất, giọng già nua còn vỡ tiếng.

Phó Sầm thấy thí nghiệm thành công, mắt sáng rực lên: “Ông xem, ông xem, ông cũng vượt quá 60 đề-xi-ben đấy thôi.”

Nhìn thấy mặt ông quản gia tái mét, Phó Sầm run vai, nữa thu nụ ngây ngô mặt.

nhịn tò mò, nhỏ giọng hỏi: “Nói chuyện với chủ nhà mà vượt quá 60 đề-xi-ben thì sẽ phạt gì ạ?”

Đây là đầu tiên ông quản gia vi phạm quy tắc do chính đặt trong suốt quá trình hành nghề. Nghe Phó Sầm , sắc mặt ông càng thêm tối sầm, trả lời mà với bảo vệ: “Hôm nay coi như xong, chú ý một chút.”

Những hầu đang dọn dẹp xung quanh gần như c.h.ế.t lặng. Phu nhân dám trêu chọc ông quản gia như , họ khỏi vài phần kính nể vị nam phu nhân .

Tuy bề ngoài trông nam phu nhân vẻ lanh lợi, nhưng thể ngay lập tức phản ứng rằng bảo vệ gara thể dễ dàng đổi. Nếu một khi bảo vệ mới là của nhà cũ cài , động tay động chân xe, thứ sẽ tan biến chỉ trong một sớm.

Có vẻ là đang giả heo ăn thịt hổ.

Ông quản gia cũng nghĩ đến điểm , vì đổi thái độ: “Phu nhân cần mua gì, chỉ cần báo cho một tiếng là , cần vất vả ngoài một chuyến.”

Nghe lời , Phó Sầm mừng như bắt vàng: “Được ạ, cảm ơn ông nhiều!”

Cậu nhóc trong lòng ngáp một cái, vội vàng che miệng .

Nói một hồi loanh quanh, vì Phó Sầm quá lười , ông quản gia cũng khó lòng tiếp tục chủ đề, đành thẳng vấn đề chính: “Hiện nay hôn nhân đồng giới hợp pháp. Với tư cách là phu nhân nhà họ Thẩm, ngài cũng nên gánh vác trách nhiệm tương ứng, như lễ nghi giao tiếp, quản lý việc nhà...”

Phó Sầm nhóc lây, vô ý cũng ngáp một cái. Cậu lập tức ngậm miệng , ngượng ngùng : “Ông cứ tiếp tục, ông cứ tiếp tục ạ.”

Sắc mặt ông quản gia , tiếp tục : “Thiếu gia hiện đang tiếp quản Thẩm thị...”

Phó Sầm nhịn ngáp một cái, một bàn tay nhỏ nhanh chóng vươn , giúp Phó Sầm che miệng .

Một lớn một nhỏ đồng loạt hoảng hốt về phía ông quản gia.

Thấy , trong mắt ông quản gia hiện lên vẻ "hận sắt thành thép," cho rằng vị thiếu phu nhân cố tình làm bộ làm tịch để làm khó ông.

Ông định bày dáng vẻ của bậc trưởng bối để dạy dỗ, thì một tiếng "đinh" vang lên, cánh cửa thang máy lạnh lẽo mở , Thẩm Ngô Phong chỉnh đồng hồ, sải hai bước chân dài bước .

Ông quản gia thu vẻ mặt, chào Thẩm Ngô Phong: “Thiếu gia.”

Cởi áo khoác đưa cho hầu, Thẩm Ngô Phong lạnh nhạt lướt mắt qua ông quản gia, giọng rõ ý: “Chú Ngô thời gian đến đây?”

Nhìn thấy Thẩm Ngô Phong trở về, Phó Sầm thở phào nhẹ nhõm.

So với ông quản gia thái độ kỳ lạ, thì bức tượng điêu khắc lạnh lùng vẫn dễ ở chung hơn.

Ông quản gia khi đối mặt với Thẩm Ngô Phong, khác với thái độ cung kính đối với Phó Sầm: “Tôi đến xem thiếu phu nhân và tiểu thiếu gia cần chăm sóc gì .”

Thẩm Ngô Phong sang Phó Sầm: “Phu nhân nếu yêu cầu gì, thể tìm , ?”

Nhìn khuôn mặt băng giá của Thẩm Ngô Phong thoáng nở nụ , Phó Sầm rùng , đêm nay bức tượng điêu khắc lạnh lùng cũng dễ ở chung chút nào.

Thẩm Ngô Phong tiến ôm eo Phó Sầm, tư thái ngạo nghễ: “Tôi và Tiểu Sầm sống , cần ông nội lo lắng bên .”

Toàn Phó Sầm cứng đờ, cố gắng ưỡn eo về phía , đặt tay chắn giữa hai . Thẩm Ngô Phong nhận thấy sự phản kháng của , kéo tay lòng , lợi dụng góc độ và ánh mắt uy h.i.ế.p : “Sao ?”

Khoảng cách quá gần, khi ngửi thấy mùi lẩu Phó Sầm, Thẩm Ngô Phong cố gắng lắm mới lùi .

Còn về phần Phó Sầm, vì ăn no nên trong lúc căng thẳng, nhịn ợ một cái: “Ọc~”

Thẩm Ngô Phong: “......”

Thẩm Ngô Phong buông tay Phó Sầm , sang vỗ vỗ lưng , khan: “Nếu phu nhân là nam giới, chú Ngô khi nghĩ là t.h.a.i đấy.”

“A ha ha.”

Cái gì mà chuyện địa ngục .

Phó Sầm định dùng nhóc để làm lá chắn, nhưng mới phát hiện nhóc sớm trốn bàn bên , giả vờ làm một đứa bé ngốc nghếch chơi với khăn trải bàn.

Không chút nghĩa khí nào!

May mắn là ông quản gia tuổi cao mắt kém, thấy "gia đình một nhà" đang đấu đá ngầm. Ông vẫn vui vẻ : “Đây là đầu tiên thiếu gia cận với một như .”

Phó Sầm cảm giác ảo diệu như " đầu tiên nhiều năm thấy thiếu gia ."

Lần ông quản gia cố tình diễn kịch, cũng là vì một tin đồn mạng, dạy dỗ vị thiếu phu nhân mới .

Ông nghĩ rằng vị thiếu gia từ nhỏ nhạt nhẽo với tình thật sự yêu một vợ là nam giới, nhưng thấy vị trí của thiếu phu nhân trong lòng thiếu gia dường như cao hơn ông nghĩ, nên ông đành dịu .

“Lần đến chủ yếu là vì ba ngày nữa là đêm giao thừa, tiểu thư Bùi Linh đề nghị cả nhà tụ họp. Thiếu gia lúc đó nếu rảnh thì về thăm ông nội của , nếu rảnh, chỉ cần thiếu phu nhân về một chuyến cũng .”

Ông quản gia hạ thấp thái độ. Phó Sầm theo bản năng nắm chặt cánh tay Thẩm Ngô Phong, ngôn ngữ cơ thể tràn đầy sự kháng cự.

Thẩm Ngô Phong một cái, đó : “Tiểu Sầm về, là cùng đơn độc đón giao thừa ?”

Phó Sầm như vớ cọng rơm cứu mạng, liều mạng gật đầu.

Ông quản gia sững sờ, da mặt cằm run lên hai cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/so-xa-hoi-xuyen-thanh-cha-ke-nha-hao-mon/chuong-11-bao-to-tiec-tung.html.]

Ánh mắt Thẩm Ngô Phong chuyển sang ông quản gia. Ông quản gia hiểu chuyện, cúi một cách lễ phép: “Được, .”

Chờ ông quản gia , Phó Sầm vẫn chút thể tin rằng cuộc "bão tố tiệc tùng" tránh một cách đơn giản như .

Thẩm Ngô Phong vỗ vỗ cánh tay Phó Sầm đang nắm chặt, lạnh lùng : “Cậu còn định bóp bao lâu nữa?”

“A? À!”

Phó Sầm vội vàng buông tay , vọt lùi hơn hai mét. Vì hành động quá nhanh, vấp chân ghế bên cạnh, cả theo quán tính lao về phía . Đầu đập thẳng trán Thẩm Ngô Phong, phát một tiếng "Phanh" thật lớn.

Thẩm Tư Cố lấy tay che mắt, co rúm gầm bàn, sợ cha kế liên lụy.

Sau khi đập đầu, Phó Sầm ảnh hưởng nhiều lắm. mắt Thẩm Ngô Phong tối sầm, đầu óc choáng váng, ù tai từng cơn. Hơn nửa ngày cũng thể hồn.

Hai dòng m.á.u mũi chảy từ mũi của vị bá đạo tổng tài.

Phó Sầm run rẩy, phản ứng đầu tiên là nhanh chóng đưa tay , bóp mũi .

Thẩm Ngô Phong, hãm hại, ngửa , suýt nữa thì ngất.

“Cho giấy,” Thẩm Ngô Phong khó khăn lên tiếng để tự cứu . Phó Sầm cuống cuồng, bóp mũi cố với lấy khăn giấy.

Thẩm Ngô Phong càng lúc càng choáng váng.

May mắn là hầu kịp thời đến, lo lắng hốt hoảng kêu: “Phu nhân, mau buông tay .”

Người hầu dùng thủ pháp thành thạo, đỡ Thẩm Ngô Phong ngửa đầu , cố gắng véo nhân trung, cuối cùng cũng giúp một đời  dũng Thẩm Ngô Phong mất mạng tay Phó Sầm.

Phó Sầm áy náy, tiến lên chăm sóc, Thẩm Ngô Phong lập tức giơ tay lên từ chối: “Hắn đưa Thẩm Tư Cố nghỉ ngơi.”

Phó Sầm như đại xá: “Vâng!”

Nói kéo nhóc định chạy . Thẩm Ngô Phong nhớ điều rõ, bổ sung: “Hợp đồng yêu cầu thực hiện nghĩa vụ hiếu thuận với bề . Hắn cũng đừng nghĩ mượn cơ hội để tiếp cận ông nội. Sau khi hợp đồng hết hạn, cũng xin tuân thủ quy tắc, giữ ranh giới rõ ràng.”

“Tôi nhất định sẽ tuân thủ!”

Phó Sầm ước gì ranh giới càng xa càng . Ôm nhóc lên lầu, nước mắt lưng tròng. Cậu nhóc nghĩ rằng lời của cha làm cha kế tổn thương, định mở miệng an ủi, Phó Sầm : “Cha con thật sự là .”

Cậu nhóc: “?”

Cha kế chắc chắn đang về cha lạnh lùng chút tình ư?

Vì cả hai cha con đều bốc mùi lẩu, và đám hầu đều vây quanh Thẩm Ngô Phong, Phó Sầm quyết định đưa nhóc tắm .

Cho nước ấm bồn tắm, Phó Sầm ôm nhóc cởi hết quần áo , bóp dầu gội trẻ em lên đầu và xoa. Cậu nhóc tựa thành bồn tắm, ngẩng đầu hỏi: “Ba ba tắm cùng ?”

“Ba ba tắm .” Bồn tắm lớn, đủ cho ba lớn, nhưng Phó Sầm quen “thẳng thắn thành thật” với khác. Dù đối phương chỉ là một nhóc, Phó Sầm vẫn giữ vững nguyên tắc là mặc đồ kín đáo mặt khác.

nhóc tính cách thích nghịch ngợm. Thấy Phó Sầm chịu , đôi mắt đen láy lấp lánh sự tính toán. Khi Phó Sầm lưng lấy sữa tắm, bàn tay nhỏ bé của nắm lấy vòi sen đang phun nước bên cạnh, chuyển hướng về phía Phó Sầm. Không kịp trở tay, Phó Sầm ướt sũng như gà rớt nồi canh.

“Thẩm Tư Cố!”

Đối mặt với đứa trẻ nghịch ngợm, Phó Sầm sẽ bao giờ dung túng. Dù cũng ướt , bèn bật vòi sen đầu nhóc lên. Dòng nước mạnh hơn ào ào chảy xuống, khiến nhóc đang phịch xuống.

Trận chiến bắt đầu, cả hai đ.á.n.h bằng nước. Cậu nhóc ỷ mặc gì nên kiêng nể. Phó Sầm cũng cởi áo khoác và áo len, chỉ mặc một chiếc áo mỏng, cùng nhóc hất nước qua .

Rất ấu trĩ, nhưng liên quan đến “tính hiếu thắng” của con trai bất kể tuổi tác!

Cuối cùng, cả phòng tắm đều tràn ngập nước, còn một chỗ nào là nước. Ngay cả sữa tắm và dầu gội cũng đổ , hòa lẫn với nước tạo thành những bọt biển lớn. Cùng với trận chiến của hai , bọt bong bóng càng lúc càng nhiều, chất đống lên cao đến đầu gối của Phó Sầm.

Đến đầu gối của Phó Sầm, nhưng chỉ mới đến ngang eo của nhóc.

Cậu nhóc sắp biển bọt bao phủ, đành cầm chiếc khăn tắm trắng lên vẫy cờ đầu hàng. Phó Sầm tinh thần thượng võ, “sát” tù binh, chống eo : “Gọi ‘ba ba ’ một tiếng thì ba tha cho con.”

Cậu nhóc nhịn nhục phụ trọng, dịu giọng gọi cha kế độc ác: “Ba ba ~”

Cậu bé vươn tay ôm. Lúc Phó Sầm mới bế nhóc lên, dùng vòi sen rửa sạch bọt , lấy chiếc áo choàng tắm nhỏ trong tủ bọc kỹ cho nhóc, ôm khỏi phòng tắm hỗn độn.

Cậu nhóc lúc cũng mệt, đặt lên ghế sofa thì mí mắt bắt đầu díp . Phó Sầm lo lắng nhóc ngủ như sẽ cảm, nên kịp về phòng đồ, mặc nguyên bộ đồ ướt lấy máy sấy, sấy khô mái tóc mềm mại của nhóc. Sau đó, cho một bộ đồ ngủ ấm áp, mềm mại, thấy nhóc ngủ say, mới tắt đèn rời .

Còn phòng tắm thì đợi bọt tan hết mới dọn dẹp .

Đóng cửa phòng nhóc , Phó Sầm thì vặn đụng Thẩm Ngô Phong đang lên lầu để nghỉ ngơi. Thẩm Ngô Phong lạnh lùng Phó Sầm đang dán chặt , với chiếc áo mỏng gần như trong suốt.

Trong trạng thái ướt sũng, thứ trở nên quyến rũ một cách mờ ảo như qua một lớp sương. Làn da trắng nõn ẩn hiện lớp vải mỏng. Mái tóc ướt dính chặt khuôn mặt.

Đặc biệt, đôi mắt đường cong tuyệt trong nước càng thêm long lanh, dễ dàng khơi dậy ý bảo vệ và lòng thương xót trong lòng bất kỳ ai.

Thẩm Ngô Phong một tay vẫn đang giữ khăn giấy bóp mũi, trong lòng mỉa mai, cho rằng Phó Sầm dùng chiêu “ướt áo” để câu dẫn.

Thẩm Ngô Phong thông báo: “Hắn cũng cần phí công sức những chuyện như thế ...”

Chưa hết câu, thấy Phó Sầm đột nhiên đưa hai tay lên che miệng. Thẩm Ngô Phong cho rằng quá nặng lời, định đổi sang giọng điệu nhẹ nhàng hơn thì thấy một tiếng "Pi!" vang dội.

Thẩm Ngô Phong: “......”

“Không, xin .” Phó Sầm buông tay, một tiếng "A~Pi~!" vang dội hơn.

Lần kịp giơ tay che, Thẩm Ngô Phong cảm nhận một luồng gió thổi thẳng mặt, kèm theo những hạt "mưa" lất phất.

Thẩm Ngô Phong: “......”

Biệt thự thể dột .

Giây tiếp theo, một tiếng đóng cửa vang lên. "Phanh!" - cánh cửa đóng sầm, nhốt Phó Sầm ở bên ngoài.

Phó Sầm xoa xoa mũi.

“Vừa nãy  định nhỉ?”

Lời tác giả:

Tiểu kịch trường bản Q:

Thẩm Ngô Phong bóp mũi, hai mắt choáng váng suýt ngất , khó khăn lắm mới thốt : “Giấy...”

Phó Sầm vẫn giữ chặt mũi của Thẩm Ngô Phong, chạy khắp biệt thự tìm giấy: “Giấy đây, giấy đây! Sắp tìm thấy , ráng thêm chút nữa nha.”

Thẩm Ngô Phong: “......”

Đến khi Phó Sầm tìm giấy, vui sướng giơ cao chiến lợi phẩm, đầu , khóe miệng Thẩm Ngô Phong trào bọt .

Loading...