Sợ Xã Hội Nhỏ Vừa Ngoan Lại Mềm, Thái Tử Điện Hạ Dùng Mạng Để Sủng - Chương 50

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-28 13:15:05
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong chính điện, khi thả Trì Dung Húc , Yến Chiêu thong thả nghịch cây thước gỗ đàn hương tay.

Giang Hồng Văn ân cần tiến lên châm , quên nắm bắt cơ hội nịnh nọt, tự cho là hiểu chuyện mà khuyên nhủ:

"Điện hạ, Thế t.ử còn nhỏ, ngài cũng cần quá lo lắng về bài vở của ngài , Thế t.ử chắc chắn sẽ hiểu nỗi lòng khổ tâm của điện hạ."

Lo lắng cho bài vở của Trì Dung Húc?

Hắn rảnh rỗi đến thế.

Yến Chiêu ngó lơ lời của Giang Hồng Văn, xoay lệnh: "Giang Hồng Văn, báo cho Thái t.ử phi chuẩn , ngày mai theo cô đến hoàng lăng tế bái Hoàng tổ mẫu."

"Tuân lệnh."

Giang Hồng Văn nhanh chóng đáp lời, lập tức rời khỏi chính điện hướng về phía thiên điện.

Tại thiên điện, lúc Tô Cẩm Nguyên đang ăn cam hộp gỗ đựng túi tiền bàn mà phát sầu.

Khi Giang Hồng Văn gõ cửa, y nhanh chóng cất chiếc hộp mới mở cửa.

Thấy Giang Hồng Văn, Tô Cẩm Nguyên mấy bất ngờ, liền hỏi: "Có chuyện gì?"

Erinn

Giang Hồng Văn cung kính đáp: "Thái t.ử điện hạ lệnh cho nô tài báo với Thái t.ử phi chuẩn sẵn sàng, ngày mai cùng điện hạ đến hoàng lăng tế bái Hoàng thái hậu."

Tô Cẩm Nguyên: "?"

Hả? Nói cách khác, ngày mai y ở riêng với Yến Chiêu ?

Tô Cẩm Nguyên lập tức càng sầu não hơn, nhưng cũng chỉ đành gật đầu đồng ý: "Được , ."

Sáng hôm , Tô Cẩm Nguyên Vân Thư gọi dậy.

Trong phòng vẫn còn tối đen như mực, chỉ ngọn đèn lưu ly bàn tỏa ánh sáng ấm áp, quá chói mắt.

Sau khi tỉnh dậy, Tô Cẩm Nguyên ngơ ngác sập một hồi lâu mới nhớ hôm nay theo Yến Chiêu khỏi hoàng cung, đến hoàng lăng tế bái Thái hậu

Đồ đạc của y đều thu dọn xong xuôi. Chỉ là, cần thiết sớm như ? Bên ngoài trời vẫn còn tối mịt cơ mà.

Tô Cẩm Nguyên mơ màng liếc cửa sổ, nhịn mà ngáp một cái hỏi: "Mấy giờ ?"

Vân Thư hiểu, lập tức cung kính đáp: "Thái t.ử phi hỏi nô tỳ cái gì ạ? Nô tỳ rõ."

Nghe , Tô Cẩm Nguyên khựng , mới hậu tri hậu giác nhận từ ngữ hiện đại.

Y nhanh chóng sửa lời: "Ta hỏi hiện tại là canh giờ nào ."

Vân Thư nhanh chóng trả lời: "Bẩm Thái t.ử phi, hiện tại là giờ Dần năm khắc."

Giờ Dần khắc năm? Chẳng mới qua bốn giờ sáng ?

Người nào chọn giờ để ngoài, mà còn là viếng mộ nữa chứ….

Tô Cẩm Nguyên cảm thấy cạn lời vô cùng, nhưng thật y cũng chỉ dám thầm oán trách thôi.

Khẽ thở dài một tiếng, y tung chăn định xỏ giày xuống đất thì ngờ Vân Thư lên tiếng ngăn .

Vân Thư : "Chủ t.ử chờ một chút, Giang tổng quản đặc biệt phân phó, hôm nay để bọn nô tỳ hầu hạ Thái t.ử phi y phục, chải đầu."

Tô Cẩm Nguyên thoáng sững sờ, chút khó xử, nhưng cuối cùng vẫn thỏa hiệp: "Được ."

Cũng may hiện giờ y khá quen thuộc với Vân Thư và Thải Nguyệt, để họ giúp đỡ thì cũng đến mức quá khó chấp nhận.

Sau đó, y thấy Thải Nguyệt vén rèm gian trong, đôi tay nâng một chiếc quần lót bằng nhung mỏng. Thải Nguyệt định khom lưng quỳ xuống hầu hạ y mặc quần.

Thấy thế, Tô Cẩm Nguyên lập tức phá vỡ sự thỏa hiệp lúc , vội vàng đoạt lấy quần từ chối: "Cái cứ để tự làm."

Đùa , y gãy chân, mặc quần mà cũng cần giúp ư?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/so-xa-hoi-nho-vua-ngoan-lai-mem-thai-tu-dien-ha-dung-mang-de-sung/chuong-50.html.]

Hơn nữa y cổ đại chính gốc, càng hạng quen hầu hạ từ nhỏ, y thật sự chịu nổi việc quỳ xuống mặc quần cho .

Dứt lời, Tô Cẩm Nguyên nhanh chóng xỏ chân , dáng vẻ như sợ Thải Nguyệt sẽ lao tới cướp .

Thải Nguyệt thấy thế thì sang Vân Thư, hai ngơ ngác nhưng cũng chẳng còn cách nào, đành mang đôi giày và tất mới mà Tô Cẩm Nguyên sẽ hôm nay đến.

Đó là một đôi ủng gấm màu xanh nhạt, cổ ủng viền một vòng lông trắng muốt.

Tô Cẩm Nguyên dùng chiêu cũ, đoạt lấy tự mang , tuyệt đối cho Thải Nguyệt cơ hội chạm tay.

Thải Nguyệt bất lực, chỉ đành bỏ cuộc.

Sau đó Vân Thư bưng khay đồ rửa mặt đến, Tô Cẩm Nguyên thở phào, nhận lấy khăn vắt khô để lau mặt đ.á.n.h răng, đó mới xuống gương để Vân Thư vấn tóc.

Lần Tô Cẩm Nguyên đòi tự làm, chủ yếu là vì y cũng…chẳng làm thế nào.

Dần dần y cũng hiểu tại Giang Hồng Văn hôm nay nhất định bắt Vân Thư và Thải Nguyệt giúp đỡ, chắc là lo lắng y ngoài sẽ làm mất mặt Yến Chiêu.

Chỉ là lúc đầu còn , đến khi đầu đội thêm một chiếc kim quan nặng trịch, Tô Cẩm Nguyên nhịn mà lên tiếng phản đối:

"Không đội cái kim quan ? Đổi thành dây buộc tóc chứ?"

Đẹp thì thật, nhưng nó nặng quá mức quy định .

Vân Thư cung kính đáp: "Bẩm Thái t.ử phi, e là ạ, chiếc kim quan là do đích Thái t.ử điện hạ chọn lựa."

Tô Cẩm Nguyên: "..."

Yến Chiêu điên ?

Đến cả chuyện ăn mặc của y mà cũng bắt đầu quản?

điều cũng nghĩa là y mất quyền từ chối, Tô Cẩm Nguyên đành bỏ cuộc vùng vẫy nữa.

Sau khi vấn tóc xong, Thải Nguyệt tiếp tục hầu hạ y y phục. Đó là một chiếc áo gấm cùng tông màu với đôi giày, kèm với đai ngọc thanh nhã.

Bộ phức tạp hơn hẳn những bộ đồ đây y từng mặc, nên y chỉ thể giang hai tay, tùy ý để Thải Nguyệt xoay xở.

Trên n.g.ự.c áo gấm còn thêu hình tùng xanh và hai chú hươu nhỏ, trông đáng yêu, khiến Tô Cẩm Nguyên nhịn thêm vài cái.

Thay đồ xong, y kìm lòng mà bước tới gương soi thử, đó lập tức cảm thấy mắt sáng bừng lên.

Y thầm nghĩ: Đẹp thật, uổng công bận rộn nãy giờ

Dẫu cũng là thanh niên trẻ tuổi, Tô Cẩm Nguyên nhịn mà soi gương thêm một lúc.

Y cũng chợt nhận dậy sớm như , sửa soạn cầu kỳ thế đúng là tốn thời gian thật.

Vân Thư căn giờ chuẩn, lúc trời cũng hửng sáng. Chắc là sắp khởi hành .

Nghĩ đến đây, Tô Cẩm Nguyên định bước tới thổi tắt ngọn đèn lưu ly để đóng gói mang theo.

, y chuẩn mang theo ngọn đèn . Hôm qua y hỏi Giang Hồng Văn , thể họ sẽ ở hoàng lăng qua đêm, thậm chí là vài đêm, nên mang đèn theo là chắc ăn nhất.

Nào ngờ Tô Cẩm Nguyên mới thổi tắt đèn, còn kịp nghĩ xem nên gói như thế nào thì bên ngoài tiếng gõ cửa.

Vân Thư nhanh chóng mở cửa, Tô Cẩm Nguyên theo xem thì thấy là Giang Hồng Văn.

Y cứ ngỡ là chuẩn xuất phát nên vội : "Đi ngay ? Chờ một chút, làm xong ngay đây."

Giang Hồng Văn hì hì đáp: "Thái t.ử phi cần vội, Điện hạ mời ngài qua chính điện dùng bữa sáng."

Nghe xong, Tô Cẩm Nguyên lập tức chau mày, trong lòng dấy lên một nỗi lo.

Thật gần đây, cứ hễ nghĩ đến Yến Chiêu là y thấy phiền lòng. Người nọ tính tình thất thường khiến y chịu ít khổ sở, nhưng rõ ràng y quyền lựa chọn.

Tô Cẩm Nguyên đành tạm gác chuyện đèn lưu ly , theo Giang Hồng Văn sang chính điện.

Loading...