Sợ Xã Hội Nhỏ Vừa Ngoan Lại Mềm, Thái Tử Điện Hạ Dùng Mạng Để Sủng - Chương 46

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-26 12:45:22
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Cẩm Nguyên: "!!!"

Tô Cẩm Nguyên giật b.ắ.n , vội vàng đầu mới phát hiện đúng là trùng hợp, y thật sự đang ngay bên ngoài cửa sổ tẩm điện của Yến Chiêu.

Chắc hẳn Yến Chiêu thấy bóng dáng của y nên mới phát hiện .

Ưm... chẳng Yến Chiêu cũng thấy bộ dạng ngốc nghếch vì sưởi ấm mà điên cuồng dậm chân của y ?

Thật là hổ c.h.ế.t, cái cảm giác hổ đến mức dùng ngón chân đào một cái hố đất để chui xuống .

mà, Yến Chiêu là ý cho y cho đây?

Cũng chịu rõ ràng một chút, giờ rốt cuộc y làm ?

Tô Cẩm Nguyên khỏi chút hoang mang.

lúc , trong điện một nữa truyền đến giọng của Yến Chiêu: "Không Thái t.ử phi tới tìm cô ? Sao còn ?"

Tô Cẩm Nguyên thầm nghĩ: Ồ, là ý bảo .

Y vô thức về hướng mấy vị lão quan rời lúc nãy, xác định họ khỏi sân và chắc chắn thấy nữa, y mới bắt đầu rón rén về phía cửa.

Lúc , Ảnh Nguyệt cũng còn ở đó.

Chỉ là khi chuyện đến mắt, Tô Cẩm Nguyên kiềm chế mà bắt đầu chùn bước.

Cảm giác giống như là ‘càng gần quê hương, lòng càng sinh e sợ’, thêm đó là sự tự ti, cứ cảm thấy cái túi tiền mang theo thật xứng tầm để lấy tặng.

Nghĩ đến đây, Tô Cẩm Nguyên cầm lòng đậu mà sờ sờ cái túi tiền trong ống tay áo.

Cuối cùng, y vẫn ép bản bước chính điện, chậm rãi đầu đóng cửa điện thật kỹ.

Sau đó, y mới từng bước một tiến về phía Yến Chiêu.

Yến Chiêu vẫn án thư, lúc đang lười biếng tựa lưng ghế y. Hôm nay nam nhân mặc một chiếc áo gấm vân chìm màu xanh đá, mái tóc đen dài buộc cao bằng một chiếc kim quan khảm đá quý.

Cách ăn mặc khiến trông sức sống hơn hẳn vẻ ốm yếu thường ngày, nhưng cũng vô tình tăng thêm vài phần xa cách.

Chỉ riêng việc thôi cũng đủ làm Tô Cẩm Nguyên kìm mà căng thẳng, ngay cả những lời lẽ chuẩn sẵn cũng thốt , càng dám ánh mắt của Yến Chiêu.

Ngay khi y bước đến cạnh án thư, lấy hết can đảm chuẩn mở miệng thì cửa điện vang lên tiếng gõ đúng lúc.

Chẳng hiểu , Tô Cẩm Nguyên thở phào một .

Lúc y chỉ nghĩ: Có thể kéo dài bao lâu bấy lâu, nhất là đến chuyện cực kỳ quan trọng tìm Yến Chiêu, Yến Chiêu sẽ bảo y rời .

Y chợt thấy rằng, chuyện chịu phạt gì đó, y thể tiếp tục chờ đợi thêm .

ngay khi tiếng từ ngoài cửa truyền , Tô Cẩm Nguyên liền đờ .

"Điện hạ, nô tỳ tới đưa thuốc."

【 Đưa thuốc? Thuốc gì cơ? 】

【 Không lẽ là bát t.h.u.ố.c hạ độc ? 】

Gần như theo bản năng, Tô Cẩm Nguyên mắt Yến Chiêu.

Thấy , đang nghĩ gì mà Yến Chiêu bỗng nhếch môi , nhàn nhạt hỏi ngược Tô Cẩm Nguyên một câu:

"Sao Thái t.ử phi cô như ?"

【 Còn vì cái gì nữa? Chẳng xem ngươi định cho cái cung nữ hạ độc ! 】

Tô Cẩm Nguyên bực bội nghĩ thầm.

Nhịn nhịn, cuối cùng y cũng nhịn mà hạ thấp giọng hỏi điều nghi hoặc trong lòng: "Điện hạ định để nàng mang t.h.u.ố.c ?"

Nghe , Yến Chiêu nhướng mày hỏi ngược : "Nếu thì ? Thái t.ử phi cao kiến gì?"

Tô Cẩm Nguyên: "..."

Cao kiến thì y .

Trong lòng đầy ảo não, Tô Cẩm Nguyên lặng lẽ cúi đầu, chọn cách mắt thấy thì tâm phiền.

Yến Chiêu thấy khỏi mỉm , ngay đó hướng ngoài điện nhàn nhạt lên tiếng: "Vào ."

"Vâng."

Cung nữ tiếng liền nhanh chóng đáp lời, đẩy cửa bước .

Nghe thấy tiếng động, Tô Cẩm Nguyên vẫn nhịn mà ngẩng đầu về phía cửa, chạm mắt với cung nữ bưng thuốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/so-xa-hoi-nho-vua-ngoan-lai-mem-thai-tu-dien-ha-dung-mang-de-sung/chuong-46.html.]

Quả nhiên, vẫn là cung nữ hạ độc ngày hôm qua.

Rõ ràng là cung nữ cũng bất ngờ, nhưng vẫn nhanh chóng nhún cung kính hành lễ với cả hai: "Thái t.ử điện hạ, Thái t.ử phi."

Dứt lời, ả mới rón rén đến cạnh bàn, thuần thục bưng bát t.h.u.ố.c từ trong hộp đồ ăn đặt lên bàn.

Yến Chiêu liền phân phó: "Lui xuống ."

"Tuân lệnh."

Cung nữ nhanh chóng thu dọn rời khỏi điện.

Tô Cẩm Nguyên liếc nhanh qua Yến Chiêu một cái, đó cúi đầu chằm chằm bát t.h.u.ố.c đen ngòm bàn với vẻ mặt thâm thù đại hận.

Một bát cũng là uống, hai bát cũng là uống. Y uống thì Yến Chiêu cũng uống thôi. Hai bọn họ cùng chia chỗ độc , lẽ hiệu quả cũng sẽ giảm một nửa chứ nhỉ?

Ngày hôm qua uống xong chẳng cũng đấy . Hơn nữa, y đến đây , lẽ cũng chẳng tránh thoát .

Đợi Yến Chiêu lên tiếng, chi bằng y chủ động một chút để lấy lòng. Như lát nữa chuyện cũng sẽ dễ dàng hơn, đúng ?

Nghĩ đến đây, Tô Cẩm Nguyên lập tức hạ quyết tâm. Ngay đó, đợi Yến Chiêu kịp mở miệng, y bưng bát t.h.u.ố.c lên, nín thở uống cạn một , nhíu mày đặt bát xuống.

Y định thò tay tay áo lấy túi tiền để bắt đầu màn biểu diễn của thì bên tai vang lên giọng của Yến Chiêu.

Yến Chiêu đột ngột chất vấn: "Tô Cẩm Nguyên, ngươi đang làm cái gì ?"

Động tác móc túi tiền của Tô Cẩm Nguyên khựng , y ngơ ngác ngước mắt Yến Chiêu, trong mắt đầy vẻ khó hiểu.

Rõ ràng là y dọa sợ, ngẩn một lúc lâu mới ngốc nghếch trả lời: "Thì... uống t.h.u.ố.c hộ ngài mà..."

【 Sao tư dưng Yến Chiêu nổi giận nhỉ? Mình làm sai bước nào ? 】

【Chẳng lẽ Yến Chiêu nên hài lòng với biểu hiện của ? Vì ngài đến cả t.h.u.ố.c độc cũng dám uống, kết quả chẳng lời nào ?】

Yến Chiêu phớt lờ tiếng lòng của y, lạnh lùng hỏi tiếp: "Cô bắt ngươi uống ?"

【 Cái thì đúng là . 】

Tô Cẩm Nguyên ngây ngốc nghĩ thầm, đó cúi đầu, trong nhất thời c.h.ế.t trân tại chỗ, làm cho .

Y bảo mà, tính tình thất thường, còn đang yên đang lành, giờ đùng đùng nổi giận.

Uống cũng đúng, uống cũng xong, rốt cuộc là y thế nào đây!?

Thấy thiếu niên cúi đầu với vẻ mặt đầy tủi , Yến Chiêu nhíu mày, âm thầm thở dài một tiếng.

Cuối cùng cũng thu vẻ lạnh lùng quanh , mở lời: "Lại đây, đến bên cạnh cô."

Tô Cẩm Nguyên mà mờ mịt, trong sự khó hiểu một nữa thử ngước mắt Yến Chiêu.

【 Làm gì cơ? 】

Chạm ánh mắt đầy kiên định của Yến Chiêu, Tô Cẩm Nguyên đành rón rén nhích gần Yến Chiêu thêm một bước nhỏ.

【 Thật là khó hiểu. 】

Erinn

Thấy nhích như rùa bò, Yến Chiêu : "Lại gần thêm chút nữa."

Tô Cẩm Nguyên: "..."

【 Gần chút nữa chắc lên đùi ngài luôn quá. 】

Dù trong lòng ngừng than vãn, nhưng Tô Cẩm Nguyên vẫn ngoan ngoãn nhích thêm một chút nữa.

【 Tốt nhất là ngài thật sự việc quan trọng . 】

Tô Cẩm Nguyên bực bội nghĩ.

Yến Chiêu thấy thì buồn , cơn khó chịu trong lòng cũng tan biến hơn phân nửa.

Ngay khoảnh khắc , vươn tay, nhấc bổng Tô Cẩm Nguyên lên đặt gọn đùi .

Tô Cẩm Nguyên: "???"

Hành động bất ngờ khiến Tô Cẩm Nguyên đờ .

Vừa y chỉ đùa thôi mà, Yến Chiêu làm cái gì ?

Y dám tin mắt , ngước mắt Yến Chiêu, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích.

【 Giữa thanh thiên bạch nhật, cái tư thế còn thể thống gì nữa? 】

Sự kháng cự hiện rõ mồn một gương mặt Tô Cẩm Nguyên.

Yến Chiêu thấy , sắc mặt trầm xuống, nhíu mày hỏi ngược : "Thế nào, ngươi là Thái t.ử phi của cô, cô ôm ?"

Loading...