Đột ngột nhấc bổng lên trung, lúc Tô Cẩm Nguyên ngây . Có lẽ do cú sốc quá lớn, y hình lâu vẫn thể hồn. Trong một khoảnh khắc, thậm chí y còn nên cảm xúc gì.
Yến Chiêu mà bế ...
Yến Chiêu mà bế y!?
Trong lúc Tô Cẩm Nguyên còn đang nghi ngờ nhân sinh, Yến Chiêu bất ngờ áp sát tai y, thấp giọng lên tiếng:
"Thái t.ử phi yên tâm, chuyện sẽ kết thúc như . Mối thù hôm nay, cô nhất định sẽ đòi ngươi."
Tô Cẩm Nguyên: "..."
Erinn
Tô Cẩm Nguyên cạn lời, trong lòng tràn ngập sự mờ mịt.
Tiếp đó, trong cơn ngơ ngẩn, y Yến Chiêu đỡ lên kiệu, ngốc nghếch vị Thái t.ử lên một chiếc kiệu khác.
Rất nhanh đó, đám thái giám nâng kiệu hướng về phía Đông Cung mà .
Tô Cẩm Nguyên thẫn thờ thu ánh mắt đnag dán chặt Yến Chiêu, vô thức siết chặt chiếc áo choàng lông cáo đang khoác của đối phương.
Rốt cuộc là vì Yến Chiêu tới cứu y?
Chẳng lẽ thật sự chỉ vì lời "khuynh mộ" ?
Nếu , món nợ y thiếu Yến Chiêu hôm nay e là cả đời cũng trả hết .
Nợ tiền thì dễ trả, nhưng còn nợ tình, y trả thế nào đây?
Trong sự mờ mịt và bất lực, Tô Cẩm Nguyên cùng Yến Chiêu nhanh chóng kiệu đưa về tới Đông Cung.
Kiệu dừng , khi y còn đang mơ màng định tự bước xuống thì thấy Yến Chiêu tiến về phía thêm nữa. Rồi chẳng chẳng rằng bế xốc y lên, thẳng thiên điện.
Một lát , Tô Cẩm Nguyên đặt ngay ngắn sập ở thiên điện. Yến Chiêu liền trầm giọng phân phó Giang Hồng Văn đang lật đật chạy theo phía :
"Chuẩn nước ấm và khăn bông."
Lúc Giang Hồng Văn cũng đang vô cùng nôn nóng, lệnh liền nhanh chóng đáp lời xuống chuẩn : "Tuân lệnh."
Tô Cẩm Nguyên ngơ ngác đối phương vội vã chạy ngoài, tầm mắt dừng Thái t.ử điện hạ.
Y mấp máy môi gì đó, nhưng cuối cùng vẫn thốt nên lời. Thật , y chút lo lắng cho vết thương của Yến Chiêu. cuối cùng, Tô Cẩm Nguyên vẫn quyết định tiếp tục đóng vai đà điểu cho xong.
Thế nhưng, đó y cũng thể giả vờ nữa. Bởi vì Yến Chiêu đột nhiên xuống bên mép giường, lẳng lặng cởi giày của y , thậm chí còn đưa tay định xắn ống quần của y lên.
Tô Cẩm Nguyên vội vàng đưa tay ngăn , bối rối ngượng ngùng mở lời: "Điện... Điện hạ..."
【 Chuyện thật sự chút nào. 】
Y Yến Chiêu kiểm tra xem chân y bỏng lạnh , nhưng loại việc , thể để một đường đường là Thái t.ử tự động thủ chứ.
Hơn nữa, mối quan hệ giữa hai họ lúc cũng thật kỳ quặc và gượng gạo...
Yến Chiêu thấy liền gạt tay y , thẳng mắt Tô Cẩm Nguyên, trầm giọng : "Đừng cử động."
Tô Cẩm Nguyên: "..."
Bị chằm chằm đến mức sững sờ, cuối cùng Tô Cẩm Nguyên cũng dám thêm lời nào, đành ngượng ngùng thu tay về, mặc cho Yến Chiêu làm gì thì làm.
【 Thôi thì cứ coi như đối đãi chân thành với , gì to tát cả. 】
【 , chính là như . 】
Yến Chiêu: "..."
Nghe thấy tiếng lòng của y, Yến Chiêu khỏi cạn lời, nhưng động tác tay vẫn nhanh nhẹn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/so-xa-hoi-nho-vua-ngoan-lai-mem-thai-tu-dien-ha-dung-mang-de-sung/chuong-34.html.]
Chẳng mấy chốc, đôi chân thon dài, trắng trẻo cùng đầu gối của thiếu niên lộ trong khí.
Yến Chiêu lướt qua một lượt, trái tim đang thắt mới thả lỏng.
Đầu gối của thiếu niên lạnh đến trắng bệch, may mắn là nhờ lớp vải che chắn nên quá nghiêm trọng, nhưng khi nhiệt độ trong phòng tăng lên, chắc chắn cảm giác sẽ hề dễ chịu.
Tô Cẩm Nguyên đúng là đang thấy khó chịu. Đầu gối đau rát như bỏng, ngứa sưng tấy, dù đau bằng chân, nhưng bàn tay cũng đang nhức dữ dội.
Ngoài những nỗi đau thể xác, vô ánh mắt trong phòng cũng khiến y như đang đống lửa.
Giang Hồng Văn trở , theo là hai cung nữ và cả Ảnh Nguyệt. Bị nhiều chằm chằm như khiến cả Tô Cẩm Nguyên căng cứng.
Yến Chiêu sớm nhận sự bất thường của thiếu niên. Thấy rõ sự gượng gạo hiện lên gương mặt y, cuối cùng phất tay áo, lệnh cho mấy để đồ lui gian ngoài.
Rất nhanh, ở gian trong chỉ còn hai .
Tô Cẩm Nguyên khẽ thở phào nhẹ nhõm, y Yến Chiêu thử nhiệt độ nước, thấm ướt khăn bông, vắt ráo nhẹ nhàng đắp lên đầu gối cho .
Rõ ràng là nước quá nóng, vì Yến Chiêu trực tiếp nhúng tay đó cơ mà, nhưng khoảnh khắc khăn chạm da, y vẫn nhịn mà hít một ngụm khí lạnh.
Thật sự là đau, sưng, nóng rát.
Yến Chiêu thấy khỏi nhíu mày, thấp giọng hỏi: "Đau lắm ?"
Tô Cẩm Nguyên lắc đầu đáp: "Một chút ạ."
【Thật là vô cùng khó chịu. 】
Yến Chiêu thản nhiên : "Cố gắng chịu đựng một chút, cần làm ấm càng sớm càng , nếu về sẽ càng khó chịu hơn."
Tô Cẩm Nguyên ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."
Nghe , Yến Chiêu mới thu hồi ánh mắt, tiếp tục vắt khăn và thực hiện động tác tương tự với cái đầu gối còn của Tô Cẩm Nguyên.
Trong thời gian tiếp theo, Yến Chiêu tự tay khăn thêm hai nữa thì mới dừng . Tô Cẩm Nguyên tinh toán, ước chừng cũng mất nửa canh giờ.
quả thật khi chườm như , y cảm thấy đỡ khó chịu hẳn. Tô Cẩm Nguyên thầm cảm kích thôi, lặng lẽ kéo ống quần xuống.
Ngay đó, y thấy Yến Chiêu lấy một chiếc bình sứ từ chỗ Ảnh Nguyệt, đổ một viên t.h.u.ố.c màu đỏ đưa thẳng tới bên môi y:
"Há miệng."
Tô Cẩm Nguyên chẳng chút do dự, ngoan ngoãn há miệng nuốt viên t.h.u.ố.c . Y nghĩ đơn giản, nếu Yến Chiêu độc c.h.ế.t y thì hôm nay chẳng tốn công cứu y làm gì.
Chỉ là viên t.h.u.ố.c đắng, nuốt khan nước khiến Tô Cẩm Nguyên khỏi nhíu mày khó chịu.
Nhìn dáng vẻ chút đề phòng của thiếu niên, Yến Chiêu cảm thấy vô cùng hài lòng. Hắn còn bụng kéo chăn gấm đắp kín cho Tô Cẩm Nguyên.
Trải qua bao nhiêu chuyện từ nãy đến giờ, lúc thấy hành động đắp chăn của Yến Chiêu, Tô Cẩm Nguyên cũng còn cảm thấy quá kinh ngạc nữa.
Yến Chiêu liền dặn dò một câu: "Mấy ngày tới cứ ở trong phòng tẩm bổ cho , đừng ngoài, cũng hạn chế ."
Tô Cẩm Nguyên ngoan ngoãn gật đầu.
Thấy Yến Chiêu dậy định rời , cuối cùng y cũng nhịn mà vội vàng lên tiếng:
"Điện hạ, còn vết thương của ngài..."
Vết thương của Yến Chiêu là do y tận mắt thấy. Thương thế nặng như , mới chỉ qua năm ngày, chắc chắn thể nào lành ngay .
Hôm nay đối phương chỉ rời khỏi Đông Cung tìm y, mà còn bế y quãng đường dài.
Y dám tưởng tượng vết thương giờ biến thành dáng vẻ gì.
Chắc chắn là nứt toác và rỉ m.á.u ...