‘Nhiệm vụ của phản diện: Xúc phạm Thụ chính. Chú thích: Phải thực hiện mặt Công 2 Triệu Hiến. Nếu nhiệm vụ thất bại sẽ điện giật một phút. Đếm ngược hai phút.’
Tôi tức giận đầu một tiếng. Triệu Hiến trời sinh liệt dương, nhưng tình thì dứt. là một tên biến thái.
Hắn giấu giếm kỹ, đến nỗi một tình nào dám tố cáo. Anh trai từng cảnh báo , “Phải nhớ kỹ từng , tránh xa .”
‘Thật thú vị, các công chính của mấy , càng ‘xuất sắc’ hơn .’
Hệ thống, ‘…’
12.
Một lạ, hai quen, cũng chẳng thèm cãi hệ thống nữa. Tôi liếc mắt, hướng về phía Thương Thời Tự : “Cởi quần áo !”
Hai tên , ngày hôm nay mà đè c.h.ế.t bọn họ thì mang họ Tống nữa.
Thương Thời Tự chăm chú vài giây, từ từ cởi từng cúc áo sơ mi.
Lồng n.g.ự.c trần trụi, mắt Triệu Hiến sáng lên ánh xanh.
Khi cởi đến mức chỉ còn một chiếc quần lót, lên tiếng: “Ngồi xuống!”
Thương Thời Tự mím môi, chút tủi .
Triệu Hiến càng thêm tinh quang rực rỡ.
Thương Thời Tự xuống bên cạnh , với vẻ mong đợi.
Tôi cảm thấy một giây. Bé đáng thương, đợi giải quyết xong hai tên , ngày của còn ở phía !
Tôi dậy, lấy chân làm ghế, bịch một tiếng lên, “Lát nữa sẽ cho đưa một cuốn [Cẩm Nang Bắt Buộc Của Vật Chơi], học hỏi !”
Tôi ngước mắt Triệu Hiến, “Triệu tổng, dùng cơm thì cần . Chúng và Triệu Tranh đều là bạn học, chỉ là xích mích nhất thời, nào thù hằn sâu đậm gì?”
Triệu Hiến dùng giọng điệu ôn hòa khuyên can , “Kỳ Niên, làm như thì bạn học Thương sống thế nào ở trường?”
Ta Hỏi Gió Đêm Mượn Rượu
Tôi ngây thơ đáp, “Sống thế nào ư? Đây chẳng là vinh hạnh ?”
‘Nhiệm vụ thành.’
Bàn tay đang đỡ eo của Thương Thời Tự vô thức dùng sức, đau.
Triệu Hiến Thương Thời Tự thật sâu, khóe miệng vẫn treo nụ , cùng đám lưng rời .
Thương Thời Tự hình như giận lắm . Thà chạy sang chen chúc với bạn học khác còn hơn ở chung phòng với .
Tôi thở dài thườn thượt, xuống là ngủ ngay. Để nguôi giận, ngày mai sẽ dỗ dành .
ngày hôm , điều chờ đợi chỉ là tin hệ thống thông báo thành vai diễn phản diện độc ác. Mà còn là tin Thương Thời Tự đưa .
Không cần nghĩ cũng , Giang Thời Ngôn thì cũng là Triệu Hiến.
Thương Thời Tự sẽ phản kháng, và cũng thể phản kháng. Rơi tay bọn họ, chẳng mấy chốc sẽ biến thành một con búp bê rách nát.
Huống hồ, trời bắt đầu chuyển màu, bão tố sắp ập đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/so-tay-phan-dien/chuong-6.html.]
Ba của Thương Thời Tự gặp t.a.i n.ạ.n xe một ngày bão tố. Lúc đó cũng ở xe, ba ôm chặt lấy , chỉ thương nhẹ.
Tai nạn cướp sinh mạng ba , khiến Thương Thời Tự trở nên sợ hãi những ngày mưa bão.
Tôi vội vã tìm trai xin tài liệu về Giang Thời Ngôn và Triệu Hiến. Sau khi phái tìm kiếm vài bất động sản, cuối cùng cũng xác định mục tiêu.
Tôi run rẩy ở ghế phụ, dặn dò vệ sĩ lái xe giỏi nhất, “Có thể nhanh bao nhiêu thì cứ nhanh bấy nhiêu!”
Trước khi trời mưa, đến biệt thự ngoại ô của Giang Thời Ngôn.
“Phá cửa!”
Sau khi cánh cổng phá tung, ai ở đại sảnh. thấy tiếng đ.á.n.h đập và tiếng rên đau.
Tôi về phía cánh cửa phát âm thanh đó, cả trái tim lạnh toát.
13.
Một tiếng sấm kinh hoàng vang lên, đất trời như rung chuyển, mưa bão trút xuống xối xả.
Khi đạp tung cánh cửa phòng, lòng đầy hung hăng, nghĩ sẵn cách làm thế nào để g.i.ế.c c.h.ế.t Giang Thời Ngôn và Triệu Hiến. Cảnh tượng bên trong phơi bày, tất cả đều sững sờ.
Mặt Giang Thời Ngôn bê bết máu, mắt mở trừng trừng, cuộn trong góc tường, n.g.ự.c phập phồng, vẫn c.h.ế.t.
Tóc của Triệu Hiến Thương Thời Tự nắm chặt trong tay, kéo lê . Mặt sưng vù, xanh tím, trông như đầu heo.
Mắt mở to, da đầu tê dại, một cơn đau ảo giác thoáng qua, ‘Không mi …’ Thụ chính chỉ là một bình hoa, chỉ chiều cao và thể hình, ai cũng thể giẫm lên ?
Hệ thống, ‘… Đừng lên tiếng, chuồn !’
Triệu Hiến thấy , vươn tay về phía , “Kỳ, Kỳ Niên… cứu …!”
Xin , từ chối. Tôi lặng lẽ phẩy tay hiệu cho các vệ sĩ ngoài. Cũng thừa nước đục thả câu, theo luôn.
“Thiếu gia!” Thương Thời Tự gọi .
Cậu buông tóc Triệu Hiến bước tới, mắt đầy những tia m.á.u đỏ.
Chân đóng đinh tại chỗ thể nhúc nhích.
Bàn tay dính m.á.u của Thương Thời Tự vuốt lên tóc mái của , “Sao đến đây, bên ngoài trời mưa ?”
Không dính mưa, nhưng đổ mồ hôi đầm đìa. Một phần vì lo lắng tìm , một phần vì kinh ngạc khi thấy .
Tôi nghiêng đầu né tránh.
Tay Thương Thời Tự khựng giữa trung, “Tay bẩn quá, làm thiếu gia sợ ?”
“Vậy rửa đây.” Nói là rửa, nhưng yên động đậy, chỉ chằm chằm .
Một tia sét x.é to.ạc bầu trời đêm ngoài cửa sổ, Thương Thời Tự run rẩy thể nhận .
Trước khi tiếng sấm vang tới, bịt tai . Trán Thương Thời Tự tựa trán , đó cọ cọ môi .
Tôi né tránh, thở dài một , “Về nhà .”