Tiếng đánh lầu kinh động đến thị trưởng Bạch. Lão vặn trông thấy tư thế cưỡi ngựa của con trai qua khe cửa.
Điều làm ông kinh hãi, chính là con giờ vẫn mẫu mực, từng khiến lớn lo lắng, giờ ở trong trường hợp quan trọng trình diễn võ thuật. Nó chịu kích thích gì đây?
Thị trưởng Bạch xông lên kéo thằng con xuống và lớn tiếng chất vấn: “Uy Uy! Con đang làm gì !”
Bạch thiếu gia đoàn nam nữ tiến phòng, trừng mắt Thường Thanh đang rên hừ hừ mặt đất thì thấy hận đến ngứa răng.
Thường Thanh gắng gượng dậy, mở đôi mắt đánh sưng vù và giải thích: “Thị trưởng Bạch đừng trách tiểu Uy, đến công ty gặp chút hiểu lầm, cũng trách nhân viên chỗ hiểu chuyện, còn kinh động đến cục cảnh sát. Con nhà ai chả lúc tuổi trẻ khí thịnh, hết giận là , , !”
Chỉ hai ba câu giải thích tuốt tuồn tuột, Bạch thiếu gia đầy bụng uất ức nhưng chẳng thể để , chỉ đành run run chỉ tay Thường Thanh: “Ngươi… ngươi…”
Chủ tịch Thường nghĩ thầm: “Tao là ông nội mày đấy! Ngươi cái rắm!” Sau đó càng rên lợi hại hơn. Có cấp hiểu chuyển lập tức đưa chủ tịch nhà bọn họ đến bệnh viện.
Lúc ngang qua Trì Dã, Thường Thanh còn cố tình dùng vai đụng .
Cái đồ buông thả, thật đúng là mịa nó gây tai hoạ mà, ông đây đều vì ngươi mà thương thê thảm! Đôi mắt to của Trì Dã oán hận chằm chằm mặt đất chứ thèm liếc chủ tịch Thường.
Trong mắt khác, cú chạm chỉ là vô ý, nhưng đối với Bạch thiếu gia, đó chả khác gì khiêu khích.
“Họ Thường! Ta để yên cho ngươi !” lúc Bạch thiếu gia lên cơn thì thị trưởng Bạch lớn tiếng quát.
Thường Thanh hếch cằm rời , để cục diện rối rắm cho đồng chí tiểu Bạch.
—
Nếu thương thê thảm, đương nhiên viện. Từ khi phòng bệnh cao cấp , chủ tịch Thường lúc nào yên, mấy ngày nay cứ tiếp khách tới thăm hết đợt đến đợt khác, hoa tươi xếp thành một ngọn núi nhỏ. Đặc biệt thị trưởng còn tới thăm vài , sự rộng rãi độ lượng của Thường Thanh để ấn tượng sâu sắc cho thị trưởng.
Mỗi ngày đều tới tối thì dòng mới rút dần, nhưng tới giờ cơm chiều hôm nay thì một vị khách đặc biệt đến.
Trương Hiểu Vận là con gái cưng của chị Lưu kế toán. Cô bé xinh xắn năm nay nghiệp học viện kịch của tỉnh, cả toát phong thái ngôi , nhưng cô gặp thời nên chẳng thể lên cao , ngay cả cái gọi là lễ biểu dương gì gì đó, cô cũng đến lượt!
Cô nàng nghiệp xong nhận lời mời nào liền chạy về nhà. Sau khi thấm thía lời răn dạy của , cô hiểu việc cấp bách nhất của con gái là tìm một tấm chồng .
Thường Thanh là thanh niên tài tuấn như , tự nhiên thể để rơi ruộng ngoài . Lúc đầu Trương Hiểu Vận bằng lòng lắm, nhưng khi ăn cùng Thường Thanh một bữa, cô phát hiện ngoài ngoại trừ thô lỗ thì chẳng khuyết điểm gì to tát.
Tuy là một thương nhân, nhưng bề ngoài giống võ biền hơn, mày rậm mắt to, đàn ông. Đáng quý nhất chính là bụng bia!
Tìm một bụng bia trong đám kẻ tiền khó cỡ nào chứ! Cô Trương cân nhắc tới lui cuối cùng cũng chịu . Vì thế cô nàng bỏ thái độ tự cao tự đại, rảnh rỗi liền đến bồi dưỡng tình cảm với Thường Thanh.
Thường Thanh cảm thấy việc một sinh viên khí chất nghệ thuật như cô bên chắc chắn thể đề cao con mắt của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/so-doi-thay/chuong-10.html.]
Quan trọng nhất là cô , thể là đồng minh thiết cũng là quan trọng đối với sự nghiệp của . Từ khi công ty thành lập, chị Lưu tốn bao công sức, nhân viên công ty đổi hết tới khác, chỉ chị vẫn nguyên. Hễ là công ty lớn, mấy cái sổ sách sạch sẽ chứ? Bản lĩnh làm sổ sách của chị Lưu thì ai bì kịp, đến cuối năm, nhất định chị Lưu sẽ cùng các kế toán cấp ở công ty liền một tuần để đối chiếu sổ sách.
Dù kiểm toán vẫn đến công ty để hạch toán sổ sách định kỳ, nhưng Thường Thanh vẫn sợ, kế toán viên cao cấp của công ty kiểm toán chính là chị Lưu!
Ngẫm cũng vui, chị dẫn của công ty kiểm toán tới kiểm tra sổ sách làm thì thể nhầm lẫn gì ?
Cho nên, Thường Thanh đắc tội thị trưởng cũng thể đắc tội chị Lưu, đó chính là quý nhân của mà! Lấy Trương Hiểu Vận, thế nào cũng là vụ mua bán lời.
“Thường Thanh, bao giờ thì viện? Anh đồng ý dẫn em đến Hongkong mua sắm mà, sắp sang mùa mới !” Trương tiểu thư nửa trong lòng làm nũng.
“Muốn thì . Nếu rảnh sẽ phái hai trong công ty cùng em, chuyên xách đồ cho em luôn!” Nói xong liền hôn một cái lên mặt Trương Hiểu Vận. Lớp phấn dày mặt Trương tiểu thư khiến thầm nhíu mày.
“Mặc kệ! Em ở trường thêm ngày nào nữa ! Sắp tức c.h.ế.t !”
Trương Hiểu Vận trở thành ngôi đang làm giáo viên nhạc ở trường trung học, bục giảng cũng phần nào thoả mãn ham thể hiện của cô. Có điều gần đây trong công việc chút chuyện như ý, hôm nay liền với chủ tịch Thường.
“Ai chọc giận cục cưng của ?”
“Anh coi đầu hiệu trưởng úng nước , hôm ông thuê thêm một giáo viên nhạc nữa. Anh xem xem, trường trung học nào tới hai giáo viên nhạc chứ? Nghe chính là nhờ giám đốc sở giáo dục. Hậu thuẫn lớn lắm!”
Thường Thanh sự chua xót trong lời của cô, chắc chắn là ở trường xem thường, qua mặt nên mặt đây.
“Ai , bản lĩnh nhờ giám đốc ? Anh ?”
“Kỳ thực cũng giỏi gì lắm, là một tên ăn chơi trác táng thôi. Nghe cha đây là cục trưởng cục nhà đất, vì làm trái pháp luật nên xử bắn…”
Thường Thanh bật dậy làm cô nàng doạ sợ.
“Hắn tên là gì?”
“Trì Dã.”
Thường Thanh nghĩ: sáng mai liền viện! Đến trường học thị sát tình hình dạy học!
—
Giữa trưa hôm , chủ tịch Thường tí tởn chạy đến trường, mượn danh nghĩa đến thăm hôn thê để khắp các lớp học.
Bởi vì đang giờ nghỉ trưa nên lớp học yên tĩnh, phòng giáo viên cũng ai. Đi dọc theo hành lang là tới phòng nhạc ở chỗ vắng vẻ nhất.
Cánh cửa sắt cách âm cũng đóng chặt. Thường Thanh qua khe cửa, hình ảnh hoạt sắc sinh hương lập tức đập mắt. Qua khe cửa hẹp chỉ thể loáng thoáng trông thấy hai bắp đùi tuyết trắng đang run run, giữa hai chân còn một cái đầu đang nhấp nhô lên xuống.