Thứ Năm thứ ba của tháng Năm, Trình Dương đột ngột sốt cao dấu hiệu báo .
Tôi canh bên giường , hàng mi ướt đẫm mồ hôi của run rẩy ngừng, lồng n.g.ự.c như một bàn tay vô hình siết chặt.
"Lâm Tu..." Anh lẩm bẩm tên trong cơn mê man, ngón tay vô thức bấu chặt ga trải giường.
Tôi nắm lấy tay , nhẹ giọng đáp: "Tôi ở đây."
Ba giờ sáng, cơn sốt của Trình Dương cuối cùng cũng hạ.
Anh yếu ớt mở mắt, thấy thì sững . "Cậu... vẫn ngủ ?"
Tôi lắc đầu, dùng khăn ẩm lau mồ hôi trán .
Trình Dương đột nhiên túm lấy cổ tay , sức lực lớn đến kinh ngạc.
"Có chuyện gì ? Không khỏe ở ?"
"Lâm Tu," Giọng khàn khàn và gấp gáp, "Nếu... nếu , hứa với một điều."
Tim đột nhiên thắt .
"Đừng bậy, ..."
"Hứa với ." Trình Dương cố chấp , "Hãy tiếp tục câu chuyện của chúng , ngắm biển, ... sống thật ."
Tầm của nhòe , cổ họng như thứ gì đó chặn , thốt nên lời.
Tay Trình Dương vuốt ve mặt , nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt nơi khóe mắt .
"Tôi hứa với ." Tôi nghẹn ngào , " cũng hứa với , đừng dễ dàng bỏ cuộc."
Trình Dương , nụ yếu ớt nhưng dịu dàng.
"Được thôi, chúng móc ngoéo nhé." Anh chìa ngón út , "Đợi khỏi bệnh, chúng sẽ trốn khỏi bệnh viện, ngắm biển gần nhất."
Khoảnh khắc hai ngón út móc , đột nhiên hiểu thế nào là " đau khổ hạnh phúc". Rõ ràng hy vọng mong manh, nhưng vẫn kìm mà mong chờ một phép màu.
Ngày hôm , trạng thái của Trình Dương một cách kỳ lạ.
Anh thậm chí thể dậy vẽ, còn đắc ý khoe tác phẩm mới của với .
Một con chim sẻ đậu bệ cửa sổ phòng bệnh.
"Sáng nay nó đến thăm đấy." Trình Dương , đôi mắt lấp lánh, "Tôi chia cho nó một ít vụn bánh mì."
Tôi chú chim nhỏ sống động như thật trong bức vẽ, đột nhiên đưa một quyết định.
"Đợi một chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/so-co-la-nong-tren-san-thuong-tang-7/chuong-4.html.]
Tôi lấy từ đáy vali một quyển nhật ký cũ, đó là món quà sinh nhật tuổi 12 mà bố tặng khi qua đời, vẫn luôn nỡ dùng.
Lật trang đầu tiên, tiêu đề:
"Sô cô la nóng sân thượng"
Trình Dương tò mò ghé sát xem, thở phả vành tai .
"Đây là..."
"Câu chuyện của chúng ." Tôi dám đầu, sợ thấy khuôn mặt nóng bừng của , "Cậu vẽ, ."
Trình Dương im lặng một lát, nhẹ nhàng tựa vai .
"Được thôi," Giọng mềm mại như lông vũ, "Như dù... dù một ngày nào đó chúng còn nữa, thì câu chuyện của chúng vẫn còn."
Đêm hôm đó, lén lút khi Trình Dương ngủ:
"Hôm nay tay Trình Dương ấm."
Chú chim nhỏ vẽ dường như bất cứ lúc nào cũng thể bay khỏi trang giấy.
Nếu cuộc đời chỉ còn một tháng cuối cùng...
Tôi hy vọng mỗi ngày đều thể trôi qua như thế , nắng, nụ của , và cả câu chuyện đang chảy ngòi bút cùng những bức vẽ của .
Đầu tháng Sáu, bệnh tình của đột nhiên .
Cơn sốt cao liên tục và những cơn đau xương dữ dội khiến gần như mất ý thức.
Trong mơ hồ, cảm thấy vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y , giọng từ xa vọng : "Lâm Tu, ... ..."
Tôi cố gắng tập trung thị giác, thấy những vệt nước mắt khuôn mặt tái nhợt của Trình Dương.
Khoảnh khắc đó, chợt thấy hối hận, hối hận vì gặp sớm hơn, hối hận vì lãng phí quá nhiều thời gian thể yêu .
"Đừng ..." Tôi khó khăn nâng tay lên, lau nước mắt của , "Tôi hứa với ... sẽ dễ dàng bỏ cuộc..."
Trình Dương vùi mặt lòng bàn tay , cảm nhận chất lỏng ấm nóng lướt qua các ngón tay.
Việc điều trị kéo dài suốt một tuần.
Khi cuối cùng cũng thể dậy, phát hiện Trình Dương gầy nhiều, quầng thâm mắt càng thêm rõ rệt.
"Cậu nghỉ ngơi tử tế ?" Tôi đau lòng , Trình Dương lắc đầu, lấy một phong bì từ gối.
"Cho ."
Trong phong bì là một xấp tranh, mỗi bức đều là ... khi ngủ, khi sách, khi ngoài cửa sổ thất thần.
Bức cuối cùng là bóng lưng của chúng sân thượng.