SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 82: Sứ Mệnh Của Cain

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:47:44
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần nữa khởi hành, Diệp Chu mang theo Sarah và Chu Viễn Hạc, còn Trần Thư để trông coi Siêu Thị. Cậu cần một vũ lực trấn giữ, dù nguy hiểm ở vị diện cao nhưng vẫn phòng xa. Có Trần Thư ở đó, nếu xảy chuyện, cô thể nhanh chóng dạy nhân viên cách dùng s.ú.n.g để trấn áp kẻ địch. Chỉ cần kẻ địch ngu, chúng sẽ dại gì dùng vũ khí lạnh đối đầu với s.ú.n.g đạn.

Nhờ loại lều trại mới, việc ngủ nghỉ buổi tối còn là cực hình. Lều làm bằng chất liệu mềm mại, thoáng khí nhưng bền chắc, ngăn loại côn trùng xâm nhập. Họ ròng rã hai ngày, dùng máy bay lái để thăm dò những vùng đất từng đặt chân tới, thiện bản đồ khu vực lân cận.

Hóa vùng chỉ một mảnh đất ở, còn đều là rừng rậm nguyên sinh. Các lãnh địa cách xa , đường xá thuận tiện, thương mại kém phát triển. Lĩnh chủ thể mua muối, vải vóc hương liệu từ các thương nhân vãng lai, nhưng dân chúng chủ yếu vẫn là trao đổi vật phẩm. Tiền tệ đối với họ mang ý nghĩa tượng trưng nhiều hơn là giá trị thực tế. Cuộc sống của dân vô cùng nghèo nàn, họ dùng lương thực để đổi lấy muối và đồ gốm từ lĩnh chủ. Tất cả đều là nông dân, hề ngành nghề nào khác.

Cain, với tư cách là bản địa duy nhất, trở thành “hướng dẫn viên” giải thích thứ cho cả nhóm. Trong bữa ăn, Cain kể cho Diệp Chu: “Ngày , trang viên nhà là do lĩnh chủ ban tặng cho cha . Ông từng là kỵ sĩ của lĩnh chủ, nhờ lập chiến công nên ban đất.”

Diệp Chu tò mò: “Nếu cha qua đời, ai sẽ kế thừa trang viên? Anh em chia đều ?”

Cain lắc đầu: “Chỉ một kế thừa duy nhất, thường là cả.”

Diệp Chu hỏi tiếp: “Vậy còn những khác thì ?”

Cain đáp: “Các chị em thể gả cho kỵ sĩ hoặc quý tộc cấp thấp với một khoản của hồi môn lớn. Còn em sẽ gửi giáo hội hoặc rèn luyện để trở thành kỵ sĩ. Nếu may mắn lập công, chúng cũng sẽ lĩnh chủ ban thưởng trang viên riêng.” Cain cúi đầu, đó từng là ước mơ của : trang viên riêng, mua ngựa cho con cái, và sở hữu một đám nô lệ làm việc cho .

khi nếm trải kiếp nô lệ, suy nghĩ của đổi . Tại nô lệ? Tại cùng là mà kẻ sinh là quý tộc, kẻ là nô lệ? Đây thực sự là ý của thần linh ? Nguyệt Thần cứu vớt nô lệ, nhưng con ngừng áp bức đồng bào , chỉ tất cả đều phục tùng .

Diệp Chu Cain, đoán thiếu niên đang nghĩ gì. Cậu tò mò một từng thuộc tầng lớp áp bức, khi trải qua biến cố cuộc đời, sẽ sự đổi tâm cảnh như thế nào.

“Nếu là lĩnh chủ, sẽ làm gì?” Diệp Chu hỏi.

Cain ngẩn , chợt nhận Nguyệt Thần đại nhân đang dẫn dắt điều gì. Cậu trừng lớn mắt, lắp bắp đáp: “Để... để tất cả trở thành dân tự do. Để họ nhận thù lao xứng đáng, chỉ cần lao động là thể sống bằng chính đôi tay của .”

Diệp Chu lắc đầu: “Thế vẫn đủ.”

Cain nhỏ giọng: “Nguyệt Thần đại nhân, thật ngu .”

Diệp Chu ôn tồn: “Cậu chỉ là thiếu kinh nghiệm thôi. Muốn quản lý một vùng đất, cái cần nhất là quy tắc, là trật tự và pháp luật, chứ dựa sở thích cá nhân của cai trị.”

Cain ngơ ngác, hiểu lắm. Cậu đến quy tắc, nhưng quy tắc ở đây luôn đổi theo ý của quốc vương và lĩnh chủ. Kẻ nắm quyền thích gì thì đó là quy tắc.

“Cậu cứ suy nghĩ kỹ , khi nào hiểu thì cho .” Diệp Chu dặn dò. Nếu Cain đảm đương , sẽ chọn khác. Cậu cần một thông minh và chính trực, nhưng nếu tìm chính trực đủ năng lực, thì một kẻ gian trá nhưng hữu dụng cũng thể chấp nhận .

Suốt quãng đường lên vách núi, Cain luôn chìm trong suy nghĩ. Cậu cảm thấy lờ mờ hiểu điều gì đó, nhưng thực sự thấu đáo, dám hỏi Diệp Chu nên chỉ lẳng lặng tự suy ngẫm.

Lần họ dừng núi mà trực tiếp xuống . Diệp Chu và những khác nấp trong rừng, để Sarah một đến dinh thự đá của lĩnh chủ. Sarah khi còn ném cho Trâu Minh một cái khiêu khích, như : “Thấy , vẫn hữu dụng hơn nhiều.”

Sarah trong bộ váy bồng bềnh bước đến cửa dinh thự, gõ cửa. Một nam phó rụt rè mở cửa, thấy Sarah thì vô cùng kinh ngạc. Sarah chẳng thèm để ý, hất hàm : “Tôi gặp lĩnh chủ của các , gã tên là Ryan .” Nói cô nghênh ngang bước trong.

Có lẽ vì thái độ quá đỗi tự nhiên và bá đạo của cô mà tên nam phó hù dọa, kịp ngăn cản. Đến khi Sarah sâu trong hành lang, mới lật đật đuổi theo. Nhìn trang phục của Sarah, dám chạm cô, chỉ dám chặn đường, khép nép hỏi: “Thưa tiểu thư, cô là tiểu thư nhà ai ạ? Nếu gặp lĩnh chủ đại nhân, xin hãy để lớn trong nhà tới chuyện.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-82-su-menh-cua-cain.html.]

Sarah lạnh lùng: “Tôi là sứ giả của Nguyệt Thần, tới tìm lĩnh chủ của các . Nếu ngươi còn cản đường, sẽ bắt lĩnh chủ của ngươi đích đây đón .” Cô bằng ánh mắt băng giá đầy đe dọa: “Tốt nhất đừng để đợi lâu.”

Giọng của cô là giọng của một phụ nữ trưởng thành, khiến tên nam phó giật nhận cô bé hề giống một đứa trẻ bình thường. Vẻ mặt uy nghiêm và dáng ưu nhã của cô toát lên khí chất của một kẻ bề . Hắn vội vàng: “Xin ngài chờ một lát, báo cáo ngay!”

Sarah khoanh tay, thiếu kiên nhẫn chờ đợi. Cô vốn thích giao du với ai, dù là đồng loại con . Cô chỉ với Thảo Nhi vì con bé và các nhân viên Siêu Thị từng chăm sóc cô. Sarah là nhớ lâu, cả ơn lẫn oán.

Ryan nhận tin báo liền vội vã chạy . Hắn dám coi thường bất kỳ ai tự xưng là thần sứ, dẫu là kẻ lừa đảo cũng tận mắt kiểm chứng. Vừa thấy Sarah ở góc hành lang, tin chắc cô là một đứa trẻ bình thường. Cô mặc một chiếc váy với hoa văn ren phức tạp và họa tiết chìm mà từng thấy, chân giày da nhỏ nhắn. Cô hề ngó xung quanh, như thể thứ ở đây đều tầm thường và đáng chán ghét. Ryan từng thấy nhiều tiểu thư quý tộc, nhưng Sarah mang một vẻ cao ngạo thoát tục, như thể cô đang xuống vạn vật chứ ngước .

“Thần sứ.” Ryan cung kính gọi.

Sarah liếc một cái, hỏi: “Gã vu y tên Khoa Đặc ? Gọi đây, chuyện cần .”

Ryan xởi lởi: “Hắn đang bận việc, ở đây. Có chuyện gì ngài cứ trực tiếp với , là lĩnh chủ nơi .” Hắn chán ngấy việc thông qua Khoa Đặc .

Sarah Ryan trân trân khiến lạnh cả sống lưng, mới : “Cũng , dẫn đến chỗ nào chuyện .”

Ryan vội nghiêng dẫn đường, Sarah thản nhiên bước . Hắn dẫn cô thư phòng – nơi chẳng mấy cuốn sách mà chủ yếu là đồ trang trí. Sách bằng giấy da dê ở đây đắt hơn cả vàng, tri thức là thứ xa xỉ lũng đoạn, nghèo cả đời chẳng bao giờ chạm một cuốn sách.

Sarah xuống ghế, tự nhiên sai bảo Carl: “Đi lấy cho chén nước, là nước đun sôi, để nguội mới mang .”

Carl dù thấy yêu cầu kỳ quặc nhưng vẫn lẳng lặng làm. Cháu trai , Hill, c.h.ế.t, nhưng vì quá nhiều việc nên còn kịp lo hậu sự chu đáo, chỉ mới xây một ngôi mộ sơ sài. Carl cũng chẳng mấy đau lòng, vì còn nhiều cháu trai khác, chỉ cần tìm đứa kế nghiệp vị trí nam phó cận là . Vả , vị trí quản gia vẫn còn đó, đợi thế quản gia mới tính đến chuyện của đám cháu.

Trong thư phòng chỉ còn Sarah và Ryan. Ryan rụt rè hỏi: “Thần sứ tới đây, liệu Nguyệt Thần đại nhân chỉ thị gì ạ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sarah trả lời ngay mà chê bai: “Nơi của ông nghèo nàn quá.”

Ryan nghẹn lời. Dù là thật nhưng vẫn thấy tự ái, chỉ gượng: “Vâng, nơi hẻo lánh, đất đai cũng cằn cỗi.”

Sarah xua tay: “Đừng than vãn với , nghèo chẳng liên quan gì đến cả. Nguyệt Thần lẽ sẽ ban thưởng cho ông vài thứ, nhưng ông gì đáng giá để dâng hiến cho Ngài ?”

Ryan lập tức khẳng định: “Tôi nguyện dâng hiến đất đai, tài sản, thậm chí cả mạng sống cho Ngài!”

Sarah bĩu môi: “Mấy thứ đó thì ích gì?”

Ryan lúng túng: “Tôi , đối với Nguyệt Thần đại nhân, những gì đều đáng giá.”

Sarah gật đầu: “ , nên nhất ông hãy tìm thứ gì đó thực sự trân quý . Quanh đây chỉ ông là lĩnh chủ thôi ?”

Ryan nhỏ giọng: “Còn hai lãnh địa nữa, nhưng xe ngựa cũng mất hơn mười ngày.”

Sarah nhún vai: “Vậy thì ông nên phái ngay . Đám quý tộc các chẳng gọi em ? Nếu Nguyệt Thần ban phước, ông thể hưởng một ?” Cô nở một nụ đầy ẩn ý: “Chỉ cần ông thuyết phục họ, thể sẽ vài lời về ông mặt Nguyệt Thần. Đây lẽ là cơ hội duy nhất trong đời để ông đổi vận đấy.”

Ryan im lặng. Cơ hội đổi vận mệnh đang ở ngay mắt, nhưng liệu đủ bản lĩnh để nắm bắt ?

Loading...