SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 71: Lời Nói Dối Của Thần
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:47:30
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Để hỏi bác sĩ Chu xem .” Thảo Nhi dùng khăn giấy khử trùng lau sạch tay . Đây là thói quen nàng rèn luyện từ hồi ở căn cứ Lạc Dương. Dù hiểu nhiều nhưng nàng luôn ghi nhớ một điều: bệnh từ miệng mà , tay sạch mà cầm đồ ăn dụi mắt là sẽ đổ bệnh ngay.
Thảo Nhi thì thầm: “Tôi bác sĩ Chu , nếu ch.ó c.ắ.n mà con ch.ó đó bệnh thì cũng sẽ phát điên theo! Gọi là bệnh ch.ó dại đấy. Tuy tiêm t.h.u.ố.c cho nhưng nếu c.ắ.n quá một ngày mới tiêm thì hiệu quả , vẫn nguy cơ phát bệnh như thường.”
“Lúc nãy gào lên với , trông chẳng khác gì ch.ó dại cả!” Thảo Nhi vẫn còn hồn. Với nàng, mái tóc đỏ rực của là một dấu hiệu bất thường, cộng thêm thái độ hung dữ đó, nàng tin chắc mang dòng m.á.u yêu quái.
“Cô cẩn thận đấy.” Thảo Nhi yên tâm dặn dò Phùng Linh khi rời , “Hắn trông thì yếu ớt thế thôi nhưng dù cũng là đàn ông, còn thể là yêu quái nữa, tuyệt đối chủ quan.”
Phùng Linh ngoan ngoãn gật đầu: “Tôi .”
Nhìn bóng lưng Thảo Nhi xa, Phùng Linh đeo khẩu trang lên. Những vết sẹo mặt nàng quá dữ tợn, khi tiếp xúc với lạ đầu, nàng thích đeo khẩu trang hơn để tránh làm họ sợ hãi. Nàng cầm máy thông dịch trong tay, mở cửa bước phòng bệnh.
Người đàn ông tóc đỏ vứt gối sang một bên, gã đang co rúm nơi góc tường. Gã tự tay rút kim truyền dịch , khiến một ít m.á.u rỉ ngoài. Gã Phùng Linh bước với vẻ hoảng loạn và bất lực. Không vũ khí trong tay, gã chỉ vung vẩy hai tay làm động tác xua đuổi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Anh chứ?” Phùng Linh hỏi bằng tiếng Anh. Tiếng Anh của nàng lắm, vì trường học ngừng dạy môn từ lâu. Nàng chỉ thể tự học qua các video khi căn cứ điện. Sau ba bốn năm học hành đứt quãng, nàng mới chỉ nắm vững chương trình sơ trung, và chính nàng cũng chẳng phát âm chuẩn .
Cain ngẩn . Gã tưởng nhầm, ngây đó một hồi lâu mới thận trọng đáp : “Cô... cô ma quỷ ?”
Kể từ khi Thảo Nhi bước , gã rơi trạng thái cực kỳ sợ hãi. Những tóc đen mắt đen gã chỉ mới qua trong các câu chuyện truyền thuyết. Dù tóc đen chăng nữa thì diện mạo và đôi mắt của họ cũng khác biệt, giống với chủng tộc của gã chút nào.
Dù tiếng Anh của Phùng Linh mang âm điệu khá nặng nhưng Cain vẫn thể hiểu đại ý. Nàng xổm xuống mặt Cain, vội vàng tiếp cận mà dùng giọng nhẹ nhàng, ngập ngừng : “Anh đừng lo, chúng đến để cứu . Sẽ còn ai bắt bò như chó, còn ai thả ch.ó c.ắ.n , và cũng còn ai bỏ đói nữa.”
Phùng Linh đưa tay , thẳng mắt Cain. Có lẽ ánh mắt ôn nhu và kiên định của nàng trấn an gã. Cain còn gào thét vung tay nữa, gã thu thành một khối nhỏ hơn. Phùng Linh thấy sống mũi cay cay, nàng mặt , cố nén cảm xúc dùng chính lý lẽ của nhóm Thảo Nhi để giải thích: “Nơi là nơi ở của thần linh, thần linh cứu .”
Quả nhiên, đến đó, mắt Cain sáng rực lên: “Là Nguyệt Thần ?!” Gã kích động tiếp: “ ! Nguyệt Thần thì tóc đen và mắt đen chứ!” Thực đây gã luôn nghĩ Nguyệt Thần mái tóc bạc, nhưng chuyện đó quan trọng, màu đen cũng thể tượng trưng cho màn đêm mà.
Cain lẩm bẩm một : “Ta mà... mà... Thần sẽ bỏ rơi ... Nguyệt Thần sẽ bao giờ bỏ rơi tín đồ trung thành nhất của ngài.”
Phùng Linh lau vội giọt nước mắt nơi khóe mắt. Cuối cùng nàng cũng hiểu tại nhóm Thảo Nhi tin Diệp Chu là thần tiên. Bởi vì họ chịu đựng quá nhiều đau khổ, nếu đối phương thần tiên thì tại cứu họ? Họ thấy quá nhiều sự tàn ác của con , nên chỉ còn gửi gắm niềm tin sự thiện lương của thần thánh. Chỉ thần linh mới khiến họ tin tưởng tuyệt đối mà chút nghi ngờ.
Phùng Linh khẽ hỏi: “Anh ăn chút gì ? Có bánh mì đấy...” Nàng còn kịp nhắc đến cháo yến mạch thì Cain nàng với ánh mắt thèm khồng, gào lên: “Bánh mì! Bánh mì!” Gã chấp nhận gù lưng chỉ để đổi lấy một mẩu bánh mì đen, dù cuối cùng gã cũng chẳng nhận gì.
Phùng Linh mím môi: “Để lấy cho .”
Nàng mang đến cho Cain sữa nóng và bánh mì, kèm theo một ly sữa dê pha loãng. Nàng đặt khay thức ăn xuống đất, ép Cain lên giường mà để gã tự do dùng tay bốc ăn. Cain cầm miếng bánh mì trắng muốt lên, gã nó với vẻ ngơ ngác. Dù đây từng là thiếu gia nhà chủ trang viên nhưng bánh mì gã từng ăn cũng thế . Nó mềm xốp, trắng tinh và thơm nức mùi bơ sữa như miếng bánh .
Phùng Linh mỉm giải thích: “Bánh mì làm từ bột mì, thêm đường, bơ và sữa. sợ đau bụng nên chỉ lấy hai lát thôi. Sữa dê cũng pha loãng, nhịn đói mấy ngày , nên ăn quá nhiều một lúc.”
Cain chẳng hết lời nàng , gã vội vàng nhét bánh mì miệng. Ngay khoảnh khắc đó, gã cảm thấy miếng bánh như tan chảy đầu lưỡi, hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp khoang miệng. Gã thậm chí còn kịp nhai nuốt chửng, thỏa mãn đau khổ c.ắ.n miếng thứ hai. Cho đến khi miếng cuối cùng hết sạch, Cain còn l.i.ế.m sạch những mẩu vụn bánh đầu ngón tay. Gã uống cạn ly sữa dê pha loãng chỉ trong một , nhưng bấy nhiêu vẫn đủ làm gã thấy no. Gã vẫn đói, cơn đói khiến gã thể ăn bất cứ thứ gì.
Cain thận trọng Phùng Linh: “Cô là thị nữ của Nguyệt Thần ?”
Phùng Linh hàm hồ đáp: “Chắc là .” Nàng dở dở , nghĩ bụng chắc chẳng vị thần nào chọn một mặt đầy sẹo như nàng làm thị nữ , thần cũng kém chọn đến thế.
“Nguyệt Thần triệu kiến ?” Cain còn thấy nơi kỳ quái nữa. Nơi ở của thần linh mà kỳ quái mới là lạ, thể dùng con mắt của phàm để phán xét nơi ở của thần ?
Phùng Linh tiếp tục trấn an: “Sau lẽ sẽ , nhưng việc quan trọng nhất bây giờ là dưỡng thương cho . Cái lưng của vẫn còn hy vọng thẳng đấy.” Vì bẩm sinh và cũng khối u thực sự, bác sĩ Chu nếu chịu khó đeo đai định hình và chịu đau một chút thì việc nắn thẳng mất quá nhiều thời gian. Vấn đề chủ yếu ở tâm lý, gã quen khom lưng quá lâu nên dám thẳng dậy vì sợ đau, nhưng cái đau đó thể chịu đựng .
Cain há hốc mồm: “Thật ?”
Dù đeo khẩu trang nhưng ánh mắt cong cong của Phùng Linh vẫn khiến Cain cảm nhận thiện ý: “Thật, nhưng sẽ đau đấy.”
Cain kích động: “Ta chịu ! Đau thế nào cũng chịu !” Gã hy vọng khi Nguyệt Thần triệu kiến, gã sẽ là một con chỉnh chứ một kẻ nô lệ lưng còng.
“Anh tên là Cain.” Phùng Linh trong phòng nghỉ đối diện với Diệp Chu. Nàng căng thẳng cúi đầu ly nước chanh ấm mà Thảo Nhi Nương rót cho . Phùng Linh kể tên tuổi, lai lịch của Cain, cuối cùng bổ sung: “Anh gia đình phạm tội gì.”
Ở thời đại , quá nhiều lý do để biến một thành nô lệ. Diệp Chu cau mày: “Nơi vẫn còn chế độ nô lệ ?” Cậu cảm thấy khá nản lòng. Cậu thích chế độ nô lệ, dù cũng chẳng ưa gì chế độ phong kiến, nhưng ít phong kiến còn quan tâm chút ít đến dân sinh, còn coi dân chúng là con dân. Dù là làm màu thì họ cũng giữ vẻ thanh liêm. Còn chế độ nô lệ thì chẳng ai cần giữ mặt mũi cả, con chỉ là tài sản riêng, mà tài sản thì khác với con dân.
Diệp Chu đau đầu xoa thái dương: “Vậy thì kinh doanh kiểu gì đây?” Nô lệ thì tiền, mà giao dịch với lũ chủ nô để gián tiếp áp bức những nô lệ tội nghiệp mất hết tôn nghiêm .
Phùng Linh đột nhiên đề nghị: “Nhóm Thảo Nhi chẳng đều tin là thần ? Chỉ cần thể hiện chút thần tích, lũ đó sẽ tự động dâng tiền cho thôi. Anh thể dùng tiền đó để cứu nô lệ, mua đất đai cho họ xây thành hoặc trang viên. Anh kiếm tiền, cứu , hề áp bức họ.”
Phùng Linh khẽ, dám thẳng Diệp Chu. Nàng còn trẻ, lời trọng lượng, nên nếu Diệp Chu tỏ ý hài lòng, nàng sẽ im lặng ngay. Diệp Chu thấy ý tưởng tuyệt! Giả thần giả quỷ để lừa dân chúng thì làm , nhưng nếu là để lừa lũ chủ nô tàn ác thì chẳng thấy c.ắ.n rứt lương tâm chút nào.
“Được, quyết định .” Diệp Chu dứt khoát . Cậu mỉm với Phùng Linh: “Mấy ngày nay cô thấy thế nào? Cơ thể chỗ nào khỏe ?”
Phùng Linh ngẩn . Nói cũng lạ, nàng vốn tin lời các đồng nghiệp bảo rằng làm việc ở siêu thị thì sức khỏe sẽ lên, vì điều đó thật phi khoa học. kể từ khi nhảy vị diện, cơ thể nàng thực sự khỏe lên trông thấy. Nàng còn đầy bụng khi ăn, còn hoa mắt nếu thiếu đường, ngay cả khi dậy đột ngột cũng còn choáng váng, đặc biệt là trái tim từng thấy khó chịu nào.
Diệp Chu tiếp: “Thời gian thử việc là một tháng. Sau một tháng nếu cô ở , chúng sẽ ký hợp đồng chính thức. Thời hạn tối thiểu là hai năm, trong thời gian đó sẽ tùy tiện sa thải cô, nhưng nếu cô nghỉ việc thì báo một tháng. Tất nhiên nếu việc gấp thì quy định thể linh hoạt.”
Diệp Chu dễ tính trong chuyện , lẽ vì nhân viên siêu thị ai làm phiền lòng. Nhóm Đại Lương Triều Thảo Nhi Nương quản lý, còn những nhân viên hệ thống thuê đều điều.
Phùng Linh gật đầu, nàng quanh xác định ai mới khẽ hỏi: “Lão bản, thực sự là thần ? Hay là ngoài hành tinh?”
Diệp Chu suy nghĩ một chút, thấy đến từ vị diện khác thì cũng coi như là ngoài hành tinh , bèn đáp: “Chắc là ngoài hành tinh chăng?”
Phùng Linh: “...” Sao vẻ chắc chắn thế?
Diệp Chu : “Tôi thấy chuyện đó quan trọng. Chúng diện mạo giống , cùng một ngôn ngữ, dù cùng một thế giới thì cũng tuyệt đối là quái vật.”
“Anh Cain hiện giờ tin tưởng cô, thời gian cô hãy quan tâm nhiều hơn. Hình như sợ đàn ông.” Bác sĩ Chu từng phòng bệnh và Cain hét lên kinh hoàng, khiến ông cũng chịu nổi, đành để Phùng Linh tiếp xúc với gã.
Phùng Linh gật đầu: “Tôi , lão bản.”
Cain cực kỳ ỷ Phùng Linh. Gã coi nàng là khác phái bình thường mà coi như một chị, . Gã thậm chí còn chia sẻ thức ăn cho nàng. Trừ đầu tiên , những gã đều để dành một nửa phần bánh mì của , nuốt nước miếng đẩy về phía Phùng Linh.
Phùng Linh vốn tưởng lòng chai sạn những năm tháng ở trung tâm phục vụ công cộng, nhưng ánh mắt của Cain, trái tim nàng mềm yếu vô cùng. Cain làm gì sai? Gã chẳng làm gì sai cả, gã chỉ sinh , lớn lên và liên lụy. Dù gã là tội nhân thiên cổ chăng nữa thì gã cũng quyền tội danh của , biện hộ, thậm chí là c.h.ế.t để chuộc tội, chứ biến thành nô lệ.
“Hôm nay thịt đấy.” Phùng Linh phòng bệnh với một khay sandwich kẹp thịt nguội, thịt xông khói, trứng, xà lách và cà chua. Món ăn trông bắt mắt và thơm ngon.
Cain ăn ngay. Gã ngửi mùi thơm đẩy khay thức ăn về phía Phùng Linh, thì thầm: “Cô ăn , canh chừng cho, để bọn họ phát hiện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-71-loi-noi-doi-cua-than.html.]
Phùng Linh : “Tôi , ngày nào cũng ăn thịt mà. Đây là phần riêng của , ăn nhiều cho mau khỏe, để cái lưng thẳng thì mới Nguyệt Thần triệu kiến, còn làm việc cùng nữa chứ.”
Cain mừng rỡ: “Ta cũng làm việc cho Nguyệt Thần ?” gã sợ hãi xua tay: “Không , từng là nô lệ, xứng! Một kẻ như mà xuất hiện mặt Nguyệt Thần thì đúng là x.úc p.hạ.m ngài.”
Phùng Linh: “...” Rốt cuộc tin thần linh ?
Nàng ôn tồn: “Trong mắt thần linh, đều bình đẳng. Anh vì từng là nô lệ mà trở nên đê tiện, và lũ quý tộc quốc vương ngoài cũng chẳng vì phận mà cao quý hơn . Mọi đều tứ chi, ngũ quan như , thần sẽ thấy sự khác biệt nào cả.”
Lời giải thích trấn an Cain. Phùng Linh thầm thở dài, chỉ cần thêu dệt Diệp Chu thành thần linh thì Cain sẽ chấp nhận thứ và theo lời chỉ bảo. Bởi vì trong nhận thức của gã, con chỉ bắt nạt, áp bức và ngược đãi gã. Gã tin con , chính xác là tin đàn ông, vì những kẻ từng vung roi đ.á.n.h đập gã đều là đàn ông.
Rời khỏi phòng bệnh, Phùng Linh mang khay đĩa rửa. Thảo Nhi Nương và đang tranh thủ nắng để phơi chăn ở cửa siêu thị. Ánh nắng khiến những chiếc chăn trở nên ấm áp và thơm tho.
“Cái nhà đó thật đấy!” Thảo Nhi Nương hào hứng , “Kê tận hai cái giường, con mỗi một giường cho thoải mái. Cái con Thảo Nhi ngủ nghê chẳng , đá thôi.”
Thảo Nhi vội thanh minh: “Có vài thôi mà .”
Thảo Nhi Nương mắng: “Vài mà còn ít ? Đá ruột thế mà đấy.”
Thảo Nhi lầm bầm: “Chẳng cũng đ.ấ.m con một phát đó ?”
“Hai con nhà định diễn võ hiệp đấy ?” Đám nhân viên đang luyện tập b.ắ.n nỏ liên châu gần đó trêu.
Thảo Nhi Nương sực nhớ : “Suýt quên, để lấy cái nỏ liên châu luyện tập chút .”
Thảo Nhi khẽ: “... Đó là của con mà.” chẳng ai thấy. Hồi đầu nàng sợ cái nỏ lắm, nhưng giờ thấy cứ tranh giành, nàng thấy nó quý giá hẳn lên, chính nàng cũng luyện tập cho giỏi.
“Hắn là nô lệ ?” Thảo Nhi kinh ngạc khi Phùng Linh kể chuyện. Mọi cũng vây .
“Chỉ lũ giặc ngoài quan ải mới nô lệ thôi chứ, Đại Lương Triều chúng làm gì .”
“Nghe con cái nô lệ cũng mang phận nô lệ theo đấy! Dù cha là quý tộc chăng nữa.”
“Lũ quý tộc đó chẳng gì, cốt nhục của mà cũng trơ mắt làm nô lệ .”
“ thế, khinh rẻ nô lệ mà vẫn ngủ với nô lệ nữ, thật đê tiện!”
Đám phụ nữ phẫn nộ mặt. Phùng Linh thấy họ thật đáng yêu, nàng mỉm : “Chế độ nô lệ tồn tại lâu .” Nàng nhớ trong sách lịch sử đến việc một nơi vẫn còn chế độ nô lệ cho đến tận thời cận đại.
“Anh tội nghiệp thật.”
“Hay là bảo Lý Cô nấu cho bát thịt kho tàu , trừ tích phân của .”
“Cô suốt ngày mua đồ ăn vặt, còn tích phân ?”
“Một bát thịt kho tàu thì vẫn lo .”
Đám đàn ông cũng tò mò: “Nghe cái gã tóc đỏ đó sợ đàn ông lắm ? Lạ thật, cũng là đàn ông mà.”
Phùng Linh giải thích: “Hồi làm nô lệ, những kẻ hành hạ, đ.á.n.h đập đều là đàn ông.”
Đám đàn ông thở dài: “Hồi chúng phu dịch chẳng cũng thế ? Làm công, cơm nước thì đạm bạc, hai cái màn thầu bột tạp mà đủ sức? Chẳng chút mỡ màng nào, cai ngục thấy làm chậm là vung gậy đ.á.n.h ngay. Ai mà chẳng lúc khổ cực.”
“ thế, nhất là những tuổi, nỡ để con cái phu nên tự , c.h.ế.t dọc đường bao nhiêu mà kể.”
“Ai cũng là cha sinh , mà lũ cai ngục chẳng coi chúng là .”
Càng , họ càng thấy lũ cai ngục ở cũng giống , tóm là coi lao động gì.
“Cũng may chúng đùm bọc !”
“ ! Phải đoàn kết mới bắt nạt, mới tranh miếng ăn mà sống sót qua ngày. Sao đám nô lệ đó đoàn kết nhỉ?”
Phùng Linh lắc đầu: “Họ đoàn kết .” Hoặc là quá tê liệt, hoặc là mất sạch dũng khí phản kháng, chỉ hùa theo kẻ mạnh để bắt nạt kẻ yếu hơn . Có lẽ họ cũng từng thử đoàn kết, nhưng trấn áp tàn khốc. Khi dẫn đường, vũ khí, sức lực và sự đồng lòng, làm họ thể phản kháng đây? Phản kháng đơn giản chỉ là dậy vung nắm đấm.
“Cô thực sự tin lão bản là thần tiên ?” Phùng Linh hỏi Thảo Nhi khi đang tán gẫu. Nàng thấy Thảo Nhi là lanh lợi nhất trong nhóm.
Thảo Nhi gật đầu chút do dự: “Tất nhiên , chẳng lẽ cô tin? Tại tin chứ? Tiên nhân hiển linh bao nhiêu phép màu như thế, cô còn nghi ngờ chỗ nào? Tiên nhân nhân từ và hào phóng như , cô tiếc rẻ cả lòng kính trọng ?” Thảo Nhi hếch cằm đầy tự hào. Nàng dùng những từ như “nhân từ”, “hào phóng” và “tiếc rẻ” đấy! Nàng cũng là văn hóa !
Phùng Linh : “Không , chỉ tò mò thôi. Cô thấy trông giống thường ?”
Thảo Nhi bĩu môi: “Tiên nhân làm giống phàm nhân . Có phàm nào làm như ? Cứ lão hoàng đế , chẳng bảo là chân long thiên t.ử ? nào thu thuế cũng chẳng nương tay chút nào. Cô bảo xem, ông là rồng mà quản nổi lũ binh lính và quan tham lam chứ? Hoàng đế chẳng bao giờ cứu chúng , ông mặc kệ chúng , chỉ Tiên nhân là cứu giúp chúng thôi.”
Phùng Linh hiểu ý Thảo Nhi – cô bé cho rằng Diệp Chu làm những việc mà ngay cả hoàng đế cũng làm , nên cao quý hơn hoàng đế, mà cao quý hơn hoàng đế thì chỉ thể là thần tiên. Một logic nhất quán. Phùng Linh tìm điểm nào để phản bác, và nàng cũng chẳng phản bác. Nàng bắt đầu đồng tình với Thảo Nhi. Nếu tin con quá đau khổ, thì hãy tin thần linh . Ít nhất thì vẫn còn hy vọng.
Phùng Linh mỉm với Thảo Nhi: “Cảm ơn cô.”
Thảo Nhi chớp mắt: “Cảm ơn chuyện gì? Cô thấy lý đúng ?”
Phùng Linh đáp: “ , cô lý.”
Trong khi đó, Diệp Chu đang điều khiển máy bay lái thăm dò môi trường xung quanh. Sau hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng thấy bóng đỉnh vách núi. Trâu Minh và Trần Thư hai bên Diệp Chu, Sarah thì xổm đất, tất cả cùng màn hình tivi.
“Trông giống như cai ngục?”
Họ đang dùng loại máy bay lái nhất của hệ thống, thể giữ cách xa để phát hiện mà vẫn thu hình ảnh cận cảnh sắc nét. Diệp Chu trân trối mấy kẻ gầy giơ xương, trần như nhộng, đang quỳ rạp đất như lũ chó, đầu chúi xuống đất như đang ăn thứ gì đó. Cạnh họ là mấy gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn đang chỉ trỏ, khoanh tay ngặt nghẽo.
Sắc mặt Diệp Chu sa sầm . Trâu Minh và Sarah đều về phía .
Sarah hỏi: “Cần lên đó g.i.ế.c sạch bọn chúng ?”
Diệp Chu “”, nhưng kìm . Cậu lạnh lùng đáp: “G.i.ế.c chúng thì dễ, nhưng g.i.ế.c xong thì đám nô lệ làm thế nào? Ý kiến của Phùng Linh hơn. Lũ chủ nô nợ họ, bắt chúng trả , cả lũ cai ngục coi như ch.ó nữa.”
Diệp Chu những “con ” đang quỳ đất, và lũ “chó” đang đùa . Có lẽ chỉ ở nơi mới cảnh tượng quái đản như . Ánh mắt Diệp Chu lạnh lẽo, chút cảm xúc.