SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 57: Sự Ích Kỷ Cần Thiết

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:47:12
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khu vực mà Dương Quốc Cần chọn làm trang trại là một vùng đất khai hoang sơ bộ. Cây cối và hoa dại dọn sạch, chỉ còn những mầm cỏ non nhú. Các công nhân đang bận rộn đặt đường ống dẫn nước, nhưng để xây dựng chỉnh một khu nhà xưởng từ con , chắc chắn mất vài tháng. Nhanh nhất cũng hai tháng nữa mới xong.

Dương Quốc Cần đến muộn một chút, xuống xe thẳng về phía Diệp Chu. Lần ông mang theo lính cần vụ, chỉ tài xế cùng.

“Thế nào? Chỗ cũng chứ?” Dương Quốc Cần gần , “Khu đất vốn định xây nhà máy dệt len, nhưng đó lệnh tập trung các nhà máy lớn về Căn cứ Tật Phong cho an nên mới bỏ trống đến giờ.”

Diệp Chu tò mò: “Người thường bảo nên để trứng cùng một giỏ, nếu Căn cứ Tật Phong chuyện thì ?”

Dương Quốc Cần lắc đầu: “Vị trí địa lý của Tật Phong , nếu nơi đó thất thủ thì chúng cũng chẳng còn đường sống. Nhà máy đặt ở nơi an nhất mới đảm bảo cung cấp vật tư định . Đây cũng là bài học xương m.á.u đấy. Trước đây Lạc Dương ở tiền tuyến, nhưng khi các căn cứ phía sụp đổ, chúng mới trở thành lá chắn đầu tiên. Những nhà máy ở các căn cứ đó đều mất trắng, bao nhiêu công sức đổ xuống sông xuống biển hết.”

Thời gian qua, tuy bên ngoài hàng rào vẫn zombie nhưng chỉ là những nhóm nhỏ lẻ, còn cảnh tượng cả căn cứ gồng chống thi triều như .

Diệp Chu hỏi: “Thi triều thực chất hình thành như thế nào? Dạo thấy đợt zombie lớn nào kéo đến.”

Dương Quốc Cần khổ: “Chúng cũng rõ. Các nhà khoa học đưa vài giả thuyết nhưng cái nào kiểm chứng. Hiện tại thì cứ hễ thi triều tới là chúng yên chút nào chút nấy thôi.”

Diệp Chu gật đầu: “ , Photon Cannon nạp đầy năng lượng ?”

Nhắc đến chuyện , nụ của Dương Quốc Cần trở nên chân thành hơn hẳn: “Nạp xong , nhưng đang phân vân nên dùng thử ngay .” Theo lý mà , nạp xong thì nên thử uy lực ngay. vấn đề là nếu đó thi triều ập đến mà pháo đang trong quá trình nạp năng lượng thì hỏng bét. Đợt thi triều chỉ là quy mô nhỏ, dùng s.ú.n.g còn trụ . nếu là siêu đại hình thi triều thì dùng đến pháo đài, tên lửa và xe tăng. Mà Căn cứ Lạc Dương hiện giờ máy bay thì nhưng tên lửa thì . Chỉ một căn cứ duy nhất sản xuất tên lửa, mà nơi nào cũng chìa tay xin, tốc độ sản xuất kịp với tốc độ tiêu thụ.

“Nếu thi triều lớn kéo đến mà Photon Cannon hết năng lượng thì tiền bỏ coi như mất trắng.” Dương Quốc Cần thở dài, lo lắng hỏi: “Diệp lão bản, định ở đây bao lâu? Sau định căn cứ khác ?” Ông chỉ sợ Diệp Chu bỗng nhiên phủi m.ô.n.g bỏ mà ông thì chẳng cách nào ngăn cản .

Diệp Chu đáp: “Tạm thời cả.” Cậu rõ lý do, và Dương Quốc Cần cũng hỏi thêm.

, còn một việc nữa.” Dương Quốc Cần ngập ngừng một lát tiếp, “Tôi mượn của vài .”

Diệp Chu nhíu mày: “Mượn ?”

Dương Quốc Cần về phía Trâu Minh và Trần Thư: “Trâu Minh và Trần Thư đây từng lính ? Trần Thư thì chắc chắn là quân nhân, còn Trâu Minh thì chắc lắm.”

Diệp Chu : “Ông chuẩn đấy. ông hỏi cũng vô ích, ông hỏi trực tiếp họ. Ngoài giờ làm việc, họ làm gì can thiệp.”

Dương Quốc Cần nhận xét: “Cậu làm lão bản mà hào phóng thật đấy.”

Diệp Chu nhún vai: “Tôi kẻ bóc lột, thể bắt họ làm việc 24/24 . ông mượn họ làm gì?”

Dương Quốc Cần đưa cho Diệp Chu một viên kẹo, giải thích: “Dạo bên ngoài zombie nhiều, tổ chức vài đội nhỏ thám thính xung quanh, tiêu diệt bớt zombie lẻ tẻ để chúng tập hợp . Phải phòng bệnh hơn chữa bệnh, thể cứ im trong căn cứ đợi chúng đ.á.n.h tới mới tính.”

Diệp Chu : “Vậy ông cứ hỏi họ .” Cậu thấy việc nguy hiểm – nếu là , chắc chắn sẽ . cũng thể mặt Trâu Minh và Trần Thư từ chối.

Trong lúc Dương Quốc Cần hỏi ý kiến hai , Diệp Chu dạo quanh khu đất. Cậu hít một thật sâu, cảm nhận hương cỏ xanh mát lạnh, ngước những cánh chim đang chao liệng phía xa. Dù mạt thế zombie đang đe dọa, nhưng mặt đất vẫn tràn đầy sức sống. Con động vật đều đang kiên cường đấu tranh để tồn tại.

Thảo Nhi và những khác đang mải mê hái hoa dại. Họ ở trong siêu thị quá lâu, còn ở Đại Lương Triều thì ngay cả vỏ cây cũng lột sạch, chẳng ai còn tâm trí mà hái hoa. Giờ đây ở một môi trường mới, khá an , bản tính yêu cái của họ trỗi dậy. Không chỉ Thảo Nhi, ngay cả nhóm Võ Nham cũng . Những nghèo ở Đại Lương Triều tiền mua đồ trang sức, nên hoa dại chính là thứ trang trí duy nhất họ thể chạm tới. Diệp Chu còn thấy Võ Thê cài một bông hoa tím nhỏ lên tai Võ Nham, cả hai trông đều hạnh phúc.

Diệp Chu định nhắc nhở vài câu, nhưng Thảo Nhi Nương lớn tiếng gọi: “Hái ít thôi! Mỗi hai nắm là đủ ! Phải để phần cho khác nữa chứ!” Mọi đáp vui vẻ.

Diệp Chu họ, khóe miệng bất giác mỉm . Khi nhận đang , thấy cơ mặt cứng , nhưng lòng thấy bình yên.

“Diệp lão bản!” Dương Quốc Cần cạnh Trâu Minh và Trần Thư gọi lớn, “Cậu đây một chút!”

Diệp Chu bước tới. Dương Quốc Cần ái ngại : “Trâu Minh và Trần Thư đều đồng ý . Họ sẽ buổi sáng và chắc chắn về buổi trưa.”

Diệp Chu Trâu Minh Trần Thư, nhịn hỏi: “Nếu lỡ nhiễm virus bên ngoài thì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-57-su-ich-ky-can-thiet.html.]

Trần Thư đáp: “Sẽ , sức khỏe chúng lắm.”

Diệp Chu nhíu mày: “Sức khỏe mà ngăn virus ?”

Dương Quốc Cần vội trấn an: “Chúng sẽ trang đầy đủ, khi vũ trang tận răng, khi về còn khử trùng nghiêm ngặt.”

Diệp Chu vẫn yên tâm: “Vậy còn chuyện cách ly? Họ về cần cách ly ?”

Dương Quốc Cần im lặng. Diệp Chu Trâu Minh, thở dài bảo: “Anh đây bảo.”

Cậu kéo Trâu Minh một góc, xác định Dương Quốc Cần thấy mới gắt khẽ: “Tôi cứ ngỡ sẽ từ chối chứ! Nếu nhiễm virus về thì cả siêu thị xong đời, lúc đó tất cả chúng biến thành zombie hết thì ? Tôi bên ngoài nguy hiểm thế nào, tin và Trần Thư sẽ zombie cắn! virus thì khác, nó đáng sợ hơn zombie nhiều!” Diệp Chu một chằm chằm mặt Trâu Minh.

Trâu Minh vẫn giữ vẻ mặt bình thản như khi. Ngày thường Diệp Chu thấy vẻ mặt trọng, nhưng giờ chỉ túm vai mà lắc cho tỉnh . Dù thương cảm cho dân ở đây, nhưng đây thế giới của họ, họ trách nhiệm hy sinh. Giúp đỡ trong khả năng thì , nhưng đem tính mạng của và cả siêu thị đ.á.n.h cược thì quá điên rồ.

Trâu Minh vẻ mặt lo lắng của Diệp Chu, khóe miệng bỗng nhếch lên. Diệp Chu thấy càng giận: “Anh còn ? Anh thấy chuyện buồn lắm ?”

Trâu Minh khẽ lắc đầu, giọng điệu mang theo sự trấn an: “Trần Thư đúng đấy. Sau khi ký hợp đồng với hệ thống, chỉ cần ở thế giới gốc, chúng sẽ ảnh hưởng bởi vi khuẩn virus của vị diện khác. Nếu , mỗi nhảy vị diện, chính chúng sẽ là nguồn phát tán mầm bệnh .”

Diệp Chu ngẩn : “Sao chuyện ?”

Trâu Minh im lặng một lúc: “... Tôi cứ ngỡ .”

Diệp Chu thở phào: “Hóa , hèn gì cứ thấy gì đó sai sai mà .” Cậu đổi giọng: “ ngoài vẫn nguy hiểm, cũng chẳng . Huống hồ Dương Quốc Cần cũng chẳng cho các lợi lộc gì. Nếu giúp họ thì nhiều cách khác, nhất thiết dấn chỗ nguy hiểm. Nếu mệnh hệ gì, ...”

Trâu Minh khựng : “Cậu làm ?”

Diệp Chu thở dài: “Tôi ăn thế nào với bạn bè của đây?”

Trâu Minh đáp: “... Tôi với , là trẻ mồ côi.”

Diệp Chu lắc đầu: “Chẳng còn để đồ đạc cho ? Đó thì là gì? Tôi thấy đôi khi tình nhất thiết cùng huyết thống.”

Sắc mặt Trâu Minh bỗng trở nên khó coi: “Đó tình .”

Diệp Chu phản bác: “Vậy là tình bạn?”

Trâu Minh: “Cũng tình bạn.”

Diệp Chu vẻ mặt , ướm hỏi: “Chẳng lẽ là... tình yêu?”

Trâu Minh im lặng, coi như ngầm thừa nhận.

Diệp Chu lẩm bẩm: “Anh đúng là nặng tình thật đấy.”

Trâu Minh rốt cuộc nhịn nữa: “Người đó , ai thể yêu đó cả.”

Diệp Chu xua tay: “Tôi ý đó. Ý là, nuôi khôn lớn, còn để vật tư cho , chẳng khác gì hiền cả, mà bảo đó là tình yêu?”

Trâu Minh gằn giọng: “... Tôi bao giờ coi đó là trưởng bối.”

Diệp Chu thấy chủ đề nên dừng ở đây thì hơn, chuyện chính: “Vậy các ngoài cẩn thận. Những thứ khác quan trọng, quan trọng là các bình an trở về. Trước khi bảo vệ khác, hãy bảo vệ chính . Tôi thế ích kỷ, nhưng đối với , nơi quê hương, quốc gia của , cũng chẳng đồng bào của . Dù văn hóa vẻ gần gũi, nhưng họ là họ, chúng là chúng . Anh cũng nhớ kỹ điều đó. Đôi khi ích kỷ một chút là chuyện . Nhớ kỹ ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Ánh mắt Trâu Minh sâu thẳm như một mặt hồ đáy. Diệp Chu cảm giác như đang bên bờ vực, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ cuốn vòng xoáy mãnh liệt trong đôi mắt .

Loading...