SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 55: Chuyến Tham Quan Căn Cứ Và Những Suy Ngẫm
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:47:09
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỗ lạ quá!” Thảo Nhi khẽ thốt lên đầy kinh ngạc.
Thảo Nhi Nương rụt cổ , đôi mắt vốn cụp xuống giờ cũng mở to hết cỡ. Những khác cũng chẳng khá hơn, từ khi bước tường thành, ai nấy đều như chim cút sợ cành cong, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ làm họ giật hoảng hốt. Trước khi đây, họ cứ ngỡ ở đây cũng giống , ngay cả màu tóc cũng tương đồng. khi trong, họ mới nhận nơi khác biệt với Đại Lương Triều.
Con đường rộng thênh thang, lát bằng thứ gì mà thấy một hạt bụi, một hòn đá. Hai bên đường còn vỉa hè lát gạch bằng phẳng. Càng kinh ngạc hơn là những dãy nhà san sát, ngăn nắp, ngước mắt lên thấy cao ít nhất cũng năm sáu tầng. Tuy từ ngoài tường thành thấy thấp thoáng, nhưng chỉ khi ngay những tòa nhà , họ mới thực sự cảm nhận sự choáng ngợp.
Vì đang là giờ làm việc nên phố quá đông . Ven đường vài sạp hàng nhỏ, chủ quán chiếc ghế xếp. Trên sạp đặt một chiếc cân, phía tấm biển ghi: “Buôn bán nhỏ, ghi nợ, tiền tươi thóc thật, bánh ngô tính theo cân nặng”. Việc dùng bánh ngô làm vật ngang giá trở thành thói quen. Bánh ngô của nhà máy sản xuất đồng loạt nên kích thước và trọng lượng đều như , thuận tiện cho việc giao dịch.
Diệp Chu cũng tò mò quan sát xung quanh, dù lộ liễu như Thảo Nhi. Bên trong căn cứ thực chất khác mấy so với một đô thị hiện đại. Nơi vốn là một huyện lỵ nhỏ mạt thế, các khu nhà phía ngoài còn khá mới, càng sâu bên trong càng cũ kỹ. Đường sá cũng , càng gần trung tâm căn cứ đường càng hẹp . Xăng dầu chắc hẳn khan hiếm vì Diệp Chu thấy bóng dáng một chiếc xe nào đường.
“Trâu .” Võ Nham dám hỏi Diệp Chu, đành chạy hỏi Trâu Minh đang cuối hàng. Vẻ mặt vô cùng phức tạp, sợ hãi hưng phấn: “Mấy tòa nhà làm thế nào mà xây cao thế? Sao nó đổ nhỉ?” Võ Nham từng thấy tháp cao, xây nhà cao thì móng sâu, cột nhiều và càng lên cao càng thu hẹp . Muốn xây một tòa tháp sáu tầng cần vô thợ giỏi và hàng vạn nhân công. Xây kiểu tốn kém mất sức, thà xây nhà vườn còn hơn. Huống hồ những tòa nhà từ xuống đều rộng bằng , thật thể tin nổi.
Trâu Minh giải thích: “Có cần cẩu, máy xúc, cần quá nhiều nhân lực .”
Võ Nham mà chẳng hiểu gì: “Cần cẩu với máy xúc là cái gì cơ?”
Trâu Minh đáp: “Là máy móc.”
Diệp Chu thấy liền chen : “Cũng giống như xe ngựa , kéo nổi xe nhưng ngựa thì kéo , chỉ cần điều khiển ngựa thôi.”
Võ Nham vội cúi đầu: “Dạ, hiểu .”
Diệp Chu thầm thở dài. Các nhân viên tạm thời quá kính sợ , những gì họ đều theo một cách máy móc mà hề suy nghĩ thêm. Cậu cũng chẳng buồn giải thích nữa, dần dần cũng thành quen. Chẳng đây là chuyện chuyện .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Các cửa hàng hai bên phố phần lớn đều đóng cửa, thỉnh thoảng mới một tiệm ăn mở cửa cung ứng hạn chế – rõ ràng đang là giờ cơm nhưng bên trong chẳng mấy khách. Hiện giờ chẳng ai thừa bánh ngô để tiệm ăn cả, vì để chủ tiệm ăn chênh lệch, họ thà đến siêu thị đổi gạo và rau về tự nấu cho tiết kiệm. Khung cảnh tuy giống thế giới hiện đại của Diệp Chu nhưng sự đìu hiu thì khác biệt, dù phố vẫn qua nhưng trông vẫn hoang vắng.
Lần thành, ngoài việc đưa nhân viên mở mang tầm mắt, Diệp Chu còn một nhiệm vụ khác. Cậu nhận lời mời khảo sát khu đất mà Dương Quốc Cần dành riêng cho trang trại chăn nuôi. Nhờ sự hỗ trợ vật tư từ Diệp Chu, Dương Quốc Cần định nuôi thả tự nhiên mà xây dựng mô hình chăn nuôi và chế biến khép kín, để dù Diệp Chu , họ vẫn thể tự vận hành . Ban đầu Dương Quốc Cần định cử đến đón nhưng Diệp Chu từ chối, tự bộ để quan sát kỹ hơn căn cứ .
Trần Cảng bên cạnh giải thích cho Chu Văn: “Nhà cửa ở đây chủ yếu làm từ xi măng, thép và cát đá. Mấy thứ đó đây dễ tìm, giá rẻ nên xây nhà tốn mấy tiền. Nghe mua nhà mới đắt vì tiền đất cao.”
Chu Văn nhỏ giọng: “Chỗ đất rẻ hơn nhà nhiều.” Quanh làng núi hoang, cứ khai hoang xa xa một chút là chẳng ai quản, cùng lắm là biếu trưởng làng ít đường vải vóc là xong. Trừ khi mua miếng đất đó từ .
Trần Cảng nhịn hỏi: “Này , rốt cuộc từ tới thế?” Qua một thời gian tiếp xúc, Trần Cảng còn tin họ là tương lai nữa – họ chẳng dáng vẻ gì của tương lai, cách chuyện cũng hiện đại lắm. Hơn nữa họ chẳng gì về đồ đạc ở đây, cái ly thủy tinh cũng coi như báu vật, hằng ngày chỉ dùng ly nhựa, ly thủy tinh thì đặt đó như để thờ. Trần Cảng cứ ngỡ họ là cổ đại, nhưng thấy suy đoán đó thật vớ vẩn. Chẳng lẽ tương lai vùng nông thôn hẻo lánh đến mức đó ?
Chu Văn đáp: “À, ở phố Lương Gia.”
Trần Cảng chớp mắt: “Thế họ Chu ?”
Chu Văn: “Phố Lương Gia ba họ cơ! Họ Lương đông nhất, mới đến họ Chu chúng . đông cũng chẳng để làm gì.” Thiên tai ập đến là chạy nạn, bảo là đoàn kết nhưng gặp lưu dân vài là lạc mất hết. Anh cũng chẳng giờ ở , ai bình an phương Nam , càng đám cháu chắt còn sống sót .
Chu Văn hỏi Trần Cảng: “Phụ nữ ở đây cũng làm ? Tôi thấy còn cả nữ binh nữa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-55-chuyen-tham-quan-can-cu-va-nhung-suy-ngam.html.]
Đám phụ nữ thấy cũng xúm : “ thế! Sao phụ nữ lính ? Trông họ khỏe mạnh thật đấy, so với đàn ông thì thế nào? Giỏi hơn kém hơn?”
Trần Cảng đành tạm gác thắc mắc của để giải đáp cho họ: “Ở đây dân là binh, phân biệt nam nữ. Phụ nữ tuy về mặt sinh học khó phát triển cơ bắp bằng đàn ông, nhưng nếu nỗ lực gấp bội thì thể chất cũng chẳng kém cạnh. Hơn nữa giờ s.ú.n.g đạn, zombie cũng áp sát ngay nên họ chẳng khác gì đàn ông cả.” Trần Cảng chút tự hào tiếp: “Chị họ cũng lính đấy, là binh sĩ ưu tú, tháng nào cũng thưởng. Chị giỏi lắm, cao tận 1m92 cơ!”
Trần Cảng dấu chiều cao, đều hít một lạnh: “Chị là khổng lồ ?”
Trần Cảng vui: “1m9 gọi là cao ráo! Không gọi là khổng lồ!”
Một phụ nữ bỗng hỏi: “Như thế lính ?”
Trần Cảng đ.á.n.h giá cô một hồi lắc đầu: “Cô gầy quá.”
Người phụ nữ ngạc nhiên: “Chẳng lẽ béo một chút là lính ?”
Trần Cảng lắc đầu: “Phải cân đối mới .”
Các nhân viên nữ của siêu thị mấy ngày nay gặp ít phụ nữ địa phương, họ thường xuyên cảm thán rằng cùng là phụ nữ mà ở đây khác biệt quá. Phụ nữ ở đây thể tài sản riêng! Ở Đại Lương Triều thì thể – họ tài sản riêng nên dù giỏi giang, chịu khó đến cũng dựa dẫm đàn ông. Ở nhà theo cha, lấy chồng theo chồng, chồng c.h.ế.t theo con, đàn ông họ thể sống độc lập . Quan phủ cho phép phụ nữ mua đất, họ cũng thể ký kết khế ước, ngay cả làm hầu cho nhà giàu cũng do chồng ký giấy tờ. Họ giống như những con trâu già, cả đời làm lụng vất vả nhưng chẳng bao giờ thứ gì thuộc về .
Trước đây Sarah từng với họ nhưng họ hiểu. Giờ thì họ hiểu, và nhận cuộc sống của chẳng khác gì nô lệ – họ coi là con , mà chỉ là tài sản của đàn ông. Trước khi lấy chồng, "chủ nhân" là cha, lấy chồng thì là chồng. Tâm trạng họ bỗng trở nên phức tạp. Họ thấy dựa dẫm chồng, ở nhà họ cũng dệt vải, xuống đồng, việc gì đàn ông làm họ cũng làm , thậm chí khi chồng làm thuê phố, việc đồng áng một tay họ lo liệu. Họ còn nấu nướng, hầu hạ già, nuôi gà nuôi vịt, quán xuyến gia đình. họ chẳng nhận gì xứng đáng, từ lúc sinh đến khi c.h.ế.t , họ lấy một cái tên riêng, bia mộ cũng chỉ khắc "Mẫu Thị". Nếu chồng c.h.ế.t mà con trai, gia sản sẽ họ hàng thu hồi, còn họ hoặc nhốt từ đường thủ tiết cả đời, hoặc "bán" cho những đàn ông cưới nổi vợ.
Họ hiểu tại . Họ nỗ lực, làm việc kém gì đàn ông, nhưng tại họ thể tài sản còn đàn ông thì ? Trước đây họ bao giờ thắc mắc vì ở Đại Lương Triều ai cũng . hôm nay, khi chứng kiến một thế giới rộng lớn hơn, thấy những phụ nữ tự làm việc, tự kiếm tiền, họ mới nhận sự bất công bấy lâu nay.
“Mẹ còn là Thủ khoa đại học đấy.” Trần Cảng khoe khoang.
Đám phụ nữ trợn tròn mắt, còn kinh ngạc hơn cả chuyện nữ binh: “Phụ nữ cũng học? Đi thi ?”
“Thủ khoa á?!”
“Bà thể đỗ Thủ khoa ?!”
“Phụ nữ cũng đỗ Thủ khoa ?!”
Đám đàn ông cũng sửng sốt: “Phụ nữ ở đây cũng làm quan ?”
“Thế thì chẳng khác gì Hoa tướng quân ?”
Trần Cảng hỏi : “Hoa tướng quân là ai?”
Người đàn ông đáp: “Là tướng quân Hoa Mộc Lan.”
Trần Cảng: “Hoa Mộc Lan chẳng cởi giáp về quê ? Ở đây thì , đ.á.n.h giặc xong cũng cần giải ngũ.”
Có bỗng hỏi một câu khá lạ lùng: “Thế nếu cô lấy chồng thì là 'gả' là 'cưới'?”