SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 53: Những Toan Tính Nhỏ Trong Căn Cứ

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:47:06
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hôm nay ăn gì thế ạ?” Một đứa nhỏ cao bằng bắp chân lớn đang bám mép bàn, hai chân đung đưa giữa trung. Nó khẽ há miệng, nuốt nước miếng cái ực hỏi bằng giọng sữa non nớt: “Có thịt thịt ạ?”

Người đàn ông từ trong bếp , tay bưng đĩa thức ăn, đáp: “Có thịt, còn cả nước cơm nữa.”

Đứa nhỏ phấn khích reo lên: “Có thịt thịt! Thịt thịt!”

“Phải đợi về mới ăn nhé.” Người đàn ông bày thức ăn lên bàn. Thời tiết lo đồ ăn nguội quá nhanh. Anh lên chiếc đồng hồ treo tường trong phòng khách, quả nhiên, khi kim giờ và kim phút trùng khít tại con 12, tiếng gõ cửa vang lên.

Người đàn ông nhanh chóng mở cửa, ngạc nhiên hỏi: “Em mang chìa khóa ?”

Người phụ nữ ngoài cửa, tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ, với : “Bố em tranh mua đấy, đây là đồ ông bà gửi cho chúng .”

Con họ còn quá nhỏ, vợ làm, chồng làm việc vặt trông con nên thời gian xếp hàng mua đồ. Bố hai bên tuổi tác quá lớn, sức khỏe còn nên xung phong mua sắm. Hiện giờ trong nhà chẳng còn lấy một miếng bánh ngô nào. Thay đó, thùng gạo đầy ắp những hạt gạo trắng ngần, trong rương thịt khô, lạp xưởng, giá bày đầy rau củ quả. Gia vị và các loại hương liệu cũng lấp đầy tủ bếp.

Các cụ trong nhà thường bảo, những ngày tháng cứ như thời điểm khi zombie xuất hiện . Người vợ thế giới mạt thế , nhưng những ngày qua đúng là thời gian nhất từ khi cô sinh đến giờ. Công việc tuy mệt nhưng về nhà là cơm dẻo canh ngọt. Đứa con tuy đôi lúc nghịch ngợm nhưng phần lớn thời gian đều ngoan ngoãn. Người chồng nấu ăn tuy xuất sắc nhưng cũng đến mức khó nuốt. Huống hồ, về nhà miếng cơm nóng, còn mong cầu gì hơn? Trước đây cả nhà chỉ vây quanh gặm bánh ngô khô khốc.

“Trưa nay món gì thế?” Người vợ đưa túi đồ cho chồng, bế đứa con đang nhào tới lên, âu yếm hôn trán nó.

Đứa nhỏ dõng dạc : “Sườn kho! Còn cả khoai tây nữa!”

Người vợ chồng: “Sáng nay siêu thị ?”

Anh chồng gãi đầu: “Đêm qua xếp hàng đấy.” Sáng nay mới thì kịp, mua đồ chắc cũng đến tối mịt. Tuy siêu thị mở một tháng, nhiều còn thức đêm xếp hàng như , nhưng ban ngày lượng vẫn đông hơn buổi tối nhiều.

Người vợ dặn: “Đừng buổi tối, trời tối om, quanh đây đèn đường. Trị an đến mấy cũng cẩn thận.”

“Anh , ăn cơm .”

Căn cứ phần lớn thời gian cung cấp điện, trừ dịp lễ tết, ngày thường chỉ các nhà máy mới điện. Vì thịt tươi thể để lâu trong thời tiết , mua từ hôm đến hôm là hỏng ngay. Do đó, họ siêu thị mua và dùng hết trong ngày.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Bên trong còn đồ uống .” Người chồng lục túi, thấy một bình lớn nước chanh.

Người vợ : “Bố em thích uống nên mua cho đấy.”

Mắt đàn ông đỏ lên, chớp mắt vài cái : “Ăn cơm thôi, chiều nay xem tìm việc gì làm .”

Người vợ xua tay: “Cũng vội, giờ việc làm khó tìm lắm. Nếu tìm thì cứ ở nhà trông con, giờ siêu thị , thu nhập của em đủ nuôi cả nhà.” Hiện giờ nhà máy vẫn trả lương bằng bánh ngô. Giá bánh ngô ở siêu thị tuy giảm – từ 50 xuống còn 38 tích phân – nhưng so với giá gạo chỉ 1 tích phân thì gạo trắng coi như rẻ như cho. Cô chỉ nuôi gia đình nhỏ mà còn lo cho cả bố hai bên.

Người chồng nhỏ giọng: “Vẫn cẩn thận em ạ. Nhỡ một ngày nào đó siêu thị mở nữa thì ? Phải tranh thủ lúc tích góp thêm bánh ngô để đổi lấy lương thực.” Anh lấy bát kể: “Anh thấy lấy bột ngô mua ở siêu thị về làm thành bánh mang siêu thị đổi lấy thứ khác đấy.”

Người vợ dừng tay rửa bát, tò mò: “Thế họ đổi ?”

Người chồng gật đầu: “ giá đổi giống với bánh ngô của căn cứ. Bánh họ tự làm chỉ đổi 19 tích phân, bằng một nửa bánh của căn cứ thôi.”

Người vợ ngơ ngác: “Thế là họ lãi ? Em nhớ bột ngô ở siêu thị bán cũng đắt mà.”

Người chồng đáp: “Có lãi đấy, trừ chi phí , mỗi cái bánh họ vẫn lời hơn một nửa. Hay là cũng thử làm xem . Siêu thị cấm, vẫn thu mua thì chắc chắn làm . Đằng nào kiếm tiền cũng là để đổi lấy nhà ở, làm bánh ngô chẳng tiện ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-53-nhung-toan-tinh-nho-trong-can-cu.html.]

Người vợ càng nghĩ càng thấy đây là ý kiến : “Tranh thủ lúc phản ứng kịp, làm còn ít, thể kiếm thêm một khoản. Anh tính xem, đây bánh ngô căn cứ giá 50, giờ còn 38. Đợi nhiều làm bánh để ăn chênh lệch, giá khi rớt từ 19 xuống còn 10, lúc đó lợi nhuận thấp lắm. Tuy chỉ là kiếm tiền nhanh trong ngắn hạn, nhưng giờ việc làm thêm khó tìm, nhà con nhỏ, xa . Em thấy vụ làm đấy.”

“Vậy để thử xem, chiều nay xếp hàng mua thêm bột ngô về.” Trên mặt chồng cũng lộ rõ vẻ vui mừng. Trước đây con còn nhỏ, ở nhà thấy , nhưng giờ con lớn hơn, thời gian ngủ cũng nhiều, cần túc trực bên cạnh suốt nữa. Hơn nữa chẳng ai siêu thị sẽ mở đến bao giờ, tranh thủ tích trữ, siêu thị đóng cửa thì cũng chẳng kịp.

Những định làm bánh ngô để ăn chênh lệch chỉ gia đình . Đối với một nơi thiếu thốn việc làm như Căn cứ Lạc Dương, cơ hội kiếm tiền như , chẳng ai bỏ lỡ.

“Tướng quân, ngài thực sự nghĩ thứ tác dụng ?” Một binh lính xổm lồng kính công nghiệp, chằm chằm khẩu Photon Cannon bên trong.

Ngoại hình của khẩu pháo trông khá bình thường – nó đủ lớn, tuy trông vẻ hiện đại nhưng luôn cảm thấy thứ gì càng bóng bẩy thì càng vô dụng. Nhìn thế nào cũng giống một thứ trị giá 1.500 vạn.

Viên binh lính nhỏ giọng: “Lão bản siêu thị liệu lừa chúng ? Cái trông cứ như đồ chơi .”

Đến tận bây giờ, Photon Cannon vẫn dùng thử nào. Nó cần đạn dược, chỉ cần nạp năng lượng mặt trời. Nạp đầy một mất cả tháng trời nhưng chỉ b.ắ.n một phát, đó nạp từ đầu. Hiện tại năng lượng vẫn đầy, vì cần ánh nắng sợ trộm nên họ dùng lồng kính bảo vệ. Tuy lồng kính chẳng chống trộm bao nhiêu nhưng vẫn hơn , hằng ngày còn cắt cử bốn binh lính luân phiên canh gác.

Dương Quốc Cần rít một thuốc. Từ khi mua t.h.u.ố.c lá, ông như hút bù cho tất cả những năm tháng thiếu thốn đây, lúc nào quanh cũng khói sương mờ ảo khiến ít vòng qua.

“Tôi cũng chỉ là đang đ.á.n.h cược một ván thôi.” Dương Quốc Cần thở dài, “Nếu thực sự dùng , để xem trả hàng .”

Viên binh lính ngẩn : “Còn trả cơ ạ?”

Dương Quốc Cần đáp: “Đây ngân hàng mà bảo miễn miễn miễn trách nhiệm khi rời quầy. Huống hồ đống s.ú.n.g ...” Ông hạ thấp giọng, “Toàn là hàng tồn kho đời cũ, lên chiến trường giờ chẳng dùng mấy, vẫn cần hàng mới thôi.”

Viên binh lính nhíu mày: “Sao dùng ? Chúng đang thiếu đạn d.ư.ợ.c trầm trọng mà!”

Dương Quốc Cần giải thích: “Một khẩu s.ú.n.g dùng bao lâu? Thứ chúng thiếu là đạn và t.h.u.ố.c men, chứ súng. Súng hỏng còn sửa , nhưng đạn d.ư.ợ.c là vật phẩm tiêu hao, dùng một là hết. Cho nên các căn cứ đều tồn kho s.ú.n.g ống nhưng cạn kiệt đạn dược. Tôi vẫn thấy vụ phiêu.”

Viên binh lính lo lắng: “Dù đống s.ú.n.g đó vẫn còn dùng , nếu thứ vô dụng thì chúng lỗ nặng.”

Dương Quốc Cần trấn an: “Siêu thị vẫn còn ở đó mà, lo gì.”

Viên binh lính lẩm bẩm: “Ngài thì dễ, cái siêu thị đó xuất hiện kỳ quặc như , chắc chắn hậu thuẫn. Biết họ là tương lai, chỉ cần ấn nút một cái là siêu thị bay biến như phi thuyền, lúc đó chúng làm gì họ?”

Dương Quốc Cần : “Nếu họ là tương lai thì càng chứ . Cậu thử nghĩ xem, nếu họ lừa chúng , tại lấy kim loại quý mà lấy đống s.ú.n.g cũ rích đó? Lừa để rước nợ ?”

Viên binh lính ngẫm thấy cũng lý, nhưng vẫn thở dài: “Tôi cứ thấy yên tâm thế nào .”

Dương Quốc Cần để ý đến nữa, lẩm bẩm: “Không bao giờ đợt zombie tiếp theo mới tới.” Ông xem uy lực của Photon Cannon, sợ nó kịp nạp đầy năng lượng thì zombie ập đến.

công nhận, dạo căn cứ cứ như đang ăn tết !” Viên binh lính phấn chấn hẳn lên, “Nhà nào cũng ăn cơm trắng, cả thịt. Gần đây thức ăn ở nhà bếp quân đội cũng ngon hơn hẳn. Trưa nay còn ăn cà chua xào trứng, bao nhiêu năm mới thấy miếng trứng gà.”

Nông trường tuy vẫn nuôi gà nhưng chủ yếu là gà trống để lấy thịt. Gà mái nhiều, sản lượng trứng cũng thấp, trứng phôi thường chỉ dành làm phúc lợi cho công nhân nông trường. Việc làm ở nông trường cực kỳ khó tìm, vô sứt đầu mẻ trán đó chỉ vì mấy quả trứng gà. Làm công cũng chịu.

Dương Quốc Cần trầm ngâm một lát nghiêm túc hỏi viên binh lính: “Cậu nghĩ xem, chúng nên hợp tác với siêu thị ?”

Viên binh lính ngơ ngác: “Hợp tác gì ạ? Nuôi gà ?”

Dương Quốc Cần gật đầu: “Lạc Dương chúng chẳng gì cả, vật tư đều chờ cấp phân phối. Không thể cứ dựa mãi siêu thị , nhỡ một ngày họ mất, chúng vẫn sống tiếp. Mua mãi an , tự làm mới chắc chắn. Đạn d.ư.ợ.c chúng sản xuất , nhưng chăn nuôi thì chắc là chứ? Đất trống quanh căn cứ còn nhiều mà. Nuôi mấy loại ngắn ngày như gà vịt, lợn thì lâu hơn một chút nhưng cũng . Tôi thấy ý tồi. Đến lúc đó dù siêu thị , căn cứ vẫn việc làm và sản phẩm tự cung tự cấp. Ít nhất là cái thời gặm bánh ngô khô khốc nữa. Tôi quá ngán cái cảnh đó ! Mặc kệ cấp gì, ít nhất trong nhiệm kỳ của , trách nhiệm để dân chúng sống . Đi thôi, đến chuyện với lão bản siêu thị nào.”

Loading...