SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 211: Dư Vị Ngọt Ngào Và Bữa Cơm Thịt

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:56:44
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạm thời thể bình thường, Diệp Chu chẳng hề cố kỵ mà ở trong nhà sai bảo Trâu Minh làm hết việc đến việc . Trâu Minh bước như bay, cảm thấy tâm hồn như bạo kích.

Trâu Minh chẳng hề thấy phiền hà, cho dù là quét rác lau nhà, khóe miệng vẫn luôn nở một nụ nhẹ. Những lúc rảnh rỗi, chỉ cần Diệp Chu thôi cũng thể tiếng.

Diệp Chu dài ghế sofa, trông chẳng khác gì liệt nửa . Phát hiện Trâu Minh đang , vô cảm hỏi: “Đừng nữa, mặt sắp cứng đờ vì kìa.”

Trâu Minh đầu mà tiến gần, cúi ôm lấy . Hắn khẽ hôn lên gò má Diệp Chu, một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, chút d.ụ.c vọng, chỉ sự quyến luyến vô bờ.

“Ngày , với , chờ đợi quá nhiều năm .” Trâu Minh khẽ . Hắn rũ mắt đôi mắt Diệp Chu, nơi đáy mắt là tình thâm thể tan biến.

Diệp Chu bĩu môi nhưng đẩy , trái còn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Trâu Minh, giọng điệu cũng trở nên dịu dàng hơn: “Sau vẫn còn nhiều năm nữa mà.”

Tự nhận là dỗ dành xong, Diệp Chu càu nhàu: “ thường xuyên như ! Eo sắp gãy .”

“Đặc biệt là... cái... ừm, m.ô.n.g .”

“Sáng nay thức dậy, cứ ngỡ ai đó chặt mất m.ô.n.g .” Diệp Chu oán trách, “Ta là bằng xương bằng thịt! Là thịt đấy! Không sắt thép .”

Trâu Minh mím môi, ngước mắt Diệp Chu. Cậu thế mà thấy vài phần đáng thương trong ánh mắt . Trâu Minh nhỏ giọng: “Chờ lâu quá, nhịn . Sau sẽ thế nữa.”

Diệp Chu đưa tay xoa vành tai Trâu Minh, hồn vía treo ngược cành cây mà : “Dù lời ngươi , ngươi tự nhớ lấy.”

Vì “ thương”, Diệp Chu mấy ngày nay đều rời khỏi nhà. Hai kẻ mới nghề, từng quan sát “heo chạy” mấy đòi ăn “thịt heo”, công tác chuẩn chu đáo, dựa bản năng. Kết quả là Diệp Chu hiếm khi trở nên “ yếu tay mềm” như thế .

Diệp Chu ngoài, Trâu Minh cũng cả. Tuy kết hôn nhưng họ tận hưởng một tuần trăng mật sớm. May mắn là hiện tại việc gì cần Diệp Chu lo lắng, Siêu Thị thể giao cho Thảo Nhi và Võ Nham. Ngoại trừ việc Trần Thư cứ cách ba ngày qua một , gần như liên lạc với Siêu Thị.

Trong khi Diệp Chu và Trâu Minh tận hưởng tuần trăng mật, cư dân căn cứ cũng đang tận hưởng những ngày tháng vật tư sung túc hiếm . Tuy lễ tết nhưng bầu khí trong căn cứ chẳng khác gì đang ăn Tết. Gần như nhà nào cũng cơm trắng và thịt để ăn. Toàn bộ căn cứ yên bình đến lạ thường, ngay cả những vụ cãi vã, xích mích cũng giảm hẳn. Ngay cả những già ở “viện dưỡng lão” cũng cải thiện bữa ăn theo chỉ thị của Trâu Minh.

Một phụ nữ trẻ cõng chiếc sọt lưng, khuôn mặt hốc hác nhưng rạng rỡ nụ . Chiếc sọt nặng, cô một lúc dừng nghỉ ngơi. Trên sọt phủ một lớp vải sẫm màu để qua đường thấy rõ cô mua những gì. Tuy hiện tại ai dám cướp giật công khai phố — vì bất kỳ tội danh nào trong căn cứ lúc đều bắt đầu bằng án t.ử hình — nhưng vẫn những kẻ gan tìm cách trộm cắp. Ở đây camera giám sát, việc “phá án” dựa nhân chứng. Thường thì mất trộm cũng chỉ mắng vài câu tự nhận xui xẻo.

Người phụ nữ bộ nửa giờ mới về đến nhà. Sau khi xác định cửa khóa kỹ, cô mới đặt sọt xuống, mệt đến mức bệt xuống đất, ôm lấy chiếc sọt mà thở dốc. Chiếc sọt chứa đựng “tất cả tiền” cô tích cóp suốt những năm qua. Thân thể cô , từ khi Trâu Minh lên nắm quyền gần như tàn phế, mấy năm nay dựa một thở để gắng gượng. Vì , dù làm, cô cũng chỉ thể làm những việc nhẹ nhàng nhất, tiền lương cao bằng khác.

cô vô cùng trân trọng, tiền lương đều để dành. Dù mỗi tháng khi mua khoai tây chẳng còn dư bao nhiêu, cô cũng giống những khác coi tiền như giấy lộn. Mỗi khi cảm thấy sắp trụ vững, cô lấy tiền đếm từng tờ một. Những tờ tiền trở thành chỗ dựa tinh thần, cho cô rằng cô vẫn là ích.

Nghỉ ngơi một hồi lâu, phụ nữ mới dậy. Cô lật lớp vải sọt , lộ bên trong đầy ắp lương thực. Cô mua gạo trắng, thịt khô và lạp xưởng. Ngoài ba thứ đó còn nước và một ít rau củ sấy khô. Những thứ khác cô đều mua.

Ngửi thấy mùi gạo thơm, cô nhịn mà bốc một nắm gạo sống bỏ miệng. Nhai nhai một lúc, nước mắt cô bỗng rơi lã chã. Cô dùng tay lau liên tục nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn trào.

Tối nay, nhà nhà đều tự nấu cơm. Họ cần ăn khoai tây nữa, ai nấy đều chọn ăn cơm hoặc mì sợi. Ngay sát vách nhà phụ nữ, một gia đình ba cũng đang chuẩn bữa tối.

“Anh nhớ già kể rằng, ngày xửa ngày xưa...” Người chồng trẻ ghế, bóc đậu phộng đút cho vợ , “Mọi đều ăn no, ai khả năng kiếm tiền còn quốc gia trợ cấp, ít nhất là c.h.ế.t đói.”

Người vợ : “Đó là chuyện từ bao giờ ? Lại còn quốc gia nữa chứ!”

Người chồng lộ vẻ hướng khởi: “Có quốc gia thật bao, ít nhất là quản lý, cơm ăn, giống như bây giờ...”

Người vợ lườm một cái: “Lão đại bây giờ cũng mà, chúng còn Siêu Thị để mua đồ.” Cô thở dài: “Biết bao nhiêu ở các căn cứ khác còn chẳng quần áo mà mặc, nước mà uống, hãy hưởng phúc .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-211-du-vi-ngot-ngao-va-bua-com-thit.html.]

“Mẹ ơi, ơi!” Một bé gái năm, sáu tuổi với cái đầu to chạy từ trong bếp . Tứ chi con bé gầy khẳng khiu như củi khô, tưởng chừng chỉ cần bẻ nhẹ là gãy. Con bé như một chú chim non ngừng kêu chiêm chiếp, c.ắ.n ngón tay hỏi: “Khi nào chúng mới ăn cơm ạ?”

Người vợ đáp: “Phải chờ thêm một chút nữa.”

Bé gái “” một tiếng, suy nghĩ một lát : “Mọi bảo tối nay ai cũng ăn thịt!”

Người chồng : “ , ăn thịt! Cả nhà đều ăn thịt!”

“Lúc bố và mua, chọn miếng nhiều mỡ đấy!”

Lúc đó họ hoa cả mắt vì chọn lựa, còn chen lấn giữa đám đông, nhưng cả hai vợ chồng đều cảm thấy giành chiến thắng — ít nhất là miếng thịt khô béo hơn của nhà khác một chút.

Bé gái chờ đợi chảy nước miếng, chảy đến dùng tay lau đến đó. Hai vợ chồng đành lòng, chồng đút viên đậu phộng cuối cùng miệng vợ tự chạy bếp. Vì tiếc lớp mỡ béo ngậy nên họ đem thịt khô xào, mà học theo nhà khác, khi cơm gần chín thì xếp thịt khô và lạp xưởng thái lát lên , chờ thêm một hai phút mới bưng để nguội bớt.

Nhiệt độ ban đêm quá cao, ăn lúc tầm. Khi ba bát cơm phủ đầy thịt bưng , cả nhà giấu nổi sự xúc động. Bé gái reo hò: “Thịt! Thịt! Thịt!”

Người vợ cũng hít một thật sâu trong hương thơm của cơm và thịt. Cô may mắn hơn con gái , đây khi Siêu Thị còn ở đây, cô từng ăn cơm tự nóng, bên trong mấy miếng thịt bò. Khi đó cô ở bên chồng, dù sống ở xóm nghèo nhưng cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì. Chồng cô làm tay đấm, mỗi ngoài cô đều lo sẽ c.h.ế.t — nếu c.h.ế.t, cô cũng chẳng thể sống nổi. Dù là Triệu Khánh coi như món hàng ban thưởng ném xóm nghèo, cô đều thể chấp nhận .

Lúc đó cô cũng tự nhạo quá yếu đuối, tại những phụ nữ khác ở xóm nghèo vẫn đang vật lộn để sống, còn cô chỉ mới nghĩ đến khả năng đó c.h.ế.t ? Người chồng cũng sợ c.h.ế.t thì vợ sống nổi, nên họ cứ thế nơm nớp lo sợ mà tồn tại. Thế mà kỳ tích xảy , họ sống đến tận bây giờ và còn một đứa con. Đứa trẻ còn nuôi sống , thuận lợi lớn đến nhường .

“Mau đây ăn cơm nào!” Người chồng hớn hở gọi vợ con.

Người vợ dắt con bàn, mâm cơm thể gọi là phong phú, cô nhịn : “Em còn nhớ lúc mới sinh Heo Heo, em sữa.”

Tên mụ của con gái là Heo Heo, cha đều hy vọng con bé thể giống như con heo, ăn ngủ . Đối với họ, heo là loài vật trân quý, dùng tên đặt cho con gái là hợp nhất.

“Vẫn là Heo Heo tự cố gắng.” Người vợ con gái với ánh mắt dịu dàng, “Cái gì cũng ăn .”

Không sữa, họ chỉ thể cho con bé uống cháo khoai tây, cứ thế mà đứa trẻ mạng lớn sống sót. Người chồng cũng góp lời: “Chủ yếu là do chúng đặt tên đấy!” Người vợ gật đầu, cả hai đều cảm thấy cái tên mụ đặc biệt .

Heo Heo cha đang nghĩ gì, con bé bát của , nhịn dùng tay bốc một miếng thịt. “Nóng quá!” Heo Heo kêu nóng vội vàng nhét miếng thịt khô miệng. Hai vợ chồng vội vàng “cướp” miếng thịt , chồng cầm miếng thịt thổi liên tục, thấy bớt nóng mới đút cho con gái.

“Ngon con?” Nhìn con gái nhai ngừng, mỉm hỏi. Heo Heo sức nhai gật đầu lia lịa. Ăn xong, con bé mới thốt lên: “Mặn quá.”

Người : “Mặn mới đúng, mặn thì thịt nhanh hỏng lắm. Ngày mai thể dùng thịt khô nấu canh, như còn tiết kiệm cả muối nữa.” Người vui vẻ : “Lại để dành một khoản tiền .”

Người chồng cũng thấy lý: “ đúng đúng.” Nói xong, cũng nhịn mà ăn một miếng thịt. Có lẽ là do tác động tâm lý, cảm thấy c.ắ.n một miếng là mỡ tràn , thơm đến mức suýt nuốt cả lưỡi. Hắn thậm chí cảm thấy chẳng cần nhai mấy.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cả nhà đều thạo dùng đũa, khó khăn lắm mới bữa ngon nên cũng làm khó , tất cả đều ăn bốc. Người vợ nắm cơm bao quanh miếng thịt, tống một miếng lớn miệng, hạnh phúc nheo mắt . Ngay cả Heo Heo cũng cần cha chăm sóc, tuy nhỏ nhưng sức ăn kém lớn là bao, tốc độ cũng chậm, chỉ là răng nên nhai thịt khô thật chậm. Nếu thịt quá mặn, con bé thậm chí còn chẳng ăn cơm.

Trân trọng ăn đến hạt gạo cuối cùng, cả nhà tựa ghế, chẳng ai cử động. Người vợ thở phào một dài: “Nếu ngày nào cũng như thế thì mấy.”

Người chồng tự tin: “Có Lão đại ở đây, chắc chắn sẽ ngày càng hơn. Bữa nào cũng thịt!”

Người vợ con gái. Heo Heo xoa xoa cái bụng nhỏ đầu tiên trong đời căng tròn, l.i.ế.m liếm vết mỡ môi, bắt chước cha hét lớn: “Bữa nào cũng thịt!”

Bữa nào cũng thịt, đó chính là ngày lành.

Loading...