SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 196: Vị Thế Đảo Ngược
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:54:58
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tận hưởng luồng khí mát từ máy điều hòa, Diệp Chu dài sofa xem TV và ăn kem. Kể từ khi giao siêu thị cho Trâu Minh, bắt đầu cuộc sống nhàn rỗi. Triệu Khánh hiện tại mua rượu, nước đồ ăn vặt đều trực tiếp tìm Trâu Minh.
Tiền bạc kiếm đủ từ lâu. Hai năm qua, dù Diệp Chu giao dịch nhiều với Triệu Khánh, nhưng vẫn bán một lượng lớn nước và đất trồng trọt quý giá cho các căn cứ ở xa — và Triệu Khánh thỏa thuận từ , bán hàng thì chỉ bán cho những nơi ở xa, đặc biệt là nước. Diệp Chu xe riêng, việc mấy vất vả, nên cũng nảy sinh tranh chấp gì với Triệu Khánh về phương diện .
Hiện tại vẫn rời là vì yên tâm về Trâu Minh. buộc , và thể mang Trâu Minh theo, nếu Trâu Minh trưởng thành từng bên cạnh sẽ bao giờ xuất hiện, và quá khứ là thứ thể đổi.
Diệp Chu già , nhưng Trâu Minh thì vẫn ngừng đổi. Hiện tại Trâu Minh chỉ thấp hơn Diệp Chu nửa cái đầu. Thỉnh thoảng Trâu Minh, Diệp Chu thấy hoảng hốt — từng dấu vết của năm tháng, chỉ thể thấy minh chứng của thời gian qua sự trưởng thành của khác.
Nhìn đồng hồ, 9 giờ 30 tối. Diệp Chu thu dọn rác, định xuống lầu vứt. Cậu mở cửa thì thấy Triệu Khánh đang giơ tay định gõ.
Dù bộ dạng hiện tại của Triệu Khánh, Diệp Chu vẫn khỏi hít một khí lạnh. Hồi mới tới, Triệu Khánh trông còn khá giỏi giang, tuy bản sức chiến đấu nhưng vẫn khá uy hiếp. Giờ thì còn “uy hiếp” hơn, to gấp ba Diệp Chu. Thậm chí lách mãi mới chui lọt qua cửa phòng. Triệu Khánh đến để hưng sư vấn tội, mặt đỏ gay, là do nóng do giận. Vốn dĩ tướng mạo , giờ béo lên trông càng t.h.ả.m hại hơn.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cái cụm từ “tai to mặt lớn” dường như sinh là để dành cho . Thịt mặt chảy xệ khiến cái mũi vốn cao vùi lấp, ngũ quan ép chặt , đôi mắt vốn khá to giờ chỉ còn là hai khe hẹp. Hắn trông như đang bò trườn. Diệp Chu thể tưởng tượng nổi ăn uống kiểu gì để nông nỗi , nếu do bệnh lý thì béo đến mức quả là hiếm thấy.
“Trâu Minh về ?!” Vì quá béo, giọng Triệu Khánh biến đổi hẳn, trở nên cao thé. Tóc cũng thưa thớt dần, mái tóc rậm rạp năm xưa giờ chứng rụng tóc tàn phá. Mỗi bước , đầu gối đều run rẩy chịu nổi, thở hồng hộc. Dù Diệp Chu dìu thì tốc độ của cũng chẳng nhanh hơn bao nhiêu.
Khó khăn lắm mới xuống sofa, Diệp Chu thầm xót xa cho món đồ nội thất của , chắc chắn khi , cái sofa tài nào phục hồi như cũ .
Diệp Chu bảo: “Anh nghỉ , lấy nước cho.”
Triệu Khánh thực sự khát. Hiện tại dù yên cũng vã mồ hôi, những nếp thịt giao mỗi ngày đều lau rửa và bôi thuốc, nếu sẽ mọc đầy rôm sảy. Hắn gọi với theo Diệp Chu: “Tôi uống nước lọc, lấy cho chai Coca, cho thật nhiều đá .”
Diệp Chu chiều theo ý : “Nhà Coca, chỉ nước lọc thôi, uống thì uống uống thì thôi.”
Triệu Khánh im bặt, rằng đe dọa thế nào Diệp Chu cũng chẳng thèm để tâm. Đợi đến khi Diệp Chu bưng ly nước , uống một cạn sạch mới sức để chuyện: “Cậu , Trâu Minh hiện tại đang thu mua nhân tâm ở xóm nghèo đấy!”
Diệp Chu: “...” Giờ mới phát hiện ?
Triệu Khánh tức đến mức tay run bần bật: “Lúc hứa với thế nào? Chỉ làm ăn, can thiệp chuyện của căn cứ? Cậu định nuốt lời ?! Hôm nay cho một lời giải thích, nếu buộc đưa Trâu Minh chỗ c.h.ế.t!”
Diệp Chu : “Đừng nóng nảy thế, tức giận hại thì ?”
“Anh xem, em thu mua nhân tâm thế nào?”
Triệu Khánh gào lên bằng giọng thé: “Cậu đừng giả ngu! Tôi chịu đựng các đủ !” Kể từ khi béo lên, nội tiết tố trong Triệu Khánh đổi, chỉ rụng tóc mà giọng cũng ngày càng nữ tính hóa, nhất là khi cao giọng, n.g.ự.c cũng bắt đầu phát triển.
“Triệu lão đại.” Diệp Chu ôn tồn, “Làm ăn thì đương nhiên giao thiệp với . Không giao thiệp, lôi kéo thì bán hàng cho ai?”
“Anh bảo Trâu Minh thu mua nhân tâm, thấy thương nhân nào mà làm thế ? Nếu thu mua nhân tâm, tại chịu làm ăn với ?”
Vẻ mặt Diệp Chu nhu hòa. Hiện tại hiếm khi nổi giận, gặp chuyện gì nào cũng thể giữ sự bình thản.
“Huống hồ, đó chỉ là dân xóm nghèo thôi mà.”
“Họ súng, cũng chẳng đủ cường tráng, chỉ làm những việc chân tay nặng nhọc nhất để kiếm miếng ăn.” Diệp Chu thở dài, “Hạng đó, Trâu Minh đối xử với họ một chút cũng chẳng ảnh hưởng gì đến địa vị của . Nếu em lôi kéo ở nội thành thì mới đáng lo.”
Triệu Khánh lạnh lùng : “Diệp lão bản, đừng dùng mấy lời vô ích đó để lừa . Hắn làm gì, và đều rõ mười mươi.”
“Cậu định che chở cho đến bao giờ? Cậu dám đ.á.n.h với chúng ?”
“Bây giờ chỉ cần lệnh một tiếng là của sẽ xông đây lấy mạng ngay lập tức!”
Diệp Chu bật , tiếng mang theo sự khinh miệt hề che giấu: “Nếu thể động thì động từ lâu , còn chờ đến tận bây giờ ?”
“Anh nên tự hỏi xem tại đám thuộc hạ trung thành với ? Vì mạnh mẽ ? Hiện tại nếu dìu, thậm chí còn chẳng bước nổi khỏi cánh cửa . Vì thông minh ? Đã bao lâu mở mắt xem cái căn cứ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-196-vi-the-dao-nguoc.html.]
“Họ theo chỉ vì theo họ nhiều lợi ích hơn, nhiều chỗ hơn, địa vị cao hơn. Những thứ đó từ mà ? Là do bán cho . Giờ g.i.ế.c , định mà mua hàng?”
“Điện, rượu, lương thực, t.h.u.ố.c lá, máy chơi game.” Diệp Chu tiếp tục, “Chưa kể đồ nội thất và điện máy, nếu của bảo trì, sửa chữa và mới cho , thì đống đồ trong tay dùng bao lâu? Hỏng thì tính ?”
Diệp Chu nhạo: “Triệu lão đại, đôi khi sự ngây thơ của khiến bật đấy.”
“Mọi thứ đều trong tay , lấy cái gì để uy h.i.ế.p , để điều kiện với ?”
“Chúng hợp tác, thể vững cái ghế hiện tại, tiếp tục làm lão đại của .”
“Anh g.i.ế.c , chỉ thuộc hạ của sẽ lập tức phản loạn, mà cái căn cứ cũng sẽ biến mất trong nháy mắt.”
Diệp Chu cúi , như một con báo săn ưu nhã mà hung dữ: “Anh nghĩ cần bao nhiêu hỏa lực để san phẳng cái căn cứ ? Và nghĩ đủ hỏa lực đó ?”
“Người của sẵn sàng liều mạng vì , còn của sẵn sàng liều mạng vì hạng như ?” Diệp Chu tiếp, “Nếu hứa với họ rằng khi chiếm căn cứ , họ sẽ hưởng nhiều hơn thế, lấy gì để thắng ?”
Triệu Khánh theo bản năng ngả , trợn tròn mắt đàn ông tuấn mỹ hề già theo năm tháng mặt. Kể từ khi quen Diệp Chu, trong mắt , luôn là kẻ vô hại. Suốt bao năm qua, bảo Diệp Chu làm gì làm nấy, cho làm gì tuyệt đối chạm . Thời gian trôi qua, thực sự tin rằng uy h.i.ế.p gì với . Hắn nghĩ lương thực nhưng súng, chỉ cần s.ú.n.g thì thứ của đều là của .
Đột nhiên nhận , từ lúc nào , vị thế giữa và Diệp Chu đảo ngược .
Diệp Chu thở dài đầy vẻ bất đắc dĩ: “Anh thấy đấy, nắm giữ huyết mạch của cả căn cứ , mà vẫn nghĩ chúng chỉ đơn thuần là đang giao dịch.”
“Nước, lương thực, đất đai, hạt giống ở đây đều do cung cấp, thậm chí hệ thống tiền tệ của cũng dựa mà tồn tại. Bây giờ lấy tư cách gì để những lời đó với ?”
Diệp Chu vòng lưng Triệu Khánh, đặt hai tay lên vai . Triệu Khánh cảm thấy dựng tóc gáy, như thể lưng là mà là một con quỷ. Đôi bàn tay lạnh lẽo đặt vai khiến phảng phất như đang ở trong một cơn ác mộng.
Diệp Chu cúi đầu, sát bên tai Triệu Khánh: “Trâu Minh là một đứa trẻ ngoan, chỉ chăm chỉ sống và rèn luyện. Hai nước sông phạm nước giếng. Đôi khi nên dùng cái đầu của một chút, đừng để nó nghỉ ngơi mãi thế, nghỉ lâu quá là nó rỉ sét đấy. Nếu là Triệu Khánh của năm năm , tuyệt đối sẽ bao giờ đến tìm trong tình cảnh .”
Toàn Triệu Khánh cứng đờ. Cái bộ não lâu hoạt động của lúc rốt cuộc cũng bắt đầu xoay chuyển. Ngay từ đầu... ngay từ đầu chỉ vì Diệp Chu thể mang lợi ích cho , giúp thu phục lòng . Lâu dần, thấy Diệp Chu “dễ dùng”, một thương nhân bao giờ can thiệp việc của , còn phái hầu hết nhân viên nơi khác, chỉ để một bảo tiêu và hai đứa trẻ, thì gì đáng ngại?
Nhiều năm hưởng thụ và an khiến quên mất cảm giác khi lưỡi đao. Chính tự đưa cổ đao của đối phương, và lưỡi đao đó thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Hiện tại nếu mất sự “cung phụng” của Diệp Chu, căn cứ sẽ sụp đổ trong chớp mắt. Dù kho lương và nước của thể dùng trong ba năm, nhưng chỉ cần Diệp Chu tung tin sắp rời , hoặc g.i.ế.c, họ sẽ bao giờ cho rằng đó là của Diệp Chu. Tất cả mũi nhọn sẽ chĩa thẳng .
Đáng sợ nhất là điều do Diệp Chu đích lôi kéo lòng dân, mà chỉ đơn giản là vì sự ràng buộc về lợi ích. Ràng buộc lợi ích mới là mối quan hệ bền vững nhất, và Triệu Khánh khả năng đối đầu với lợi ích của bộ cư dân căn cứ.
Triệu Khánh đờ đẫn đầu Diệp Chu. Cậu vẫn đang mỉm , còn bóp bóp vai : “Về , về nhà bật điều hòa cho mát bình tâm .”
“Còn về Trâu Minh.” Diệp Chu nhẹ giọng, “Đợi em về sẽ bảo em thu liễm một chút.”
Diệp Chu tiếp: “Nào, để dìu ngoài.”
Triệu Khánh há miệng, cổ họng phát những tiếng “khục khục” nhưng thốt lời nào. Diệp Chu đỡ dậy, chậm rãi dìu cửa, giao cho hai tên đàn em đang túc trực bên ngoài.
“Chăm sóc lão đại của các cho nhé.” Diệp Chu tủm tỉm với hai gã thanh niên, “Có chuyện gì thì cứ đến báo cho .”
Hai tên đàn em vị lão đại sắc mặt tái mét, sang Diệp Chu vẫn thản nhiên như chuyện gì, lí nhí: “Diệp lão bản cũng nghỉ ngơi sớm ạ.”
Triệu Khánh vịn tay đàn em, rốt cuộc vẫn nhịn mà buông một câu: “Sẽ ngày rời . Chờ đến lúc , sẽ tính sổ món nợ .”
Diệp Chu chỉ , khẽ nhún vai: “Tiếc quá, chắc là chứng kiến cảnh đó .”
Triệu Khánh hít sâu một : “Cứ chờ xem.”
Diệp Chu thu nụ : “Được thôi.”
“Tôi xem thể bảo vệ nó cả đời .”