SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 195: Thiếu Niên Trưởng Thành
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:54:57
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trâu Minh!” Một phụ nữ trẻ tuổi bậc thềm, tay ôm thùng giấy, mặt vẫn còn vương chút cát lau sạch, gọi với lên đang đó: “Buổi chiều đến lấy phần khác nhé!”
Thiếu niên gọi là Trâu Minh chỉ hờ hững “ừ” một tiếng. Cậu cũng đang ôm một thùng giấy, cơ thể đang tuổi phát triển trông cao ráo và săn chắc. Cậu mặc một chiếc áo ba lỗ trắng cùng quần đùi sẫm màu, để lộ vòng eo thon gọn. Mái tóc đen dài che khuất một nửa đôi mắt sắc sảo, tạo nên một ảo giác ôn hòa lạ thường.
Dù đến tuổi trưởng thành, vóc dáng của một đàn ông thực thụ. Đôi cánh tay với những đường cơ bắp lưu loát, săn chắc, một chút mỡ thừa. Bờ vai tuy còn gầy nhưng thấp thoáng hình dáng vững chãi của tương lai.
Người phụ nữ ôm thùng giấy rời , Trâu Minh cũng mang thùng đồ của siêu thị. Từ hai năm , siêu thị do một tay quản lý, nhân viên hiện tại đều là từ xóm nghèo. Trong thời gian đó cũng xảy ít chuyện, nhưng chung kết quả đều khá .
Trâu Minh xếp các thùng hàng lên kệ. Đám nhân viên đang làm việc thấy đều rón rén tránh né. Tuy làm việc trướng Trâu Minh nhưng ai nấy đều phần sợ , dù vẫn còn là một thiếu niên. Trâu Minh chẳng bận tâm đến việc khác xa lánh, vốn quen độc lai độc vãng, từng nghĩ đến việc kết giao với ai, ngay cả với Triệu Khánh — cũng chẳng buồn tiếp chuyện.
“Tiểu lão bản, về ?” Một nhân viên bạo dạn hỏi khi thấy Trâu Minh định cửa.
Trâu Minh đáp: “Lát nữa sẽ .”
Người nhân viên “” một tiếng, định thêm gì đó nhưng thôi, đành ỉu xìu lui .
Rời khỏi siêu thị, Trâu Minh con đường nhỏ xuyên qua xóm nghèo. Nơi giờ đổi chóng mặt, còn những căn nhà sắt lá lụp xụp, đó là những dãy nhà bê tông. Tuy điều kiện vẫn bằng ký túc xá công nhân, nhưng ít nhất nhiệt độ trong nhà còn nóng hơn ngoài trời nữa. Ven đường cũng vài sạp hàng nhỏ bày bán đồ thủ công rẻ tiền, dù chẳng mấy ai mua.
Xóm nghèo còn vẻ c.h.ế.t chóc như , nhưng những công việc định vẫn chỉ là ít. Mỗi khi đêm xuống, nơi biến thành một “tiêu kim quật” (nơi ăn chơi trác táng). Những gã đầu mục năm xưa kẻ , c.h.ế.t, căn cứ giờ đây thực sự gọn trong tay Triệu Khánh. Những kẻ tiền để nướng chốn ăn chơi đều là đám tay chân đắc lực của .
Nơi dường như lên, nhưng dường như vẫn , chỉ là lượng nghèo đổ về xóm nghèo ngày một đông hơn. Những mới đến bắt cóc, mà vì Căn cứ 276 hiện tại trang trại trồng trọt riêng với những giống cây cao sản và phân bón mua từ Diệp Chu, sản lượng lớn. Triệu Khánh còn nuôi thêm gà và heo, tuy lượng nhiều nhưng cũng đủ cho và đám tâm phúc hưởng thụ. Hắn xây ba cái đập chứa nước nhưng vẫn bắt tầng lớp tiết kiệm từng giọt. Hắn thể đổ đầy một bể bơi để giải trí, nhưng với gia súc thì chỉ cần khát c.h.ế.t là . Việc để dân nghèo c.h.ế.t khát coi là sự “ôn nhu xa xỉ” của .
Dù , so với thế giới tồi tệ bên ngoài, Căn cứ 276 vẫn coi là thiên đường, ít nhất đến đây còn tìm việc làm, miếng ăn, hớp nước, cùng lắm là bán để sống sót. Một nơi ăn thịt trở thành miền đất hứa nhờ sự t.h.ả.m hại của những nơi khác. Vật tư do Diệp Chu cung cấp, sức lao động do dân nghèo bỏ , Triệu Khánh chỉ việc cao hưởng thụ thành quả.
Trâu Minh khỏi xóm nghèo thì một bóng đen từ hẻm nhỏ lao , ôm chặt lấy chân . Trâu Minh cúi xuống đứa trẻ đen nhẻm như cục than, trông giống một con ch.ó hoang. Cậu từng cho đứa bé một cái bánh mì, và từ đó nó bám đuôi. Mỗi ngang qua, nó đều lao ôm chân như thể chắc chắn Trâu Minh sẽ đá văng nó . Ngay cả những đứa trẻ nhỏ nhất cũng bản năng sinh tồn, tìm nơi lợi cho .
“Hôm nay gì .” Trâu Minh lạnh lùng .
Đứa bé vẫn ôm khư khư, dường như nếu Trâu Minh móc thứ gì đó, nó sẽ ôm mãi đến thiên hoang địa lão. Trâu Minh đưa tay gỡ đứa bé khỏi chân , mặc kệ ánh mắt van nài của nó, sải bước tiếp. Lòng của nhiều, ít nhất là đủ để ban phát tùy tiện. Đứa bé thấy Trâu Minh khuất liền lủi thủi chui hẻm.
Trâu Minh nội thành. Nơi đổi còn lớn hơn xóm nghèo. Những ô cửa sổ vỡ nát bằng kính công nghiệp nguyên vẹn. Hầu như nhà nào cũng tấm năng lượng mặt trời, điều hòa và máy tạo độ ẩm. Người đường ăn mặc chỉnh tề, quần áo vặn, còn những mảnh vá lỗ thủng.
“Trâu Minh.” Có chào .
Trâu Minh sang, khẽ gật đầu coi như đáp lễ. Người dân nội thành quen với tính cách cổ quái của , đối với ai cũng , ngay cả với Triệu Khánh cũng giữ vẻ xa cách đó.
“Thằng nhãi đó đúng là gặp vận may lớn.” Đợi Trâu Minh xa, kẻ chào mới sang mỉa mai với bên cạnh: “Người thì tí tuổi đầu mà tính khí nhỏ chút nào.”
Người bĩu môi: “Giờ vẫn còn ở chung với lão bản siêu thị đấy. Lớn thế , đợi lão bản chán thì chỉ nước mà . Tôi thật, hạng như nó chẳng kết cục gì , suốt ngày đàn đúm với đám dân nghèo, thấy mất mặt , ban ngày cứ hở là chạy xuống xóm nghèo.”
Bọn họ nhạo vài câu, nhưng trong lòng ai cũng hiểu đó là sự ghen tị đến phát điên. Ở căn cứ , ai mà chẳng như Trâu Minh? Có dạy chữ, cầm tay chỉ việc làm ăn, gì nấy, đòi cũng cho, đến cha ruột cũng chẳng làm đến thế. Khổ nỗi Trâu Minh chẳng con ông cháu cha gì, vốn chỉ là một thằng nhãi c.h.ế.t đói ở xóm nghèo. Không ai ngưỡng mộ, tất cả chỉ đố kỵ.
Trâu Minh thấy những lời đó, mà dù thấy cũng chẳng quan tâm. Những lời như suốt năm năm qua, để ý thì giờ cũng miễn dịch .
Lên đến tầng , Trâu Minh mở khóa vân tay bước nhà. Cậu thấy Diệp Chu đang vẽ tranh trong phòng khách. Một năm , Diệp Chu bảo bồi dưỡng sở thích nên chọn vẽ tranh. Tuy thiên phú nhưng ít nhất cũng vẽ hình tròn hình tròn.
“Về ?” Diệp Chu ló đầu khỏi giá vẽ Trâu Minh, “Đói ? Trong bếp đồ ăn đấy, mới tìm loại bún ăn liền ngon lắm, em thử xem.” Nói xong cúi xuống tiếp tục vẽ.
Trâu Minh dép, quanh một vòng hỏi: “Sarah ?”
Diệp Chu vẫn ngẩng đầu, đang mải tô màu cho quả táo: “Đi chơi .”
Trâu Minh nhíu mày nhưng gì, rửa tay. Khi trở , Diệp Chu cũng thôi vẽ nữa. Cậu vẽ tĩnh vật vẫn còn thấy chật vật, vẽ xong lúc nào cũng thấy vấn đề, nhưng tuyệt đối thừa nhận là do kém cảm thụ màu sắc, mà chắc chắn là do giáo trình.
“Cái giáo trình .” Diệp Chu lùi cạnh sofa, xa quan sát “tác phẩm đại diện” của , “Tôi đổi giáo trình khác thôi.”
Trâu Minh cũng gần xem. Cậu hiểu tại bên cạnh quả táo đỏ màu xanh lam. Diệp Chu thở dài: “Đó là màu phản chiếu của môi trường mà.”
“ , mấy ngày nay việc kinh doanh thế nào?” Diệp Chu hỏi, “Không gặp rắc rối gì chứ?”
Hồi Trâu Minh mới tiếp quản siêu thị, mấy kẻ lười biếng định giở trò, nghĩ còn nhỏ, mặt mỏng dễ bắt nạt nên trộm đồ và tìm đủ cách thoái thác công việc. Ban đầu Trâu Minh ngăn cản, khiến bọn chúng càng đà lấn tới. Đến khi ngay cả các nhân viên khác cũng chịu nổi, Trâu Minh mới tay. Chỉ đuổi thì quá nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đến mức tính răn đe. Đợi đến khi bọn chúng gây phẫn nộ đến mức ai thèm bênh vực, Trâu Minh mới ném bọn chúng khỏi căn cứ. Đó là trực tiếp đưa bọn chúng chỗ c.h.ế.t. vì đích tay lấy mạng, nên dân xóm nghèo vẫn thấy thật “ôn hòa”. Họ cố tình quên rằng một bình thường nước và đồ che nắng thì sống nổi quá hai ngày bên ngoài căn cứ.
Diệp Chu ngăn cản cách làm của Trâu Minh. Cậu định nuôi dạy Trâu Minh thành một đóa bạch liên hoa, mà cũng chẳng nuôi nổi. Môi trường dung thứ cho kẻ bụng quá mức, chỉ cần Trâu Minh biến thành hạng như Triệu Khánh, Diệp Chu sẽ can thiệp quá sâu.
Trâu Minh lắc đầu: “Không rắc rối gì ạ.”
Diệp Chu định đưa tay xoa đầu Trâu Minh, nhưng chợt nhớ lớn nên đổi hướng vỗ vỗ vai , ôn tồn dặn: “Lát nữa ngoài nhớ mang theo ô, đừng ngại phiền. Không mang ô thì cũng bôi kem chống nắng, cứ phơi nắng mãi thế là thành cục than đen đấy.”
Trâu Minh “” một tiếng. Cậu chẳng quan tâm đến màu da của , nhưng Diệp Chu da trắng, nên cũng quá đen. Nếu , hai cạnh sẽ giống như “Hắc Bạch Vô Thường” mà Diệp Chu .
“Nếu nghỉ ngơi vài ngày thì cứ bảo .” Diệp Chu , “Tôi sẽ tìm làm cho.”
Từ khi Trâu Minh tiếp quản siêu thị, Thảo Nhi và những khác về siêu thị gốc. Ở ký túc xá chắc chắn sướng hơn ở căn cứ, bên cạnh, chỉ Diệp Chu là hầu như ở đây bầu bạn với Trâu Minh.
Năm năm trôi qua, Trâu Minh cũng Diệp Chu đầy rẫy những bí mật. Sarah bao nhiêu năm qua cao thêm lấy một milimet, dù dãi nắng dầm mưa nhưng mặt Trần Thư từng nếp nhăn. Ngay cả Diệp Chu cũng , thời gian dường như ngưng đọng họ, trong khi thứ xung quanh vẫn ngừng trôi . Trâu Minh thấy hết, nhưng bao giờ hỏi. Cậu sợ hỏi, tất cả những điều sẽ tan biến như bong bóng xà phòng chọc thủng. Cậu thà làm một kẻ mù lòa gì còn hơn là mất tất cả.
Trâu Minh lắc đầu: “Không cần , việc ở siêu thị nhiều, em lo .”
Diệp Chu : “Cũng đừng ép quá, đời còn dài, vội vàng quá .” Cậu quan sát Trâu Minh. Thiếu niên 15-16 tuổi giờ cao 1m76. Diệp Chu vốn hài lòng với chiều cao 1m80 của (luôn khai gian lên 1m82-1m83 khi giày), giờ thấy Trâu Minh cao gần 1m90, dáng chuẩn, cơ bắp săn chắc chứ kiểu gầy nhom, khỏi ghen tị ngưỡng mộ.
Được Diệp Chu nuôi nấng bằng đủ thứ sơn hào hải vị, bắt ngủ đủ tám tiếng mỗi ngày, sắc mặt Trâu Minh còn vàng vọt như trong căn cứ. Ngay cả Triệu Khánh trông cũng như thận hư với làn da xám xịt.
Nhân lúc vẫn còn cao hơn Trâu Minh một chút (khi ), Diệp Chu mật khoác vai Trâu Minh, định gì đó thì Trâu Minh bất ngờ đầu . Vì Diệp Chu đang cúi nên cách chiều cao xóa nhòa. Lúc , chóp mũi chạm chóp mũi, môi kề môi, chỉ thiếu năm centimet nữa là chạm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-195-thieu-nien-truong-thanh.html.]
Diệp Chu sững , theo bản năng định lùi thì Trâu Minh rướn tới. Diệp Chu vội dùng một tay chống lên vai Trâu Minh, đẩy một cách. Ngay khi định nổi giận để giáo huấn Trâu Minh, thì thiếu niên bỗng : “Em xin , em vững.”
Diệp Chu: “...” Cậu hít sâu một , tự nhủ Trâu Minh đang ở tuổi dậy thì nổi loạn, làm chuyện gì cũng thể hiểu .
“Sau cẩn thận chút.” Diệp Chu lạnh mặt .
Trâu Minh “” một tiếng, cúi đầu trông vẻ đáng thương như bỏ rơi. Nuôi Trâu Minh bao nhiêu năm, mỗi thấy lộ vẻ mặt là Diệp Chu đành lòng. lúc đầu óc cũng đang rối bời, nghĩ mãi mới rặn một câu: “Em còn nhỏ quá.”
Trâu Minh Diệp Chu. Cậu lỡ lời, vội chữa cháy: “Em là do nuôi lớn mà.”
Trâu Minh siết chặt nắm tay, nhưng vẻ mặt vẫn tỏ bình tĩnh và đáng thương, gật đầu: “Em , thì em ngày hôm nay.”
Diệp Chu thở phào, bắt đầu tin rằng hành động của Trâu Minh chỉ là vô ý. Chắc chỉ là va chạm bình thường thôi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Tôi lấy kem, lấy cho em một cái luôn.” Diệp Chu về phía bếp.
Trâu Minh theo bóng lưng Diệp Chu. Cậu ngẩng đầu, vẻ yếu đuối đáng thương biến mất trong nháy mắt, đó là ánh mắt khao khát như một con sói đói. Cậu tình yêu là gì, nhưng đặt quá nhiều tình cảm lên Diệp Chu. Vô loại cảm xúc đan xen, theo thời gian lớn mạnh thành một thứ thể dùng từ ngữ đơn thuần để diễn tả. Trâu Minh chỉ , thuộc về đàn ông mặt, và cũng đó thuộc về .
Cầm kem , Diệp Chu thấy Trâu Minh vẫn đó cúi đầu trông tội nghiệp, thầm thở dài. Đưa kem cho , Diệp Chu mới : “Bây giờ em còn nhỏ, thực sự gì . Đợi đến khi trưởng thành hãy tính đến chuyện yêu đương.”
Vừa trong bếp, Diệp Chu quyết định chuyện nghiêm túc với Trâu Minh. Chuyện giữa và Trâu Minh trưởng thành là một lẽ, nhưng Trâu Minh hiện tại vẫn chín chắn. Trẻ con ở độ tuổi thường nhầm lẫn những cảm xúc dư thừa thành tình yêu. Diệp Chu trở thành kẻ dẫn dụ .
Trâu Minh im lặng, Diệp Chu tiếp tục: “Hơn nữa ...” Trâu Minh Diệp Chu, mỉm : “Không gì, tóm em hãy nhớ, tuổi lúc để nghĩ đến những chuyện đó.”
Cuộc trò chuyện kết thúc trong dang dở. Trâu Minh chỉ chứ phản hồi, nghiêm túc nhưng Diệp Chu cảm thấy chẳng để tâm chút nào. Trẻ con lời thì làm ? Chẳng lẽ đ.á.n.h một trận? Trâu Minh từ nhỏ kiểu đ.á.n.h mà chịu lời, huống chi là bây giờ.
“Triệu Khánh mấy ngày nay tìm em ?” Diệp Chu đổi chủ đề.
Trâu Minh lắc đầu: “Hắn đang bận việc khác .”
Triệu Khánh giờ đây chỉ hưởng lạc, ai đe dọa quyền thống trị của nên thả lỏng bản , lộ rõ bản chất của một “hôn quân”. Thân hình phình to như quả bóng, chỉ thích đồ ăn nhiều dầu mỡ, đường và muối. Cao hơn 1m70 một chút nhưng cân nặng ngót nghét 300 cân. Ngoài ăn uống, còn vài bà vợ, riêng hầu hơn hai mươi chỉ để phục vụ . Hắn ngừng bày trò hành hạ đám hầu. Vợ của cũng “thời hạn”, cứ một tuần là mới.
thỉnh thoảng vẫn tìm cách gây khó dễ cho Trâu Minh. Có lẽ thấy nhân viên của Diệp Chu gần hết, dám động đến Diệp Chu nhưng thấy Trâu Minh thế lực riêng ở xóm nghèo nên yên .
Diệp Chu hỏi: “Việc gì thế?” Cậu lâu giao thiệp với Triệu Khánh nên rõ động tĩnh của . Giờ tìm Triệu Khánh, cũng chẳng dám tìm .
Trâu Minh đáp: “Hắn đ.á.n.h Căn cứ Hồng Thiên. Ở đó nước ngầm.”
Diệp Chu “ồ” một tiếng, cũng hiểu tại Triệu Khánh hưởng thái bình mà gây chiến. Hắn thuộc hạ cải tạo đất, chỉ cần tìm nguồn nước là thể thoát khỏi sự phụ thuộc Diệp Chu.
Diệp Chu hỏi: “Em nghĩ thành công ?” Dù khi đến đây, Trâu Minh trưởng thành cũng kể với về chuyện .
Im lặng một lát, Trâu Minh trả lời: “Không , của Hồng Thiên đoàn kết hơn của nhiều.”
Hồng Thiên hai năm qua sống cũng chẳng dễ dàng, việc giao thương với 276 tăng lên cho Triệu Khánh cơ hội thăm dò. Hồng Thiên khác với 276, đó là một căn cứ cấp bậc rõ ràng nhưng giàu nhân tính hơn. Ít nhất lão đại ở đó bảo vệ phụ nữ và trẻ em, dù đó là để phụ nữ sinh con và trẻ em lớn lên thành sức lao động. Chỉ thể trong cuộc thi xem ai ít tồi tệ hơn, Hồng Thiên thắng một chút.
Diệp Chu : “Cũng chừng. Nếu thực sự đánh, chắc chắn sẽ bắt em xuất quân.”
Trâu Minh nâng cằm, gương mặt cảm xúc nhưng toát một vẻ tàn nhẫn thể phớt lờ, nhưng vẻ đó chỉ thoáng qua biến mất, nhẹ giọng: “Trong tay em quân, chỉ công nhân thôi. Họ ký hợp đồng lao động chứ bán làm nô lệ cho em.”
Diệp Chu mỉm . Trâu Minh cần cố ý lôi kéo, nhưng dân xóm nghèo đều tự khắc hướng về phía . Họ nghèo nhưng ngốc, rằng theo Triệu Khánh chẳng tương lai, chỉ theo Trâu Minh mới cơ hội kiếm việc làm, kể còn là tiểu lão bản của siêu thị. Cậu mạnh mẽ, giàu và luôn giúp đỡ họ. Dân xóm nghèo còn lựa chọn nào khác ngoài việc theo Trâu Minh. Năm xưa Diệp Chu mượn oai hùm cho Trâu Minh, giờ đây thực sự dựng ngọn cờ của riêng .
Hai đang sofa thì tiếng gõ cửa dồn dập. Trâu Minh ở gần cửa nên mở, thấy Dương Nguyệt đeo mặt nạ, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Xảy chuyện !” Dương Nguyệt nắm lấy cổ tay Trâu Minh, “Mau với !”
Trâu Minh nhíu mày phía , thấy Diệp Chu đang xỏ giày. Dương Nguyệt chút sợ hãi khi thấy Diệp Chu, nhưng tình thế cấp bách nên cô ngay cửa nhanh: “Triệu Khánh... Triệu Khánh bắt Phùng Thạch , bảo Phùng Thạch trộm đồ của , xử quyết !”
Diệp Chu Phùng Thạch là ai. Đó là một trong những trung thành nhất với Trâu Minh. Cậu cứu mạng cha — bằng y thuật mà bằng cách cho một công việc và trả lương để mua thuốc, nước và đồ ăn. Ơn cứu mạng cha là ơn trời biển, Phùng Thạch dù hơn Trâu Minh hai mươi tuổi nhưng sẵn sàng c.h.ế.t vì .
Diệp Chu hỏi liệu Phùng Thạch thực sự trộm đồ . Cậu gặp nhiều , đó là một đàn ông miệng lưỡi vụng về, mặt mũi chút gian giảo nhưng tính tình hàm hậu. Anh tâm trộm đồ cũng chẳng gan trộm của Triệu Khánh. Diệp Chu tin mắt của .
“Triệu Khánh tay với em .” Diệp Chu .
Ánh mắt Trâu Minh vẫn vững vàng: “Hắn vẫn luôn tìm cơ hội mà.”
Diệp Chu tiếp: “Hắn sẽ dễ dàng thả , chắc chắn em dùng nhân lực để đổi.”
Gân xanh trán Trâu Minh khẽ giật. Diệp Chu nhẹ nhàng hỏi: “Cần chuyện với ?” Sau bao nhiêu năm, quá hiểu cách đối phó với Triệu Khánh. Trâu Minh ít khi giao thiệp với , quan hệ đôi bên chỉ thể dùng từ “ đội trời chung”.
Trâu Minh lắc đầu: “Không cần , để em tự chuyện với .”
Diệp Chu hỏi: “Không cần giúp gì ?”
Trâu Minh đầu sâu mắt Diệp Chu. Cậu nhiều điều , nhưng cuối cùng chỉ hóa thành một câu: “Em thể tự tìm cách, em thể cứ dựa dẫm mãi .”
Diệp Chu câu , thấy xót xa thấy cảm động. Đứa trẻ lớn , cần “ba ba” nữa.
“Được .” Diệp Chu , “Vậy trong cùng em, sẽ đợi ở ngoài.”
Trâu Minh dặn: “Ngoài trời nóng lắm, về , em chuyện với chắc lâu .”
Diệp Chu vẫn yên tâm: “Em vẫn còn nhỏ mà.”
Trâu Minh: “...” Trong mắt Diệp Chu, dường như mãi mãi là đứa trẻ ngước đầu lên mới thấy rõ mặt . còn là trẻ con từ lâu , và cũng tiếp tục làm một đứa trẻ trong mắt nữa.