SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 19: Sarah Và Những Người Bạn Mới
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:45:49
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thảo Nhi Nương dậy từ sớm. Nàng vốn dĩ luôn như , trời sáng mở mắt, mà hễ tỉnh là ngủ , nhất định bò dậy làm việc mới chịu. Siêu Thị tuy bẩn, nhưng những quen tay làm như các nàng hễ rảnh rỗi là thấy bứt rứt chân tay.
Nàng chỉ dậy một mà còn gọi cả Thảo Nhi và những khác dậy theo. Trừ mấy đứa nhỏ, các đại nhân đều tỉnh giấc. Nhóm nhân viên nữ mặc thêm áo khoác, kéo rèm ngăn cách bắt đầu phân công dọn dẹp từng khu vực. Hai lớn tuổi nhất ở kho hàng trông trẻ, những còn thì tự tìm việc mà làm. Lũ trẻ khôi phục sức sống, chúng hồi phục nhanh hơn lớn và cũng bạo dạn hơn nhiều. Nếu trông chừng, chúng chắc chắn sẽ chạy lung tung khắp nơi, lỡ mà chạy khỏi Siêu Thị rừng lạc đường thì nguy to.
Các bà nội trợ lượt vệ sinh cá nhân. Tóc của họ mọc một đoạn, ít nhất còn trọc lốc như . Nói họ để tâm đến mái tóc là dối. Nếu Tiên nhân lệnh, sợ đuổi , đời nào họ chịu xuống tóc dễ dàng như thế? một mái tóc làm so với mạng sống?
“Sáng nay ăn gì nhỉ?” Các bà nội trợ tụ một chỗ, làm rôm rả trò chuyện.
Thảo Nhi Nương giờ thiết với họ hơn, còn xụ mặt như , nàng : “Tôi lười nhóm lửa quá, sáng nay ăn bánh mì , mỗi thêm hai cái xúc xích và một quả trứng.”
Lũ trẻ thấy liền reo hò: “Có xúc xích kìa!”
“Xúc xích ngon nhất!”
Chúng đùa ầm ĩ, tiếng vang như xuyên thủng trần nhà. Người lớn quát vài câu chúng mới chịu im lặng, nhưng ánh mắt vẫn đầy khao khát về phía Thảo Nhi Nương. Dù chỉ là xúc xích tinh bột, nhưng với họ, nó chẳng kém gì thịt thật — chỉ là ít mỡ hơn một chút thôi. Mà giờ bữa nào cũng chút nước thịt nên họ cũng còn thèm mỡ đến mức điên cuồng như .
Nhóm nhân viên nữ dọn dẹp xong, cầm cây lau nhà khu vực bán hàng. Nụ môi họ bỗng cứng đờ, tất cả sững sờ tại chỗ. Họ tự chủ mà trợn tròn mắt, chằm chằm cô bé đang cạnh kệ hàng như thấy quái vật.
Chiếc váy đen xếp tầng làm nổi bật làn da tái nhợt chút huyết sắc của cô bé. Mái tóc xoăn màu vàng nhạt ánh đèn trông gần như màu bạc. Cô bé cầm một bông hoa hồng giả, đang kiễng chân cố với lấy hộp chocolate ở tầng cùng.
“Yêu quái...” Có run rẩy thốt lên lùi phía .
Họ cả đời sống ở nông thôn, quanh quẩn với ruộng vườn, núi non, ngay cả lạ còn ít gặp, gì đến phương Tây. Ngay cả Thảo Nhi Nương, tự nhận là kiến thức nhất, lúc cũng ngăn nổi đôi chân đang run bần bật. Không gian như ngưng đọng , cho đến khi cô bé phát hiện họ.
Cô bé đầu , đôi mắt đỏ rực phản chiếu khuôn mặt kinh hãi của nhóm nhân viên. Trong ánh mắt vẻ ngây thơ của một đứa trẻ. Chỉ cần cô bé cử động một chút thôi, chắc chắn họ sẽ bỏ chạy tán loạn.
“Yêu quái! Yêu quái!” Cuối cùng cũng hét lên. Họ sợ hãi đến mức quên mất đây là Siêu Thị, là “động phủ của Tiên nhân”. Họ tranh chạy về phía kho hàng — nơi của họ đang ở đó.
Người duy nhất nhúc nhích là Thảo Nhi Nương. Nàng ngây cô bé mặt. Không nàng chạy, mà là chân nàng nhũn , bước nổi nữa.
Sarah theo bóng lưng những chạy trốn với vẻ khó hiểu. Cô nghĩ gì bất thường, dù da tái nhưng con cũng nhiều màu da khác mà, còn tóc thì dù nhạt màu nhưng vẫn là màu vàng, gì quá kỳ lạ.
“Họ chạy cái gì ?” Sarah cuối cùng cũng lấy hộp chocolate. Cô mở hộp, đến mặt Thảo Nhi Nương, lấy một viên đưa tới mặt nàng. Cô ăn, chỉ bóc vỏ để ngửi mùi hương.
Thảo Nhi Nương hồn xiêu phách lạc, đưa tay nhận cũng chẳng lời nào.
“Ngươi... ngươi tránh xa nương !” Thảo Nhi chạy ngược trở , tay cầm một con d.a.o gọt hoa quả chỉ về phía Sarah. Dù run rẩy nhưng cô bé vẫn nắm chặt chuôi dao, hét lớn: “Tránh xa nương ! Đồ yêu quái!”
Sarah ngạc nhiên cô bé: “Yêu quái? Ý cô bảo là quái vật ?” Sarah chống cằm, gật đầu thừa nhận: “Con đúng là gọi chúng như .”
“ thì gọi như thế.” Sarah dường như nhớ chuyện gì đó vui vẻ, cô mỉm với Thảo Nhi: “Cô ăn chocolate ?” Rồi cô tự giới thiệu: “Tôi là Sarah, bảo tiêu mới đến, sẽ làm việc ở đây. Còn cô tên gì?”
Hai chữ “làm việc” kéo lý trí của Thảo Nhi Nương , nỗi sợ hãi cũng dần tan biến. Đây là động phủ của Tiên nhân, bất kể là yêu ma quỷ quái gì cũng đối thủ của ngài. Cái con yêu quái tóc vàng mũi cao chắc chắn là Tiên nhân bắt về để làm việc chuộc tội! Hoặc lẽ nó là một con yêu , Tiên nhân cứu giúp.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Dù vẫn còn run nhưng Thảo Nhi Nương lấy sự bình tĩnh, nàng nghiêm giọng : “Ngươi nếu làm việc ở đây thì tự tiện lấy đồ kệ!”
Sarah viên chocolate trong tay, chớp mắt: “Tôi lấy loại rẻ nhất mà, cứ bảo lão bản trừ lương của là .”
Cuộc đối thoại diễn quá đỗi bình thường khiến Thảo Nhi Nương lấy uy thế của . Nàng nuốt nước miếng, xụ mặt : “Không hỏi mà lấy là trộm! Dù trừ lương thì cũng báo với Tiên nhân một tiếng !”
Sarah ngây , im lặng một lúc lâu mới mắt Thảo Nhi Nương: “Tôi sai , xin , sẽ .”
Thảo Nhi lúc tiến gần , dáng vẻ nghiêm túc của , cô bé bỗng thấy tự tin hẳn lên — là Tiên nhân coi trọng nhất, đương nhiên sợ yêu quái. Là con gái của , cô bé cũng chẳng lý do gì để sợ. Huống hồ con yêu quái mới cô bé mắng cho một trận. Cũng giống như cô bé mỗi khi làm sai thôi, chẳng gì đáng sợ cả.
“Ngươi là loại yêu quái gì ?” Thảo Nhi tò mò hỏi.
Sarah thành thật đáp: “Tôi sống nhờ hút máu.”
Thảo Nhi trợn tròn mắt, kéo áo : “Nương! Nó là con đỉa thành tinh đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-19-sarah-va-nhung-nguoi-ban-moi.html.]
Thảo Nhi Nương khuôn mặt tái nhợt của Sarah, thật tài nào liên tưởng nổi cô bé với con đỉa đen sì, nhưng nàng vẫn trấn tĩnh : “ là cái gì cũng thể thành yêu .”
Mấy ông thầy kể chuyện chắc cũng chẳng bịa nổi chuyện con đỉa thành tinh! Mà là yêu quái thì làm gì con sâu con bọ nào thành tinh . Thảo Nhi Nương cũng chẳng lo Sarah sẽ hút m.á.u , đến động phủ của Tiên nhân thì yêu quái lợi hại đến mấy cũng ăn chay thôi! Yêu quái ăn chay thì gì đáng sợ?
“Con kho hàng bảo một tiếng.” Thảo Nhi Nương bắt đầu lên mặt, quên mất lúc nãy sợ đến nhũn chân, nàng nghiêm trang : “Cứ hở là la hét om sòm, thể thống gì nữa? Ở trong động phủ của Tiên nhân mà còn sợ yêu quái ?”
Thảo Nhi: “ thế! Để con bảo họ!”
Khi Diệp Chu ngủ dậy, thấy Sarah hòa nhập với , đang ăn cơm cùng nhóm nhân viên. Trước mặt Sarah là một đĩa huyết chưng — cô bé ăn ngon lành. Tiến gần một chút, còn thấy họ đang tán gẫu.
“Ngươi mà cũng gia tộc cơ ?!” Các bà nội trợ kinh ngạc Sarah. Đỉa thành tinh chắc là khó lắm nhỉ? Mà đỉa thì cha ?
Sarah nhai miếng huyết bĩu môi: “Họ chẳng gì . Vì nhỏ tuổi nhất, năng lực yếu nhất nên chẳng ai coi gì. Có ngày sẽ cho họ thấy bản lĩnh của , khiến họ hối hận mà lóc t.h.ả.m thiết mặt !” Nghĩ đến cảnh đó, Sarah kìm mà bật .
Các bà nội trợ xôn xao: “Ngươi là con gái, việc gì tranh cường háo thắng thế?”
“Tính tình thế thì ai thèm lấy?”
“ đấy! Ở làng , mấy cô nàng tính khí thất thường đến tuổi gả chồng chẳng nhà nào thèm dạm hỏi .”
họ đổi giọng: “Mà lấy chồng xong thì khác.”
“Lấy chồng là trở nên lợi hại mới ! Nếu sẽ bắt nạt.”
“Lúc còn con gái thì dịu dàng một chút, dù giả vờ cũng giả vờ cho giống.”
Sarah ngơ ngác: “Kết hôn? Tại kết hôn?”
Các bà nội trợ hiểu nổi câu hỏi của cô: “Không lấy chồng thì nhà đẻ làm nuôi ngươi mãi ?”
Sarah ăn thêm một miếng huyết: “Tôi tự nuôi mà.”
Các bà nội trợ kinh ngạc, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh : “Thì ngươi là yêu quái mà!”
“Chúng thì , làm thuê cho nhà giàu thì cũng đàn ông bảo lãnh!”
“Nếu đàn ông, ruộng vườn tài sản đều họ hàng thu hồi hết, lấy gì mà ăn.”
Sarah cuối cùng cũng hiểu : “Các bà sở hữu tài sản riêng ?”
Các bà nội trợ cùng khổ: “Thế nên mới câu 'tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu' mà.”
Sarah đúc kết: “Nghĩa là bản các bà cũng chỉ là tài sản của cha hoặc chồng thôi ?”
Lần thì ai nổi nữa. Sarah tiếp: “Tôi con đúng là như . Ở chỗ , đàn ông thể đem vợ trao đổi, giao dịch như món hàng.”
Diệp Chu định tiếp nhưng nhóm nhân viên phát hiện .
“Tiên nhân lão gia!” Họ cuống quýt dậy, đồng loạt cúi chào Diệp Chu.
Diệp Chu: “...” Trời ơi! Ai đó hãy mang !
Trước đây khi Sarah và Trâu Minh, họ gọi là Tiên nhân cúi chào thì còn chịu . giờ mặt hai nhân viên mới mà gọi là Tiên nhân — chỉ tìm cái lỗ nào mà chui xuống cho xong. Họ sẽ nghĩ sở thích quái đản gì đây? Họ sẽ nghĩ là một tên biến thái ?
Diệp Chu dám biểu cảm của Sarah và Trâu Minh, cứng đờ như một con robot lập trình sẵn: “Không cần đa lễ.”
Nhóm nhân viên nữ lúc mới lúng túng thẳng dậy. Diệp Chu: “... Mọi cứ xuống ăn tiếp .”
Họ , ai dám , theo bản năng đều về phía Sarah vẫn đang thản nhiên ghế. Ôi, con yêu nhỏ tuổi quá, kiêu ngạo, đến Tiên nhân mà nó cũng chẳng thèm chào hỏi. Họ thấy sắc mặt của Diệp Chu, rằng lúc linh hồn bay tận phương nào vì quá hổ.