SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 188: Sát Cơ Trong Đêm
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:54:48
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Xóm nghèo vốn tĩnh mịch nay trở nên náo nhiệt lạ thường. Phàm là những ai còn thể , còn chút sức lực đều chen chúc chiếc bàn nhỏ đặt cửa Siêu Thị để chờ phỏng vấn ứng tuyển công nhân xây dựng ký túc xá.
Thảo Nhi đăng ký xong tên một , liền ngẩng đầu bảo: “Ra phía . Chưa kinh nghiệm thì bắt đầu từ việc khuân vác vật liệu, nếu đổi vị trí khác thì lương sẽ điều chỉnh. Hiện tại là một ngàn đồng một tháng, bao hai bữa cơm, bao chỗ ở.”
Người nhận liên tục lời cảm ơn, khuôn mặt đỏ bừng vì xúc động: “Cảm ơn, cảm ơn cô, sẽ làm việc thật ...”
Thảo Nhi gọi tiếp theo: “Người kế tiếp!”
Người phía lập tức đẩy kẻ trúng tuyển , chen lên mặt Thảo Nhi. Cô đ.á.n.h giá một lượt từ xuống lắc đầu: “Ngươi , tiếp theo.”
“Tại ?!” Kẻ từ chối chịu rời , một tay vịn chặt mặt bàn chất vấn, ho sặc sụa. Rõ ràng là đang chất vấn nhưng vẻ mặt gã như sắp đến nơi.
Thảo Nhi thoáng chút mủi lòng, nhưng lập tức đanh mặt : “Đừng làm ảnh hưởng đến khác. Thể trạng ngươi quá yếu, làm nổi việc nặng .”
Nói xong, Thảo Nhi đưa mắt hiệu cho Chu Văn cạnh. Chu Văn hiểu ý, một tay xách gã đàn ông đó khỏi hàng, đưa sang một bên. Công việc họ cung cấp là cơ hội sống sót cho những kẻ thể kiếm nổi khoai tây ở xóm nghèo . Nếu nhận những sức khỏe quá kém, chẳng khác nào đẩy nhanh cái c.h.ế.t của họ. Hơn nữa, Thảo Nhi hiểu rõ, một khi họ bắt đầu thương xót kẻ yếu và giúp đỡ vô điều kiện, tình hình của chính họ cũng sẽ trở nên tồi tệ. Dù Triệu Khánh bận tâm, nhưng các thế lực khác trong căn cứ chắc chắn sẽ đồng ý. Một khi xung đột nổ , những kẻ chịu thiệt đầu tiên chính là những đáy xã hội khả năng tự vệ .
Những chọn vui mừng khôn xiết, kẻ loại chỉ tuyệt vọng rời . Thảo Nhi mà lòng khỏi xót xa, chỉ cố ép nữa.
“Ngày mai bắt đầu làm việc.” Thảo Nhi đăng ký thêm một cái tên, “Kẻ nào gian lận, lười biếng, nếu phát hiện sẽ phát lương tháng đó, và cũng đừng hòng cơ hội nữa, rõ ?”
Người nọ gật đầu lia lịa: “Rõ, rõ ạ!”
Những chọn thể hình vốn tệ, nhưng những kẻ loại còn tệ hơn, gần như chỉ cần một cơn gió thổi qua là ngã. Đừng là làm việc nặng, ngay cả bộ thêm vài bước cũng như lấy mạng họ. Bận rộn suốt cả buổi sáng mới đăng ký đầy một trăm .
Đến giờ nghỉ trưa, Thảo Nhi trong Siêu Thị ăn cơm để tránh bên ngoài thấy.
“Chắc cũng cần dùng đến nhiều thế nhỉ?” Chu Văn bưng suất cơm đĩa ăn : “Một dãy ký túc xá chỉ cần ba mươi là đủ .”
Thảo Nhi cũng đang ăn cơm suất, chỉ là khẩu vị khác với Chu Văn. Gần đây hai bận rộn chạy đôn chạy đáo bên ngoài nên ai nấy đều đen trông thấy. Nếu ngũ quan vẫn là Á Đông thì khi nhầm là châu Phi cũng chẳng lạ. Thảo Nhi uống một ngụm nước : “Đây là lòng của Tiên nhân.”
“Tiền lương định thấp là để thể thuê nhiều hơn.” Thảo Nhi thở dài, “Vì lương thấp nên mới bao họ hai bữa cơm. Nếu giữ mức lương ba ngàn, Triệu Khánh chắc chắn sẽ ý kiến.”
Chu Văn ngoài cửa kính, thấy bao nhiêu vẫn đang đội nắng đất trống. Nhiều trong họ chẳng gì để ăn trưa, còn những kẻ cái ăn thì thể trạng rõ ràng hơn hẳn. Chu Văn thở dài: “Đây chẳng là kẻ mạnh càng mạnh, kẻ yếu càng yếu ?” Những gầy yếu căn bản cơ hội để đổi đời.
Thảo Nhi buông bát, cô Chu Văn đang suy nghĩ cực đoan, liền nghiêm giọng: “Chu ca, nên nghĩ . Tiên nhân cứu là những thể cứu , giống như chúng ngày .”
Hồi đó ở Đại Lương Triều, bao nhiêu chịu khổ? cứu cũng chỉ mấy bọn họ, còn bao nhiêu c.h.ế.t đường chạy nạn. Thảo Nhi tiếp: “Dù đăng ký hết cho họ, thì liệu mấy sống sót nổi?”
Chu Văn thở dài, thêm gì nữa, lẳng lặng ăn hết phần cơm của . Những từng chịu khổ cực bao giờ dám lãng phí lương thực. Ăn xong, họ nghỉ ngơi mà tiếp tục ngoài đăng ký. Người xóm nghèo dù thể trạng thế nào, khi phỏng vấn đều cố ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, thậm chí lộ cả xương ức gà ngoài, trông thật xót xa.
Diệp Chu từ xa quan sát, tiến gần. Nếu quyết định giao việc cho Thảo Nhi, sẽ tin tưởng cô. Tuy rằng trong , thực mới là thích hợp nhất cho công việc . Bởi lẽ qua bao nhiêu vị diện, luôn là quyết định, là chỉ huy. Sự mềm lòng và cảm tính ban đầu dần thế bằng sự lý trí đến mức tàn khốc. Từ lâu nhận thần thánh, thể cứu tất cả . Cậu bắt buộc học cách lựa chọn và từ bỏ.
“Nóng ?” Diệp Chu lấy một lọ Hoắc Hương Chính Khí Dịch đưa cho bé cạnh, “Uống một lọ .”
Cậu bé nhận lấy, hỏi han gì mà uống cạn ngay lập tức, đó ngũ quan nhăn nhó hết cả .
“Hơi khó uống một chút nhưng tác dụng đấy.” Diệp Chu , nhận vỏ lọ. Cậu tiếp: “Từ ngày mai, buổi sáng và buổi chiều sẽ nấu thanh nhiệt cho họ, hai tiếng nóng nhất buổi trưa sẽ cho nghỉ việc.”
Cậu bé nhỏ giọng : “Họ đều sẽ cảm ơn .”
Diệp Chu mỉm , quá bận tâm đến việc khác cảm ơn . “Ta chỉ làm những gì thôi.” Diệp Chu dắt tay bé về, “Chờ ngươi lớn lên sẽ hiểu, chuyện đều diễn theo ý . Chỉ cần quan tâm đến cảm giác hiện tại của bản là . Muốn làm thì cứ làm, đừng quá để ý đến việc nhận gì . Miễn là ngay lúc đó hối hận là .”
Cậu bé gật đầu như đang suy ngẫm. Diệp Chu dắt bé xuyên qua đám đông. Người của Triệu Lôi đang rao bán nước khoáng bên lề đường. Gã chắc hẳn bán ít cho các thủ lĩnh của các thế lực khác , nhưng đám đàn em thì chia, đành tự bỏ tiền mua, mà mỗi còn giới hạn lượng. Uy thế của Triệu Lôi đột ngột tăng cao, địa vị cũng nhờ đó mà lên như diều gặp gió.
Diệp Chu về phía tòa cao ốc , chuyện đang diễn đúng như toan tính của Triệu Khánh. Gã Triệu Lôi c.h.ế.t, nhưng tự tay làm, vì Triệu Lôi gì gã đều đáp ứng. Diệp Chu cúi đầu Trâu Minh đang thẳng về phía . Cậu nhớ Trâu Minh từng , cuối cùng mới là thống trị căn cứ . Khi đó, căn cứ sẽ trông như thế nào? Tầng lớp đáy còn áp bức ? Các thế lực khắp nơi liệu còn tồn tại? hiện tại thể câu trả lời, chỉ thể chờ khi rời khỏi vị diện , chính miệng Trâu Minh kể .
“Những quen của ngươi đều thể dọn ký túc xá.” Diệp Chu suy nghĩ một chút, vẫn quyết định coi bé như trưởng thành mà nghiêm túc : “Ta sẽ ở đây mãi. Sau khi , ký túc xá và chi nhánh Siêu Thị sẽ giao cho ngươi. Ngươi của riêng thì mới khả năng tự bảo vệ.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cậu bé sững sờ, dừng bước. Bàn tay đang nắm tay Diệp Chu khẽ run rẩy. Vài giây , mới run run hỏi: “Anh sẽ ?”
Diệp Chu: “ , bao giờ ở một nơi quá lâu.”
Dù nếu để chi nhánh, tại trong lời kể của Trâu Minh họ liên lạc nữa. những gì cần cho, Diệp Chu vẫn sẽ cho. Còn việc chi nhánh phá hủy xảy sự cố gì ngoài ý thì chuyện thể kiểm soát.
Qua thời gian , bé sắp thoát khỏi diện mù chữ. Cậu hiện tại nhận mặt và hơn tám trăm chữ. Theo tiêu chuẩn ở vị diện của Diệp Chu, chỉ cần từ một ngàn rưỡi đến hai ngàn chữ là còn coi là mù chữ nữa. Ngoài , bé cũng làm các phép tính cộng trừ đơn giản. Ở cái vị diện mà tỷ lệ mù chữ cao ngất ngưởng , bé thể coi là một “trí thức” .
Cứ ba ngày một , bé ngoài. Diệp Chu đoán thăm những bạn ở xóm nghèo. Cậu cũng bé lén tích cóp nước và thức ăn, nhưng hỏi, cũng ngăn cản. Vì lo bé đói, Diệp Chu chỉ lẳng lặng cung cấp thêm nhiều đồ hơn cho . Điều cũng trong dự tính của Diệp Chu, vì trong mắt , Trâu Minh vốn dĩ là một ôn nhu, chỉ là đây cơ hội để thể hiện sự ôn nhu đó mà thôi. Cậu cũng thấy bé đang “mượn hoa dâng Phật”, vì dù Trâu Minh cũng trả nợ cho thôi. Trâu Minh đến bên cạnh là sai bảo đủ thứ việc, lương thì thấp, còn kiêm luôn chức huấn luyện viên cho nữa.
“Tối nay tám giờ ngươi vẫn về đấy.” Diệp Chu để bé nghỉ ngơi ở nhà đến mười giờ sáng. Cậu bé chuẩn sẵn chiếc ba lô nhỏ, mỗi thấy cảnh Diệp Chu đều thấy bé đáng yêu vô cùng.
Cậu bé gật đầu, Diệp Chu: “Ta sẽ về đúng giờ.”
Diệp Chu vẫy tay: “Đi .”
Cánh cửa khép , bé , Diệp Chu dài sofa xem tivi. Vì chỉ tải phim cho trẻ con nên là phim hoạt hình, Diệp Chu cũng chẳng kén chọn, xem ăn kem. Sarah từ trong phòng , xuống cạnh Diệp Chu. Thấy mấy chú ý đến , Sarah cuối cùng nhịn mà thốt lên: “Ngày nào cũng ở bên !”
Diệp Chu sự bất mãn của Sarah, đành dậy dỗ dành: “Chẳng chúng cũng ở bên mỗi ngày ? Cùng ở một nhà, lúc nào chẳng thấy mặt .”
Sarah càng bất mãn hơn: “Không giống! Lúc ở bên , bám lấy như thế!” Hồi đó cô độc lập bao! Sarah khinh bỉ Trâu Minh: “Hắn lúc nhỏ thật đáng ghét!”
Diệp Chu: “...” Cậu cạn lời. Nếu về sự t.h.ả.m hại thì Sarah ngày còn t.h.ả.m hơn Trâu Minh nhiều.
Sarah hậm hực : “Anh đúng là thiên vị, thiên vị!”
Diệp Chu đuối lý, đành nghiêm túc dỗ dành: “Ngươi xem, thể mang ngươi , nhưng thể mang theo. Hắn còn quá nhỏ, trưởng thành, giám hộ, mà là chỉ còn một thôi.”
Sarah lọt tai, cô mặt , giọng nghẹn ngào: “Anh thiên vị!” Nói xong, cô dậy, đôi chân ngắn nhỏ lạch bạch chạy về phòng, đóng sầm cửa òa nức nở.
Diệp Chu ngẩn . Cậu hiểu tại Sarah bùng nổ lúc . Hơn nữa cũng thấy thiên vị mà. Cậu thiên vị nhỉ? dù thiên vị thì sáng nay cũng việc để làm – đó là dỗ dành trẻ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-188-sat-co-trong-dem.html.]
Gã đàn ông lảo đảo về “nhà”. Vừa tới nơi, gã vội vàng xông căn lều rách nát, với đang chờ : “Tôi chọn !”
Gã sống trong một căn lều dựng bằng vải rách, nhưng vải cũng chẳng mấy, chủ yếu là cỏ khô và cành cây. May mà ở đây mưa, nếu căn lều chẳng trụ nổi qua một trận mưa lớn. Nhờ đống cỏ khô dày nên lều cũng khá mát. Người trong lều cũng vui mừng, nén đau đớn rặn một nụ : “Tốt, quá .”
Gã đàn ông chui lều, cẩn thận đào từ đất lên một hộp cơm tự sôi. Gã lấy cơm và gói thức ăn , xé một lỗ nhỏ ở túi nước một tay đỡ đầu lên, từ từ đút nước cho họ. Số nước còn gã mới dành cho .
“Bao cả cơm tháng đấy!” Gã đàn ông nhỏ giọng , “Họ bảo chắc chắn sẽ nước uống. Không ký túc xá phần của chúng nữa.” Gã dám hy vọng nhiều: “Chắc là , nhưng nhân cơ hội tích cóp chút tiền. Bây giờ nhà tôn cũng thể mua bằng tiền , tận năm ngàn đồng!” Gã chép miệng: “Đắt quá.” dù , mặt gã vẫn rạng rỡ nụ . Trước đây nhà tôn chỉ đổi bằng một chai nước, nhưng cái chai nước đó họ căn bản bao giờ để dành nổi. Nước kiếm mỗi ngày uống còn chẳng đủ, lấy mà tích cóp. bây giờ tuy đắt, ít họ cũng thấy hy vọng.
Gã đàn ông tiếp: “Nghe họ bảo khi còn tự mua thùng sắt tự dựng nhà nữa đấy.” Hiện tại nhà tôn ở đây cũng là do cắt thùng sắt , dùng búa gò phẳng dựng thành.
Ông lão trong lòng gã đàn ông khẽ ho một tiếng, mỉm gật đầu: “Có nhà là .” Có nhà là một gia đình, gia đình thì dù ngày tháng cực khổ đến cũng vẫn thấy mục tiêu để phấn đấu.
Người dân xóm nghèo hiếm khi ngủ sớm như để chuẩn tinh thần sáng sớm mai công trường báo danh. Những trúng tuyển vẫn tìm cách kiếm tiền trong đêm. Ngay cả những kẻ đến xóm nghèo ăn chơi cũng nhận hôm nay nơi quạnh quẽ hơn hẳn.
Một gã đàn ông cao lớn đá văng cửa một căn nhà tôn. Người phụ nữ bên trong lập tức bật dậy khỏi giường. Cô chỉ hoảng hốt trong hai giây nhanh chóng nở nụ đón tiếp.
“Sao mở cửa?” Gã đàn ông chất vấn, nhíu mày cô.
Người phụ nữ vội vàng ôm lấy cánh tay gã, rụt rè : “Em thấy khỏe, định nghỉ ngơi một ngày.”
Gã đàn ông tính tình còn tương đối nên nổi giận, nhưng cũng buông tha cho cô. Sau khi xong việc, gã lấy một ổ bánh mì từ trong túi vải ném cho cô dặn: “Mấy ngày tới cô cẩn thận một chút, Triệu Lôi chắc sắp tới đây đấy.”
Người phụ nữ sững sờ. Cô vội vàng che giấu cảm xúc, vòng tay ôm lấy eo gã, tựa đầu lưng gã: “Gã lâu lắm tới đây.”
Gã đàn ông lạnh: “Trước đây gã bận, rảnh qua đây. Bây giờ xong việc , đương nhiên tới tìm thú vui chứ. Tóm cô cứ cẩn thận.” Gã mặc quần áo rời khỏi căn nhà tôn.
Chỉ còn phụ nữ giường. Cô c.ắ.n móng tay cụt lủn, do dự hồi lâu mới mặc quần áo , khom rời khỏi nhà. Cô tại gã đàn ông báo tin cho . Triệu Lôi hại c.h.ế.t bạn gái của gã. Cô bạn gái đó khi còn ở xóm nghèo mà theo gã nội thành. Hai trẻ tuổi chắc hẳn tưởng rằng ngày vui tới, dù con cái thì cũng một gia đình nhỏ cho riêng . Triệu Lôi nhắm trúng cô . Chuyện đó thì chẳng cần nghĩ nữa. Sau khi bạn gái gặp chuyện, gã đàn ông đó vẫn làm thuộc hạ cho Triệu Lôi như bao khác, vẫn thường xuyên tới xóm nghèo và cùng Triệu Lôi cướp bóc vật tư. Gã bao giờ nhắc chuyện cũ, cứ như cô bạn gái đó từng tồn tại. Người phụ nữ thấy gã thật nhẫn tâm, nhưng cũng thể bảo gã yếu đuối. Ở nơi , kẻ nào yếu đuối thì c.h.ế.t từ lâu .
Đi một quãng ngắn, phụ nữ gõ cửa một căn nhà tôn, nhỏ giọng gọi: “Là đây.”
Cửa nhanh chóng mở một khe nhỏ, cô lách trong. Vừa đóng cửa , cô ngay: “Triệu Lôi chắc chắn sẽ tới đây trong hai ngày tới.”
“Thật ?” Chủ nhân căn nhà chút kinh ngạc, “Cô nghỉ một lát , để gọi .”
Xóm nghèo mạng lưới thông tin riêng, đặc biệt là giữa những phụ nữ. Phàm là những ai nhà tôn để ở, dù ban đầu trong mạng lưới thì cũng sớm kéo . Họ đoàn kết để sưởi ấm cho , dù yếu ớt nhưng vẫn cố gắng bảo vệ bản . Chẳng mấy chốc, những phụ nữ nòng cốt trong mạng lưới mặt đông đủ.
“Đừng ngoài, đêm nay hãy quên sạch chuyện .” Người phụ nữ cuối cùng bước dặn dò, “Sau dù chuyện gì xảy , cũng coi như gì, rõ ?”
Những phụ nữ đồng loạt gật đầu. vẫn nhỏ giọng hỏi: “Có định đối phó với Triệu Lôi ?”
“Liệu đối phó nổi ?”
“Mỗi tới đây Triệu Lôi đều mang theo nhiều , gã còn luôn mang s.ú.n.g theo nữa.”
“Nếu thành công thì ? Gã sẽ giận lây sang chúng mất.”
“Gã sẽ tìm đến ai đây?”
Họ , ai nấy đều kinh hãi trợn tròn mắt. Họ sợ hãi nắm c.h.ặ.t t.a.y bên cạnh: “Triệu Lôi sẽ g.i.ế.c cô mất.” Dù họ “cô ” là ai, nhưng chính vì nên đó thể là bất kỳ ai trong họ.
“Chuyện liên quan đến chúng .” Người phụ nữ nghiêm giọng quát, “Rời khỏi căn phòng , quên sạch chuyện ! Nếu để lộ , chính các cũng kết cục .”
Họ cố gắng trấn tĩnh . Một lúc lâu , hỏi một câu mà tất cả đều : “Triệu Lôi... liệu gã c.h.ế.t thật ?”
Tất cả đều về phía cô. Cô rụt cổ , nhưng vẫn kiên định : “Nếu gã c.h.ế.t, chúng sẽ an hơn nhiều. Chẳng ai đòi công đạo cho chúng cả, c.h.ế.t thì thôi, nhưng chừng nào gã còn sống, mỗi gã tới là một trong chúng c.h.ế.t.”
Không ai đáp lời. Họ chuyện lâu, nhanh chóng rời khỏi căn nhà tôn. Khác với cánh đàn ông, dù họ tìm việc làm, qua phỏng vấn và thể công trường, nhưng đến đêm, chỉ cần kẻ đá văng cửa phòng, họ vẫn bằng mặt bằng lòng mà phục vụ. Họ nơi trú ẩn, đánh, c.h.ế.t, nên chỉ đành nuốt nước mắt trong, gượng đón tiếp.
Sau khi hết, phụ nữ lặng lẽ tới cửa Siêu Thị. Cô do dự mãi, cuối cùng mới lấy hết can đảm bước . Đây là bí mật giữa cô và bé. Cậu bé dặn dặn cô rằng để của Siêu Thị chuyện , nếu cô đừng hòng mơ đến chuyện ký túc xá. Thấy nhân viên Siêu Thị đang dọn dẹp, cô nhẩm lời dối trong đầu một lượt mới đẩy cửa bước .
Thảo Nhi tiếng động liền ngẩng đầu lên. Cô buông giẻ lau, bước về phía phụ nữ: “Sắp đóng cửa , nếu cô cần gấp thứ gì thì cứ lấy về , sáng mai qua trả tiền cũng .” Dù cũng là lao động tạm thời của Siêu Thị, Thảo Nhi lo họ quỵt nợ.
Người phụ nữ vội xua tay: “Không, , tới mua đồ. Tôi chuyện với tiểu tể tử.”
Cậu bé tên, kịp đặt tên thì mất, chẳng ai đặt tên cho , chính cũng tự lấy tên, nên những quen đều gọi là “tiểu tể tử” như bao đứa trẻ khác.
Thảo Nhi mảy may nghi ngờ: “Cô cứ , về sẽ nhắn với .”
Người phụ nữ vội vàng lời dối chuẩn sẵn: “Hồi nhờ tìm di vật của , giữ món đồ đó bảo thấy thì đưa. Cô nhắn ngày mai tới tìm nhé?”
“Được .” Thảo Nhi mảy may nghi ngờ, “Tôi về sẽ bảo , cô nghỉ .”
Người phụ nữ quan sát biểu cảm của Thảo Nhi, thấy cô nghi ngờ gì mới rời . Thảo Nhi tiếp tục dọn dẹp, lau quầy với Chu Văn: “Thực Trâu ca là , chính thoát khỏi vũng bùn mà vẫn còn nhớ đến bạn bè cũ và những từng giúp đỡ .”
Chu Văn nhớ một Trâu Minh như ác ma hồi huấn luyện, bất giác rùng , nhỏ giọng : “Vẫn là lúc nhỏ đáng yêu hơn.” Trâu Minh bây giờ thấy còn gọi một tiếng “thúc” cơ mà! Chẳng bù cho ngày , lúc huấn luyện suýt chút nữa thì treo lên mà đánh.
Dọn dẹp xong Siêu Thị, khóa cửa cẩn thận, Thảo Nhi cùng Chu Văn và trở về chỗ ở. Cô tắm rửa , bộ đồ ngủ mới nhẹ nhàng gõ cửa phòng bé. Cậu bé ngủ từ lâu, Thảo Nhi định bụng nếu ngủ thì sáng mai dậy sẽ . cô gõ cửa đầy mười giây, cửa mở . Suốt quá trình đó cô hề thấy tiếng bước chân nào.
“Làm giật cả .” Thảo Nhi cánh cửa đột ngột mở làm cho hoảng hốt, cô cúi xuống bé đang trong bóng tối. Trong một khoảnh khắc, cô thấy tóc gáy dựng , cảm giác như chạm một bí mật nào đó. nhanh, giọng của bé kéo cô về thực tại: “Có chuyện gì ?”
Thảo Nhi vỗ ngực, ôn tồn : “Hà Vũ nhờ nhắn với ngươi, cô tìm thấy di vật của ngươi , nhưng giữ món đồ gặp tận mặt ngươi mới chịu đưa, bảo ngươi ngày mai tới tìm cô .”
Cậu bé gật đầu: “Đã .”
Thảo Nhi: “Ngươi ngủ sớm , cũng nghỉ đây. Ngày mai cần cùng ? Ngươi một khi gặp nguy hiểm đấy.”
“Không cần.” Cậu bé đáp nhanh, “Đây là chuyện riêng của .”
Thảo Nhi thấy buồn, cô làm gì đó cho Trâu ca, vì Trâu ca từng giúp cô nhiều. Cô cứ ngỡ cơ hội báo đáp, nhưng bé căn bản cho cô cơ hội. Thôi , đành chờ dịp .
Đóng cửa phòng , bé ngủ . Cậu bên mép giường, cúi đầu đôi bàn tay . Ngón tay còn nhỏ, lòng bàn tay đủ rộng, vẫn còn yếu ớt. điều đó thể ngăn cản thực hiện kế hoạch định. Cậu Triệu Lôi c.h.ế.t chính đôi bàn tay .