SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 187: Xây Dựng Chỗ Dựa

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:54:46
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ khi Siêu Thị khai trương đến nay, Diệp Chu ghé qua mấy . Hầu như bộ thời gian đều dành cho tiểu Trâu Minh, thời gian còn thì tiếp đãi đám Triệu Khánh – tầng lớp đỉnh cao của căn cứ. Tuy đến Siêu Thị, Diệp Chu vẫn bận rộn đến mức lấy một kẽ hở.

như dự đoán, ba ngày bữa tiệc, Triệu Khánh tìm đến Diệp Chu. Và một mà dắt theo cả Triệu Lôi. Diệp Chu mở cửa thấy hai họ thì thoáng chút cạn lời, nhưng vẫn lịch sự mời họ . Vừa lúc ở “nhà” chỉ và Sarah, Trâu Minh ngoài, còn Thảo Nhi thì làm.

“Không cần đổi giày .” Diệp Chu với hai đang định cúi xuống cởi giày. Cậu thà quét dọn khi họ còn hơn là ngửi mùi hôi chân.

Đây là đầu tiên Triệu Khánh bước chỗ ở của Diệp Chu. Dù Diệp Chu tốn một khoản tiền lớn để cải tạo căn phòng , nhưng khi gã vẫn choáng ngợp. Không chỉ vì máy điều hòa cách trang trí, mà quan trọng hơn là trong phòng bày ít cây xanh. Ngay cả ở những căn cứ giàu nhất, đất cải tạo cũng dùng để trồng lương thực chứ để trồng cây cảnh. Mấy chậu cây chỉ để ngắm cho , chẳng giá trị thực dụng gì, mà giá cả đắt đỏ đến mức vô lý. Những thống trị căn cứ xa xỉ nhất thể tùy ý dùng đá, dùng nước, nhưng sẽ tùy tiện lãng phí đất cải tạo như .

“Ngồi , rót nước cho các .” Diệp Chu dẫn họ phòng khách. Sarah vốn đang sofa xem phim hoạt hình liền tắt máy chiếu, liếc Triệu Khánh và Triệu Lôi một cái : “Lão bản, để cho.”

Diệp Chu từ chối. Cậu hề coi Sarah là một đứa trẻ thực thụ chỉ vì vẻ bề ngoài của cô. Ngược , Triệu Khánh Diệp Chu bằng ánh mắt kỳ quái – gã cứ tưởng Diệp Chu sẽ bắt “trẻ con” làm việc. gã nhanh chóng nghĩ thông suốt, nếu Diệp Chu là một , lẽ chẳng cơ ngơi như thế . Nói chừng quá khứ của Diệp Chu còn tàn độc hơn gã nhiều. Chỉ những tư bản mới gánh vác nổi thứ “thiện lương” nặng nề như .

Triệu Lôi suốt buổi lời nào, sắc mặt mấy , ánh mắt cứ dán chặt cách bài trí trong phòng.

“Lần dẫn tới là để đặc biệt xin ngài.” Triệu Khánh vẻ mặt chân thành Diệp Chu, “Tính tình lắm, cũng thẳng thắn, nhưng bản chất .” Triệu Khánh liếc Triệu Lôi: “Lần tới chủ yếu là vì mua đồ.”

Diệp Chu nhận lấy ly nước từ tay Sarah. Sarah pha , cô chỉ mang ba ly nước lọc, nhưng Triệu Khánh và Triệu Lôi hề cảm thấy coi thường. Triệu Lôi uống một hết hơn nửa ly, lúc mới với Diệp Chu: “Ta cần nước.”

“Thỏa thuận đây của chúng bán nước cho ai ngoài ông.” Diệp Chu Triệu Khánh. Cậu Triệu Khánh làm gì, nhưng cũng ngại gây chút khó khăn cho gã: “Tôi bán nước cho thì tính là ông vi phạm hợp đồng vi phạm đây?” Diệp Chu : “Hay là ông cứ mua nước của , chia hoặc bán cho ? Như vi phạm hợp đồng đỡ phiền phức.”

Triệu Khánh vẫn mỉm : “Sau thể lúc nào cũng ở trong căn cứ, thỉnh thoảng vẫn ngoài. Những lúc vắng mặt, Triệu Lôi sẽ tiếp quản công việc của căn cứ, hai trực tiếp tiếp xúc vẫn hơn là cứ thông qua nhiều .”

Diệp Chu nhướng mày, mỉm Triệu Khánh, Triệu Khánh cũng . Họ dường như đạt một sự đồng thuận ngầm nào đó chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Chỉ Triệu Lôi là , biểu cảm của gã bực bội nhưng vẫn cố nén sự thiếu kiên nhẫn. Sau khi Triệu Khánh và Diệp Chu xong, gã mới đặt ly nước xuống. suốt quá trình gã cũng định mở lời mà để Triệu Khánh làm “ phát ngôn” cho . Diệp Chu thậm chí gã lười đơn giản là chỉ thông minh thấp.

“Muốn bao nhiêu?” Diệp Chu hỏi Triệu Lôi, “Hiện tại chỉ bán theo thùng, một thùng 24 chai.”

Triệu Lôi im lặng vài giây mới đáp: “Một ngàn thùng.”

Diệp Chu: “Được, ông chuẩn tiền .” Diệp Chu mỉm , nhưng ánh mắt nghiêm túc: “Tiền đến nơi thì hàng cũng đến chốn.”

Triệu Lôi lơ đãng gật đầu. Cuộc giao dịch khổng lồ trong thời đại đạt sự thống nhất đơn giản như thế. Bàn xong chuyện làm ăn thì chẳng còn gì để . Diệp Chu tiễn hai ngoài.

họ bao lâu, Triệu Khánh một gõ cửa nhà Diệp Chu. Lần Diệp Chu bảo Sarah về phòng, một tiếp chuyện Triệu Khánh. Triệu Khánh dựa sofa một cách tùy tiện, gác chân lên : “Ngài thấy chứ?”

Diệp Chu đáp lời.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Triệu Khánh cũng chẳng bận tâm, gã tiếp: “Hắn luôn như , lúc nào cũng chực chờ thách thức , hất cẳng . Ngài xem, con là thế đấy. Ngày lúc khổ cực nhất, chính đào từ đống xác c.h.ế.t, cõng về.”

bây giờ, chỉ cần ngài cho cơ hội, sẽ ngần ngại nổ s.ú.n.g .”

“Làm gì bạn bè vĩnh cửu?” Triệu Khánh , “Chỉ lợi ích vĩnh cửu thôi.”

Diệp Chu tỏ ý kiến: “Tôi quan tâm đến việc riêng của các ông, chuyện của căn cứ cũng cần với . Ai làm ăn với thì giao thiệp với đó.”

Triệu Khánh thuận theo lời Diệp Chu mà chuyển chủ đề: “Gần đây trong căn cứ sống khá , trong tiệm của ngài bán thứ gì đó chứa nước? Chuyện .”

“Vậy ?” Diệp Chu giả ngu, “Sao nhỉ? Hàng hóa trong Siêu Thị nhiều quá, thể nắm rõ từng món .” Diệp Chu tiếp lời: “Ông điều tra xem đó là thứ gì bảo , sẽ bán nữa.”

Triệu Khánh thở dài: “Ta cũng hạng nhẫn tâm. Không cho ngài bán nước ích kỷ. Ngài khi tiếp quản nơi , dân sống những ngày thế nào . Ngày nào cũng c.h.ế.t, các thế lực khắp nơi hễ cơ hội là lao đ.á.n.h , chẳng ai phục ai.”

“Ngài để đám xóm nghèo đó ăn no, nước uống, họ sẽ nảy sinh tâm tư khác.” Triệu Khánh ám chỉ: “Mọi đều sống , nhưng nếu ai cũng sống thì căn cứ sẽ còn định nữa. Đến lúc nảy sinh mâu thuẫn, đ.á.n.h , chắc chắn tầng lớp đáy sẽ c.h.ế.t nhiều nhất. Họ thậm chí còn chẳng vũ khí, nhiều còn từng g.i.ế.c ai. Hiện tại họ sống khổ một chút, nhưng ít chỗ ở và c.h.ế.t đói.” Triệu Khánh Diệp Chu: “Đôi khi lòng của ngài chắc mang kết quả .”

Diệp Chu ngẩng đầu: “Tôi hiểu ý ông. Tôi hứng thú can thiệp tình hình căn cứ của các ông. Chỉ cần ông đưa đủ tiền, thể rời ngay lập tức.” Diệp Chu thu nụ : “Nhân viên của nhiều, tự nên làm gì. Dù thì việc đổi một lão đại mới cũng chẳng lợi gì cho . Ai lão đại tiếp theo đủ thông minh để hiểu rằng động thì sẽ lợi hơn ?”

Lời khen ngầm khiến Triệu Khánh bật : “ đúng đúng, đám chỉ thấy cái lợi mắt, chẳng bao giờ nghĩ xa . Nếu nghĩ xa thì ngày đ.á.n.h đến mức t.h.ả.m hại như thế.”

.” Diệp Chu bỗng , “Tôi xây một dãy ký túc xá nhân viên mảnh đất trống cạnh Siêu Thị.”

Triệu Khánh: “Cái đó tùy ngài.”

Diệp Chu: “Tôi cũng sẽ thuê một lao động tạm thời ở xóm nghèo, nhưng hiện tại nhân lực tạm đủ, thuê thêm còn tùy ông.”

Triệu Khánh vờ như vô tình hỏi: “Chuyện của Triệu Lôi...”

Diệp Chu: “Tùy ý ông thôi, dù cũng hy vọng căn cứ đổi lão đại.”

Hai , mỗi đều đạt thứ . Lần Triệu Khánh mới thực sự rời , trở về xe nhà di động của . Chiếc xe của gã đỗ ngay chân tòa đại lầu. Từ khi gã dọn xuống, tầng còn ai phép ở nữa, những theo đuổi Triệu Khánh vốn ở tầng đều chuyển sang các tòa nhà khác. Trừ những hoạt động cần thiết, Triệu Khánh hầu như rời khỏi xe. Vì cần di chuyển nên điện năng của xe cung cấp bởi các tấm pin năng lượng mặt trời nóc. Có bếp điện từ nên việc nấu ăn cần nhóm lửa nữa, tủ lạnh nhỏ còn bia và kem mua từ chỗ Diệp Chu, đồ ăn cũng đa dạng. Làm lão đại bao nhiêu năm, Triệu Khánh cảm thấy bây giờ mới thực sự hưởng thụ đãi ngộ của một lão đại.

Triệu Khánh xe, đóng cửa cởi sạch đồ, bật điều hòa ghế. Người phụ nữ vội vàng lấy bia từ tủ lạnh , đưa đến mặt gã quan sát sắc mặt. Thấy tâm trạng Triệu Khánh vẻ , cô mới rụt rè : “Lão đại, chuyện của ba em...”

Triệu Khánh liếc cô, nhớ lời hứa tùy tiện đây. Vốn gã chẳng định thực hiện, nhưng vì đào hố cho Triệu Lôi và biến Diệp Chu thành đồng minh, gã liền thuận miệng đáp: “Ừ, sẽ sai chuẩn cho họ một căn hộ.”

Người phụ nữ mừng rỡ khôn xiết, lập tức sáp gần đ.ấ.m bóp tay chân và vai cho Triệu Khánh. Khi cúi đầu, cô thể thấy cổ của gã. Trong một khoảnh khắc, cô c.ắ.n mạnh đó. cô nhanh chóng dời mắt, chuyên tâm xoa bóp cho gã.

“Xây ký túc xá nhân viên ?” Chu Viễn Hạc khi nhận tin liền reo hò khe khẽ: “Có thể làm thành phòng đơn ?” Gần đây ở chung với các đồng nghiệp nữ, thực sự thấy mệt mỏi vô cùng. Mỗi khỏi phòng đều ăn mặc chỉnh tề, đối với một kẻ lười biếng như thì đúng là cực hình.

Buổi họp chỉ vài , đều là những phận của Diệp Chu. Trước mặt họ, Diệp Chu cần giữ kẽ lo lắng hình tượng dày công xây dựng sụp đổ.

“Không, làm thành ký túc xá tập thể.” Diệp Chu , “Lấy đơn vị là gia đình.”

Trần Thư thấy cần thiết: “Chúng cũng thuê nhiều lao động tạm thời đến thế. Xây cũng chẳng để làm gì.”

Diệp Chu đợi họ xong mới tiếp lời: “Không vì việc kinh doanh của Siêu Thị.”

Trần Thư lập tức hiểu , nhưng cô mấy hy vọng: “Lão bản, Trâu Minh bây giờ còn nhỏ quá, dù ngài giao cho thì cũng quản nổi . Dù chúng đợi đến khi mười bảy mười tám tuổi mới thì vẫn là quá nhỏ.”

Chu Viễn Hạc bên cạnh cũng gật đầu tán thành.

Diệp Chu quyết định: “Ta tin tưởng năng lực của Trâu Minh. Chỉ để vật tư mà để nhân lực cho mới là nguy hiểm.”

Trần Thư và Chu Viễn Hạc , thể lay chuyển ý định của Diệp Chu. Dù họ cũng là nhân viên, lão bản quyết thì họ chỉ thể góp ý chứ làm gì khác .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-187-xay-dung-cho-dua.html.]

“Sẵn tiện thể tạo thêm một việc làm.” Diệp Chu mỉm . Cậu tạo cho Trâu Minh một cái uy thế, trang cho tận răng, ít nhất khi còn nhỏ yếu, cái uy thế thể bảo vệ . Diệp Chu tiếp: “Sắp tới chắc chắn sẽ bận đấy.”

Trần Thư vươn vai, vẻ cả: “Nghỉ ngơi một thời gian , gần đây cũng chẳng việc gì làm.”

Chu Viễn Hạc rụt rè hỏi: “Sẽ bắt khám bệnh cho cả xóm nghèo chứ? Tôi là cái máy.”

Diệp Chu và Trần Thư cùng Chu Viễn Hạc.

Chu Viễn Hạc: “... Tôi ngay mà.” Dù thì hoặc là rảnh đến phát điên, hoặc là bận đến kiệt sức, tóm chẳng bao giờ mức trung bình. Hắn bây giờ chỉ bóp c.h.ế.t Trâu Minh, chính gã lừa tới đây, còn bảo là việc nhẹ lương cao.

Các nhân viên tạm thời cũng nhanh chóng nhận tin tức. Vật liệu xây dựng ký túc xá đều do Trần Thư lái xe vận chuyển từ Siêu Thị thực sự tới. Diệp Chu định xây ký túc xá thành tòa nhà cao tầng, vì ở đây thiếu đất trống. Một tầng là đủ, nhiều nhất là hai tầng, thể xây nhiều dãy nhưng cần thiết cao hơn hai tầng.

“Tôi phụ trách tuyển ?” Trần Thư chỉ mũi , “Được thì thôi, nhưng lão bản, ngài gặp chuyện gì thì tính ?”

Diệp Chu xua tay: “Còn Sarah mà, nếu thực sự ai, một cũng lo .”

Trần Thư còn cách nào: “Vậy ngài nhớ mang theo nhiều đạn một chút.”

Trong lúc Diệp Chu và Trần Thư bàn bạc, một nữa xóm nghèo. Cậu ghé qua Siêu Thị chào Thảo Nhi một tiếng mới khoác ba lô nhỏ bước đường. Tuy là ban ngày nhưng xóm nghèo còn tĩnh mịch như , ít , thậm chí còn bày sạp nhỏ bán những thứ Siêu Thị bán, việc mua bán đều dùng “tiền” để giao dịch. Vì Siêu Thị bán nhu yếu phẩm mà ai cũng cần, nên “tiền” của Siêu Thị dễ dàng chấp nhận, thậm chí đóng vai trò như tiền giấy thực thụ.

“Cái bao nhiêu tiền?” Cậu bé dừng một sạp bán quần áo. Những bộ đồ đều rách nát nhưng vẫn mặc , ít nhất là che những chỗ cần che. Chủ sạp là một ông lão tóc hoa râm, nhưng vóc dáng trông giống già. Có lẽ vì lâu bán hàng nên ông lão mấy nhiệt tình: “Áo mười đồng, quần mười hai đồng.”

Cậu bé sang đôi giày cỏ bên cạnh. Lúc ông lão mới nhiệt tình hơn hẳn: “Giày năm đồng một đôi.”

Tuy rẻ nhưng tích tiểu thành đại, bé móc năm đồng từ trong túi mua một đôi giày rơm to hơn chân nhiều – giày ở đây đều là một cỡ duy nhất, phân biệt lớn nhỏ. Cậu bé giày ngay mà bỏ ba lô. Ông lão bộ quần áo sạch sẽ, nguyên vẹn và chiếc ba lô dung lượng lớn của bé bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Lại một nữa gõ cửa gỗ, bé báo tên khi thấy giọng quen thuộc bên trong. Người phụ nữ mở cửa, bé thấy một căn nhà tôn khác với . Sau khi còn lo lắng về cái ăn cái mặc, phụ nữ dọn dẹp căn nhà sạch sẽ, bộ bàn ghế khập khiễng bằng một bộ tuy đơn sơ nhưng chắc chắn.

“Ngồi , .” Người phụ nữ nhiệt tình mời xuống. Từ khi căn nhà sắp xếp , cô dường như tìm chút nhiệt huyết với cuộc sống. Bây giờ ban ngày cô xử lý rác cho Siêu Thị, tối về ngủ, còn sống cảnh ngày đêm đảo lộn nữa. Dù ban đêm xóm nghèo vẫn ồn ào nhưng cô luôn thể ngủ ngon giấc. Tuy thỉnh thoảng vẫn kẻ xông , nhưng cô thấy cũng chẳng , chỉ là mỗi dọn dẹp tốn thời gian một chút.

Cậu bé xuống lấy nước từ trong bao . Người phụ nữ tự nhiên cầm lấy chai nước, cất một góc.

“Triệu Lôi về .” Người phụ nữ , “Gã cướp bóc mấy căn cứ nhỏ ở bên ngoài về.” Cô tiếp: “ tới đây . Ta gần đây gã bận việc gì đó, ai thấy gã ở xóm nghèo cả.”

Cậu bé gật đầu. Cậu vội, bao nhiêu năm qua , gấp gáp.

Người phụ nữ : “ thuộc hạ của gã thì ngày nào cũng tới.”

Cậu bé cô: “Gồm những ai?”

Người phụ nữ: “Ta tên. Thuộc hạ của Triệu Lôi đổi xoành xoạch, nhớ tên cũng chẳng để làm gì. chắc đám theo gã từ hồi ngươi mất .”

Cậu bé khẽ gật đầu, hỏi thêm nữa.

.” Người phụ nữ nhỏ giọng , “Hôm nay đến Siêu Thị họ bảo sắp xây ký túc xá nhân viên. Ngươi xem, liệu thể dọn đó ?” Ánh mắt cô trở nên cuồng nhiệt: “Ngươi thấy đấy, ở đây an , làm gì cũng bất tiện. Nếu kẻ xông g.i.ế.c , sẽ giúp ngươi làm việc nữa.” Cô với bé: “Nếu ngươi nhờ khác dò la, họ chắc chắn sẽ bán ngươi, mà họ hỏi thăm thì dễ lộ lắm. Chỉ , hạng như dò la mới ai để ý. Họ sẽ nghĩ chỉ kiếm chác gì đó từ Triệu Lôi thôi.”

Cậu bé trực tiếp đồng ý, hiếm khi lộ vẻ lúng túng, vài giây mới : “Tôi quyết định .” Chính cũng dựa Diệp Chu mới dọn khỏi xóm nghèo . Việc tiết kiệm chút nước và thức ăn mang tới đây thì còn , chứ bảo đề đạt yêu cầu với Diệp Chu thì làm nổi.

Người phụ nữ vội vàng: “Ngươi làm mà, chắc chắn ! Ai cũng ông chủ đó đối xử với ngươi thế nào. Dù họ cũng xây ký túc xá, ngươi cứ với ngài một câu, bảo là chúng quen , ngài chắc chắn sẽ đồng ý!”

Cậu bé im lặng. Người phụ nữ sợ đồng ý, liền nắm lấy tay : “Khi đàn ông thích ngươi, ngươi đòi gì họ cũng từ chối . chỉ lúc thôi, nên ngươi tranh thủ, gì thì cứ đòi từ tay ngài .”

Những lời khiến bé lập tức rụt tay . Cậu siết chặt chiếc bao, nhảy xuống ghế định bỏ . Người phụ nữ kéo cổ tay , ngơ ngác hỏi: “Ngươi ? Ngươi giận ? Tại ?”

Cậu bé cũng tại . Việc dùng xác đổi lấy lợi ích và thức ăn là cách sinh tồn của đại bộ phận ở xóm nghèo, chỉ phụ nữ mà cả đàn ông cũng . Nếu , khi mới Diệp Chu mang , chẳng những lời như thế với . bây giờ, những lời đó từ miệng phụ nữ , dù ác ý, vẫn cảm thấy phẫn nộ.

Cậu gần như nghiến răng nghiến lợi : “Cô hiểu . Anh đối với ... hạng đó, khác hẳn bọn họ!”

Người phụ nữ mờ mịt , như hiểu đang gì. Cậu bé hất tay cô , khuôn mặt vốn cảm xúc đầu tiên lộ vẻ chán ghét, ngữ khí lạnh lùng: “Đừng nhắc đến nữa.”

Người phụ nữ sợ hãi “” một tiếng, nhưng vẫn bỏ cuộc: “Ngươi bảo làm gì cũng , những lời ngươi nữa. Vậy, còn chuyện ký túc xá...”

Cậu bé chằm chằm cô bằng đôi mắt đen láy, hồi lâu mới : “Tôi sẽ hỏi giúp cô, nhưng chỉ là hỏi thôi đấy.”

Người phụ nữ vui mừng, nhưng dám lộ rõ, chỉ khóe miệng là ngăn mà nhếch lên.

Rời khỏi nhà tôn của phụ nữ, tới cửa một căn nhà khác. Cậu gõ cửa thì cửa tự mở. Cậu đẩy cửa bước , quả nhiên thấy một gã đàn ông gầy trơ xương đang đó. Thức ăn và nước để gã ăn sạch. lúc , gã vẫn bệt đất như một cái xác thở.

Cậu bé xổm bên cạnh “giường”. Một lúc lâu , môi gã đàn ông mới mấp máy: “Ngươi là ai?” Gã trở nhưng vẫn nhắm mắt. Gã ngủ mấy ngày nay, cả đời gã bao giờ ngủ một giấc thỏa mãn như thế, thậm chí gã cứ thế mà ngủ luôn . cơ thể rệu rã, tưởng như giây sẽ đổ sụp của gã lúc tỏ vô cùng dẻo dai.

“Ngươi bỏ cuộc .” Gã đàn ông thở dốc hai , “Chẳng ai động đến gã . Là cái thằng phế vật tứ chi teo tóp, vững như thể g.i.ế.c gã, là cái thằng nhóc cao bằng thắt lưng gã như ngươi?” Gã cuối cùng cũng mở mắt, sang mặt bé. Gã nheo mắt, rõ diện mạo của : “Ta nhớ ngươi.”

Cậu bé bình tĩnh : “Cha từng chia cho một miếng khoai tây.”

Gã đàn ông “ồ” một tiếng, im lặng một lát mới : “Ông già đó lúc nào cũng , chính còn chẳng đủ ăn mà cứ thích ban phát lòng dư thừa, chẳng bao giờ nghĩ đến việc cũng đang đói.” Cậu bé gã đàn ông hề yêu thương cha , cũng chẳng cảm kích, thậm chí còn mang lòng hận thù.

“Căn nhà là của .” Cậu bé , “Cứ ba ngày sẽ tới đưa thức ăn và nước một . Tôi ép giúp , cứ tự suy nghĩ cho kỹ.”

Khi bé định rời , gã đàn ông gọi : “Nói , ngươi làm gì?”

Cậu bé dừng bước, gã. Gã đàn ông lên mái tôn: “Một miếng khoai tây mà đổi nhiều thứ ngươi mang tới thế . Cha giúp cả đời, chỉ ngươi là mang đồ tới trả ơn.” Gã bình thản : “Những kẻ ông từng giúp đây thường xuyên chiếu cố ‘việc làm ăn’ của lắm.”

“Ngươi thấy đấy, kết cục . Người cuối cùng chỉ nước xuống địa ngục, sống kiếp ch.ó ngựa thôi.”

Cậu bé chẳng bận tâm đến quá khứ cay đắng của gã, cũng hề xúc động, : “Tôi nhớ Chu Dương thích .”

Gã đàn ông suy nghĩ hồi lâu mới nhớ Chu Dương là ai. Cậu bé tiếp: “Chu Dương cùng Triệu Lôi trở về .”

Gã đàn ông nhạo: “Thích? Thích mà còn để ở đây? Bị nhốt trong lồng? Cái sự thích của chẳng đáng một xu.”

“Ít nhất sẽ tìm đến .” Cậu bé tiến gần gã.

Gã đàn ông vẫn nheo mắt, gã cuối cùng cũng rõ mặt bé. Một khuôn mặt lạnh lùng, đầy vẻ âm hiểm trong môi trường khắc nghiệt , hề lấy một chút nét ngây thơ của trẻ con.

Loading...