SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 177: Đứa Trẻ Đáng Giá Một Chiếc Bánh Quy

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:53:05
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực Diệp Chu từng tưởng tượng xem Trâu Minh lúc nhỏ sẽ trông như thế nào. Ngũ quan của Trâu Minh , đôi mắt sâu thẳm, lông mày đen nhánh, sống mũi cao thẳng, môi mỏng nhưng vô cùng hài hòa với khuôn mặt. Hắn mang vẻ tuấn mỹ của thanh niên và sự tuấn của trưởng thành.

Trong tưởng tượng của Diệp Chu, Trâu Minh lúc nhỏ hẳn cũng xinh xắn, lẽ là một bé mặt bánh bao, mắt to, mũi nhỏ nhắn, thậm chí giả làm con gái chắc cũng gì sai biệt. Thế nhưng thể ngờ , Trâu Minh lúc nhỏ dáng vẻ như thế .

Tuy vẫn là đôi mắt to — nhưng qua là do đói mà , gò má chút thịt khiến đôi mắt trông to một cách đột ngột. Cũng chẳng mặt bánh bao, mà là một khuôn mặt nhỏ gầy guộc, cằm nhọn hoắt, thấy chút bóng dáng soái khí tuấn nào của , thậm chí thể dùng từ “mỏ nhọn tai khỉ” để miêu tả.

Thẩm mỹ của con đối với trẻ nhỏ hầu như là thống nhất: mặt tròn mắt to, cánh tay và chân trắng trẻo mập mạp như ngó sen, đường ai thấy cũng bế lên hôn một cái. với một đứa trẻ như Trâu Minh, đôi mắt to đen láy đặt khuôn mặt nhỏ thon dài mang đến một cảm giác âm trầm khiến khó chịu.

Thế nhưng, từ khoảnh khắc nhận đó chính là Trâu Minh, Diệp Chu thấy đứa trẻ đẽ vô cùng. Cậu sải bước nhanh về phía Trâu Minh. Những vốn đang chắn mặt Diệp Chu vội vàng dạt hai bên, ngay cả gã đàn ông đang đè Trâu Minh xuống cũng ngơ ngác buông tay.

Cậu bé đất, một hồi chạy trốn và vùng vẫy kịch liệt cạn kiệt sức lực. Lẽ bò dậy chạy trốn ngay lập tức, nhưng củ khoai tây nó cướp quá nhỏ, đủ để bù đắp thể lực tiêu hao cả ngày làm việc cực nhọc. Nó bao giờ ngủ một giấc ngon lành, ban đêm tìm “dê béo”, ban ngày làm thuê để đổi lấy nước và thức ăn. Một ngày liệu ngủ nổi bốn tiếng đồng hồ còn là một câu hỏi khó.

Cho đến khi Diệp Chu tới mặt, gã đàn ông mới chút lúng túng thẳng dậy. Gã cũng chỉ là một tên tay sai tầng lớp đáy, làm việc cho kẻ khác để kiếm miếng cơm manh áo. Cái lòng tự trọng nghèo nàn đến mức gần như tồn tại của gã, khi thấy Diệp Chu, rốt cuộc trỗi dậy một chút. tỏ yếu thế, dù cũng là dân giang hồ, nếu lộ vẻ khiếp sợ thì khó mà lăn lộn ở vùng cát vàng . Mà gã thì thô kệch, đem bán cũng chẳng ai mua, lúc đó chỉ nước c.h.ế.t đói ngoài .

“Làm gì đấy, làm gì đấy?!” Gã đàn ông quát lên để che giấu sự chột , “Có chuyện gì thì mà tìm lão đại của chúng tao, đừng tìm tao!”

Diệp Chu phớt lờ lời gã , chỉ tay đất: “Tôi nó, ông giá .”

Gã đàn ông ngẩn , ngờ đây đến mua . Thế là gã lập tức đổi sắc mặt, nở một nụ nịnh nọt đến khó coi, xoa xoa hai bàn tay: “Thằng ranh trông xí lắm! Chỗ đứa hơn nhiều, vẫn bán ...”

Gã định bụng sẽ bán đứa trẻ hơn với giá cao, tranh thủ vơ vét một mẻ. Diệp Chu lắc đầu: “Chỉ lấy nó thôi.”

Gã đàn ông c.ắ.n răng, báo một cái giá mà gã cho là xứng với một đứa trẻ : “Một hộp bánh quy.”

Theo gã thấy, thằng nhóc đang gã bắt chỉ đáng giá một chiếc bánh quy, xứng với cả một hộp. Nói xong, gã thấp thỏm quan sát sắc mặt Diệp Chu, lo lắng đối phương sẽ mặc cả. Nếu mặc cả, gã cũng c.ắ.n răng giữ mức nửa hộp, vì một kẻ tầng lớp trong căn cứ thực chất còn keo kiệt hơn cả tầng lớp trung lưu, họ chỉ làm ăn vốn.

Thế nhưng, sự mặc cả mà gã dự đoán xảy . Gã chỉ thấy thanh niên tuấn mỹ, trắng trẻo đến mức như đang phát sáng ánh mặt trời đầu hiệu cho phụ nữ cầm s.ú.n.g phía . Cô liền xoay , lấy đồ từ trong ba lô . Gã đàn ông lập tức rướn cổ lên .

Diệp Chu lấy một hộp bánh quy. Trong ba lô ngoài bánh quy còn bánh mì, xúc xích, sandwich và hamburger. Chỉ một chiếc ba lô thôi chứa đầy những món đồ ăn cực kỳ giá trị ở nơi . Gã đàn ông thanh niên ném hộp bánh quy về phía , vội vàng đưa tay đón, suýt chút nữa thì làm rơi xuống đất. Bánh quy dù ẩm thì rơi từ độ cao xuống cũng sẽ nát vụn. Gã cầm hộp bánh quy, mắt vẫn dán chặt chiếc ba lô, nhưng dám đòi hỏi thêm gì nữa. Đối phương năm , ai nấy đều cầm súng, kỷ luật nghiêm minh, một lời, trông giống quân nhân hơn là tay sai. Việc đòi một hộp bánh quy tiêu tốn hết dũng khí của gã , gã vội vàng ôm hộp bánh lủi mất.

Diệp Chu tới mặt bé. Nó trừng mắt , hai tay chống xuống đất, đôi mắt đen trắng rõ ràng gắt gao chằm chằm mắt Diệp Chu. Trông nó giống hệt một con thú nhỏ dồn đường cùng, dù còn sức kháng cự nhưng vẫn cố tỏ hung dữ để tấn công.

Diệp Chu chậm rãi cúi xuống. Đôi mắt bé càng mở to hơn, tưởng như sắp rơi khỏi hốc mắt. Nếu nó là một con mèo, chắc hẳn lúc lông dựng cả lên . Lúc , bé đầy cát bụi, khuôn mặt lem luốc những vết bẩn màu đen rõ là thứ gì. Thực Xóm nghèo tuy bẩn, nhưng ngoài những chất lỏng xác định thì cũng chẳng gì nhiều. Vật tư hữu hạn nên rác rưởi cũng ít. Rác trong mương đa là những mảnh khăn lông, quần áo rách nát thể dùng nữa, hoặc là vài mẩu giấy vụn. Những thứ khác, chỉ cần còn dùng thì đều là tài sản quý giá, ai nỡ vứt .

Diệp Chu bế bé lên — thạo việc bế trẻ con, là con một, họ hàng cũng chỉ lớn hơn chứ ai nhỏ hơn, nên động tác phần lóng ngóng. May mà gầy, chỉ một nắm xương, chẳng cần bế, xách lên cũng . Diệp Chu suy nghĩ một chút, ôm lòng, vỗ nhẹ lên vai nó, vui mừng xót xa : “Đừng sợ.”

Cậu bé Diệp Chu ôm lòng, lúc ngây , vẻ hung dữ giả tạo biến mất, trong mắt chỉ còn sự mờ mịt và vô vọng. Từ khi ký ức đến nay, nó từng ai ôm như thế , từng ai trân trọng. Cha đều c.h.ế.t, những khác chẳng liên quan gì đến nó, con cái nhà còn nuôi nổi, làm thể đưa tay giúp đỡ con nhà .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Diệp Chu mới vài bước, bé bắt đầu vùng vẫy kịch liệt, nó vặn vẹo thể nhảy xuống khỏi vòng tay . sức, dù nó nghĩ đang liều mạng vùng vẫy, nhưng trong mắt Diệp Chu, sự kháng cự chẳng chút lực lượng nào, dễ dàng áp chế.

“Đưa nó về tắm rửa một cái .” Diệp Chu vuốt nhẹ mái tóc bé, ngạc nhiên: “Thế mà chấy rận bọ chét.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-177-dua-tre-dang-gia-mot-chiec-banh-quy.html.]

Thật kỳ lạ, con còn diệt vong thì chấy rận bọ chét làm thể hết , nhất là với môi trường ở Xóm nghèo, mấy thứ đó mới là chuyện lạ. Cậu bé Diệp Chu chạm liền lập tức bất động. Nó thể cảm nhận từ động tác của Diệp Chu rằng đối phương ác ý. Việc phán đoán ác ý của khác trở thành bản năng sinh tồn của nó.

Cậu bé lời nào, mím chặt môi như kẻ câm. Có lẽ nhận thể chạy thoát, nó đành buông xuôi, vùng vẫy nữa. Diệp Chu ôm suốt một quãng đường, ở Xóm nghèo cứ thế theo họ. ai bàn tán, họ chỉ c.h.ế.t lặng quan sát, giống như một viên đá nhỏ rơi xuống hồ nước, gợn sóng lăn tăn nhanh chóng tan biến.

Khi bế bé lên nhà xe, Diệp Chu mới thở phào nhẹ nhõm. Trần Thư cũng bước lên xe, cô bé đang ghế, cố tỏ bình tĩnh nhưng thực chất đang run rẩy. Cô tài nào hình dung nổi đứa trẻ gầy gò như con gà con chính là Trâu Minh. Lúc cô quen Trâu Minh, là một đàn ông mạnh mẽ, dường như sinh chẳng sợ hãi là gì, dù chổi rơi ngay mặt chắc cũng chẳng thèm nhướng mày. Hóa cũng từng lúc yếu ớt như thế .

“Lão bản, nước chuẩn xong , định giúp nó tắm ?” Trần Thư bưng một ly nước ấm tới.

Diệp Chu xắn tay áo lên, gật đầu: “Chính nó chắc chắn tắm sạch .”

Nghe thấy lời , bé rốt cuộc nhịn nữa. Giọng nó vẫn vỡ tiếng, nhưng do nhiều năm lăn lộn, giọng hề thanh mảnh như những đứa trẻ bình thường mà thô ráp như một gã thiếu niên choai choai. Nó chằm chằm mắt Diệp Chu, hỏi: “Các định dùng làm gì?”

Diệp Chu ngờ giọng của Trâu Minh như . Cậu xoay , đối diện trực tiếp với Trâu Minh, hai tay chống lên đầu gối, cúi xuống để tầm mắt ngang bằng với nó, mới : “Không bắt nhóc làm gì cả. Đưa nhóc tắm, một bộ quần áo sạch sẽ, từ nay về nhóc cứ theo .”

Hiện tại, dù Diệp Chu làm gì thì bé cũng thể chống cự. Cơ thể nó đang run rẩy, nhưng giọng thì : “Tôi bệnh di truyền, nội tạng của dùng .”

Diệp Chu ngẩn , làm gì Trâu Minh bệnh di truyền nào. chỉ khựng vài giây.

“Yên tâm .” Diệp Chu bế bé lên, bồn tắm ngay trong nhà xe. Mặc dù Trâu Minh vẫn còn là một đứa trẻ, nhưng để giữ sự riêng tư, Diệp Chu vẫn dùng rèm che để ngăn cách với Trần Thư.

Diệp Chu hỏi: “Nội tạng của nhóc đáng giá một hộp bánh quy ?”

Cậu bé im lặng. Trong ấn tượng của nó, hình như là đáng giá đến thế. Khoai tây, khoai lang vẫn còn sản xuất, nhưng bánh quy là thứ ngừng sản xuất từ lâu, chỉ tầng lớp mới . Cùng với mì gói, chúng thể coi là những loại tiền tệ mạnh.

Diệp Chu đặt bé lên chiếc ghế nhỏ cạnh bồn tắm: “Tự cởi quần áo .”

Diệp Chu để ý đến nó nữa, đưa tay thử nhiệt độ nước. Thử xong, thấy bé vẫn im bất động, liền “đe dọa”: “Nhóc tự cởi thì cởi giúp đấy.”

Ngay khi Diệp Chu nghĩ rằng dùng đến “vũ lực” để thuyết phục, bé đột nhiên lên tiếng:

“Tôi thể làm tay sai cho , làm gì cũng , nhưng ngủ với .”

Diệp Chu suýt chút nữa sặc nước miếng. Cậu gần như thất thanh kêu lên: “Nhóc cái gì cơ?!”

Cậu bé ngẩng đầu: “Anh ngủ với . Tôi quá gầy, quá nhỏ, sẽ c.h.ế.t mất.”

“Trời ạ...” Diệp Chu đỡ trán, bình tĩnh một hồi lâu mới thốt nên lời: “Nhóc yên tâm, sẽ động một đầu ngón tay của nhóc , cái sở thích biến thái đó!”

Diệp Chu khỏi cảm thấy tức giận: “Nhóc còn nhỏ như cơ mà!”

Cậu bé chẳng mấy để tâm. Biết bao nhiêu đứa trẻ c.h.ế.t trong tay đám “ lớn”, những kẻ đó chẳng quan tâm đứa trẻ nhỏ , tiếng thê t.h.ả.m thế nào . Nó thể sống đến tận bây giờ là nhờ khi nào nên trốn, khi nào nên liều mạng. Nó chẳng còn gì để mất, thứ duy nhất nó sở hữu chính là bản . Thậm chí cái “bản cũng tàn khuyết, thuộc về sự kiểm soát của chính nó.

Loading...