SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 171: Chia Ly Và Nụ Hôn Trong Men Rượu

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:52:58
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong ngôi nhà gỗ biệt lập, ánh nến lung linh nhảy nhót. Cả gia đình sàn, bên là những tấm khăn trải giường trải tạm bợ. Lúc trời gần sáng, bà lão cứ trăn trở mãi chợp mắt .

“Sao bà ngủ?” Ông lão cũng ngủ , xoay vợ.

Bà lão khẽ: “Ruộng đất của chúng làm bây giờ?” Nếu dọn trấn ở, làm ruộng sẽ xa. Đến mùa thu hoạch, lỡ kẻ trộm lúa thì tính ?

Ông lão coi đó là chuyện lớn: “Mùa màng thì cứ ở căn nhà cũ mấy ngày, ngày thường thì về trấn mà ngủ. Đến lúc đó hai thằng con trai cũng về , trong nhà ba đàn ông, bà đừng lo.”

Nghe cũng lý, bà lão cuối cùng cũng yên tâm. Ruộng đất là mạng sống của họ, ngoài việc trồng trọt, họ chẳng còn cách nào khác để sinh tồn.

“Chờ vụ thu hoạch xong, tiền mua thêm mấy mảnh ruộng gần thị trấn.” Ông lão hào hứng , “Đến lúc đó dẫn hai thằng con làm ruộng cũ, bà với mấy đứa nhỏ làm ruộng mới ở đây. Tôi thị trấn sắp tổ chức huấn luyện, còn tuần tra nữa, sẽ an hơn nhiều.”

Đám quý tộc binh lính và kỵ sĩ đoàn riêng, nhưng những đó để bảo vệ dân nghèo. Ngược , họ ức h.i.ế.p dân, vòi vĩnh tiền bạc là phúc đức lắm . Với những ngôi làng bình thường, quý tộc chẳng bao giờ thèm ngó ngàng tới, đều giao cho đám quan cấp , mà đám đó thì càng đời nào cử bảo vệ nông dân. Đối với nông dân, điều đáng sợ nhất là gặp kẻ phá hoại ruộng vườn. Thổ phỉ thì ít gặp, nhưng hạng thấy khác hơn là nảy sinh lòng đố kỵ, phá hoại thì nhan nhản.

“Ngủ thôi.” Bà lão còn hoảng loạn nữa. Bà sang ba cô con gái đang ngủ say bên cạnh. Bà khẽ thở phào. Tuy vất vả giữa thị trấn và ruộng vườn, nhưng ở đây ít nhất cũng an . Trong thị trấn, dẫu nhà chỉ ba cô con gái thì cũng chẳng ai dám xông , vì xung quanh đều là hàng xóm, chỉ cần kêu lên một tiếng là ai cũng thấy.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Các cô bé đều ngủ say, cơ thể còn co quắp vì sợ hãi mà thư giãn . Căn nhà hai tầng, tổng cộng năm phòng. Tuy thể mỗi đứa một phòng nhưng thế là quá . Trước đây cả nhà họ chen chúc ngủ đất trong một căn phòng chật chội, bao giờ cái giường tròn méo , mà căn nhà còn cả phòng bếp riêng nữa. Cả gia đình chìm sâu giấc ngủ ngon lành. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, phủ lên họ một lớp lụa mỏng dịu dàng.

Trái ngược với họ, đám tay đ.ấ.m một đêm mấy êm đềm. Ba mươi tám kẻ bắt đều nhốt trong một căn phòng cửa sổ ở lâu đài, trông chẳng khác gì một hầm ngục. Còn về hai kẻ c.h.ế.t, Diệp Chu cho chôn cất ngay tại chỗ. Căn phòng tối om, giơ bàn tay thấy ngón, chỉ thể thấy tiếng động chứ chẳng thấy gì. Lúc họ đưa về, ai phát hiện vì căn nhà của đám tay đ.ấ.m luôn Trần Thư giám sát chặt chẽ.

“Đám cũng thảnh thơi thật.” Trần Thư ăn sáng với vẻ cạn lời, “Chẳng thấy đứa nào xem đại ca của chúng về .”

“Chắc chúng quen .” Sarah uống m.á.u sinh học nghiêm túc đáp, “Quen với việc nửa đêm lẻn ngoài tìm thú vui, hôm nay một nhóm, mai một nhóm. Chưa từng thất bại nên chúng chẳng lo lắng gì .”

Thảo Nhi phụ họa: “Đám du côn và thổ phỉ thì làm gì lòng trung thành.”

Trần Thư bĩu môi: “Vị diện nào cũng hạng như .” Đuổi hết, g.i.ế.c xuể, cứ nơi nào là nơi đó hạng .

Hamm cũng đang ăn sáng, nhưng vẻ mặt vô cùng sầu não, trứng luộc dùng nĩa dầm nát bét. Gần như thức trắng đêm, mắt Hamm vằn lên những tia máu, ai cũng như đang trừng mắt đe dọa.

“Đừng nữa.” Diệp Chu bưng bát xuống đối diện Hamm. So với bộ dạng t.h.ả.m hại của Hamm, Diệp Chu trông vẫn vô cùng phong độ, dẫu thức đêm nhưng thần thái vẫn , mắt hề tia m.á.u nào. “Ngài Hamm hôm nay thể khởi hành ?”

Hamm cũng chẳng đây thêm nữa. Giá cả chốt, hàng hóa xong, ở chỉ tổ thêm phiền phức. “Lát nữa ngay.” Nghĩ đến những rương đồng vàng , đau lòng thấy thỏa mãn. Biết bao kẻ từng vênh váo bảo rằng tiền chỉ mua hàng chứ mua tước vị. Hắn sẽ cho chúng thấy tiền mua tước vị . Một ngày nào đó, sẽ giàu đến mức khiến vương thất cũng nể mặt. Có tước vị , sẽ còn kiếm nhiều tiền hơn nữa, khiến ngay cả quốc vương cũng cúi đầu . Nghĩ đến đó, tâm trạng Hamm lên.

“Đám bắt ngài định xử lý thế nào? Không sợ đám tay đ.ấ.m mang về sẽ tìm ngài gây phiền phức ?” Hamm thấy Diệp Chu thật quá chủ quan.

Diệp Chu mỉm : “Tôi quyết định thế thì đương nhiên lý do của . Ngài trả thù lao cho chúng ?”

Hamm lắc đầu: “Làm chuyện đó . Trả cho chúng, lỡ chúng cầm tiền chạy mất thì ? Đám làm gì chữ tín đạo nghĩa, chúng cũng giống thôi, trong mắt chỉ tiền.” Hamm chẳng bao giờ thấy hổ vì yêu tiền, ngược còn lấy đó làm vinh dự.

Diệp Chu tuy cũng là thương nhân nhưng thích quá trình kinh doanh hơn. Còn về tiền bạc, c.h.ế.t đói là , cũng bao giờ thiếu tiền. Cậu nhu cầu vật chất quá cao, với , một chiếc áo phông vài chục nghìn hàng hiệu vài chục triệu cũng chỉ là cái áo để mặc. Hồi đại học, mặc đồ hiệu bố mua, bạn bè cũng chỉ tưởng mặc đồ nhái cao cấp. Tiền nhiều thì , nhưng cũng chẳng khiến buồn lòng.

“Lúc ngài cứ thanh toán tiền cho chúng .” Diệp Chu , “Coi như giúp một tay.”

Hamm suýt nữa thì phun cả ngoài. Hắn thể tin nổi Diệp Chu: “Tại ? Cho một lý do .”

Diệp Chu giải thích: “Không trả cho từng đứa. Ngài cứ giao hết tiền cho kẻ nào mà ngài thấy dã tâm nhất, thế tên cầm đầu nhất, bảo chia cho những khác. Ngài còn thể bảo rằng việc sẽ tìm đầu tiên.”

Không cần quá rõ, Hamm xong là hiểu ngay. Hắn nhếch môi , giơ ngón tay cái với Diệp Chu: “Ngài định nhốt chúng đến c.h.ế.t đấy chứ? Dù cũng là mấy sức lao động khỏe mạnh, để c.h.ế.t thì phí quá. Hay là bán cho bọn buôn nô lệ .” Hamm hiến kế, “Chúng đều là Nhân tộc, còn trẻ khỏe, một đứa ít nhất cũng hai mươi đồng bạc, nếu ngài khéo mặc cả khi hai mươi lăm đấy.”

Diệp Chu Hamm: “Ngài Hamm đây cũng làm nghề ?”

Hamm thấy gì sai trái, nhưng thật thà đáp: “Tôi chỉ mua chứ bán, nghề kiếm món hời lớn. Muốn giàu to thì là vũ khí.” Hắn hạ thấp giọng, “Tôi thấy của ngài dùng nỏ, loại nỏ đó nếu ngài chịu bán, chúng sẽ kiếm một khoản khổng lồ đấy.”

Diệp Chu lắc đầu. Cậu sắp , vả dẫu cũng bao giờ buôn bán vũ khí ở nơi . Hamm thở dài, cho rằng Diệp Chu vẫn còn nhát gan, nhưng vội, còn nhiều thời gian, một ngày nào đó sẽ thuyết phục Diệp Chu. Trong mắt , Diệp Chu là thương nhân thì cũng giống thôi, vì tiền thể đ.á.n.h đổi tất cả, thậm chí là cả linh hồn.

Sau bữa sáng, hầu của Hamm thu dọn xong hành lý đưa lên xe ngựa. Đám tay đ.ấ.m chẳng hành trang gì nên cũng sẵn sàng lên đường. Khi đám tay đ.ấ.m gọi , chúng tụ tập , quanh quất mãi thấy đại ca . Một gã nốt ruồi trán gào lên: “Đại ca của chúng ?!”

Đám tay đ.ấ.m lúc mới sực tỉnh: “ , đại ca vẫn về?”

“Giờ là lúc nào ? Không lẽ đại ca ngủ quên?”

“Phải đợi đại ca về mới chứ.”

nốt ruồi tới lui trong đám đông, tiến về phía Hamm và Diệp Chu. Dù lúc gã cũng coi là kẻ “đại diện”. Diệp Chu liếc Hamm một cái. Hamm hiểu ý, đợi gã kịp vẫy tay bảo gã gần, mỉm hỏi: “Ngươi tên là gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-171-chia-ly-va-nu-hon-trong-men-ruou.html.]

Gã đàn ông lúc tiến thì vẻ mặt hầm hố, nhưng đó chỉ là diễn cho đồng bọn xem thôi. Khi mặt Hamm, vẻ mặt gã đổi hẳn, trở nên khúm núm, lưng còng xuống. Hamm đang nhưng gã vẫn cố khom lưng để ngước : “Ngài Hamm, là Morley.”

Hamm hài lòng gật đầu: “Đêm qua hình như bốn mươi rời khỏi nhà đúng ?”

Morley chẳng hề ý định che giấu cho đồng bọn, lập tức đáp: “Vâng, chúng đầu làm chuyện đó.”

Diệp Chu bên cạnh khẽ nhếch môi. Trung thành cái nỗi gì? Trên đời , thứ trung thành dựa lợi ích thì bao giờ bền vững. Huống hồ con với con làm gì chuyện trung thành tuyệt đối? Chỉ lòng trung thành với quốc gia mới đáng , còn giữa với , tại cao còn mãi ngước ? Chẳng lẽ ba đầu sáu tay ?

“Ta thời gian ở đây đợi chúng.” Hamm lấy một túi tiền từ trong túi , ném thẳng cho Morley. Morley vội vàng đón lấy. Cảm nhận sức nặng của túi tiền, mắt Morley trợn tròn, tràn đầy sự kinh ngạc và tham lam. Gã lắp bắp: “Đây... đây là...”

Hamm : “Nếu đại ca của các ngươi về, thì ngươi cứ chia tiền . Ai nhiều ai ít do ngươi quyết định. Sau cần sẽ trực tiếp sai tới tìm ngươi, ngươi cứ việc tập hợp nhân thủ.”

Morley vốn sắp quên bẵng đại ca của , Hamm , gã lập tức xóa sạch hình bóng đại ca khỏi tâm trí. Gã khom lưng, trịnh trọng : “Dù ngài sai bảo chuyện gì, cũng nhất định sẽ thành.”

Hamm vui vẻ đáp: “Ta tin ngươi, ngươi lui , còn chuyện với ngài Chu.”

Morley nén nỗi vui sướng trong lòng, chậm rãi về phía đám đông. Diệp Chu theo bóng lưng gã, bỗng : “Biết ngài Hamm thêm một thủ hạ đắc lực.”

Hamm nhấp một ngụm . Lần mua chẳng giữ bao nhiêu, một phần bán thu hồi vốn, phần lớn là đem biếu xén, đặc biệt là đám vương thất tham lam vô độ .

Chưa đến giữa trưa, đoàn xe của Hamm khởi hành. Quả nhiên, nhờ Morley trấn an đám tay đ.ấ.m nên lúc rời ai ý kiến gì, cũng chẳng ai đòi đợi đại ca về nữa. Luôn những kẻ cam chịu trướng khác, chỉ cần cho họ một cơ hội, họ sẽ liều mạng nắm lấy.

Diệp Chu cùng tiễn đoàn xe của Hamm khuất hẳn mới thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần giải quyết nốt những việc còn trong trấn là thể rời .

“Nơi thực cũng tệ.” Diệp Chu nghiêng đầu với Trần Thư đang cạnh, “Ít nhất cũng cần xây thêm chi nhánh mới.” Tòa lâu đài thể cải tạo thành chi nhánh, vị trí , ngay giữa thị trấn, dẫu kẻ nảy sinh ý đồ thì xung quanh cũng của .

Trần Thư hỏi: “Lão bản nghĩ xem giao chi nhánh cho ai quản lý ?”

Diệp Chu gật đầu: “Nghĩ xong . Sau thời gian còn về Đại Lương Triều một chuyến nữa.” Chỉ Đại Lương Triều là chi nhánh. Diệp Chu cũng về xem , gặp nhóm Trần Lục , họ cuộc sống như mong . Cậu vẫn nhớ tâm nguyện của họ: một mảnh ruộng để cày cấy, địa tô thấp một chút, thu hoạch đủ để sống qua ngày, nếu cưới vợ, sinh con thì đúng là giấc mơ thật. Không giờ họ đang ở , Đại Lương Triều đổi ngôi đổi chủ .

Sau khi Hamm , Diệp Chu bắt đầu sắp xếp hậu sự. Byron còn quá nhỏ, dẫu Diệp Chu quý bé nhưng thể đảm đương chức vụ cửa hàng trưởng, hơn nữa tình hình ở đây phức tạp, cần sự cân bằng giữa các chủng tộc. Bất kỳ chủng tộc nào chiếm ưu thế cũng thể dẫn đến việc áp bức các chủng tộc khác. Đó là điều khó tránh khỏi, trừ khi tài nguyên ở thế giới dồi dào đến mức ai cũng hưởng thụ dư dả, nhưng nếu thế thì chẳng nghèo.

, khi suy nghĩ kỹ, Diệp Chu chọn một phụ trách từ mỗi chủng tộc. Cậu cách hiệu quả duy trì bao lâu, nhưng hiện tại đó là giải pháp tối ưu nhất. Những nhiệm vụ giám sát tộc nhân của , còn trong việc kinh doanh, đa đồng ý mới thực thi. Nếu chuyện gì thực sự nan giải, họ thể liên lạc với Diệp Chu. Còn về Byron, Diệp Chu giao cho bé quyền giám sát những phụ trách đó. Byron ở đây là một sự tồn tại đặc biệt, lẽ do trải nghiệm tuổi thơ và việc tận mắt chứng kiến nô lệ Goblin chính đồng tộc áp bức nên mấy mặn mà với tộc . Tương tự, bé cũng chẳng mấy thiện cảm với các chủng tộc khác, nên Diệp Chu nghĩ thể giữ cái khách quan.

Sarah trưởng thành, và theo lời cô đây, cô sẽ theo cho đến khi cơ thể gặp vấn đề và về vị diện gốc để tìm đồng tộc. Sau khi chọn xong phụ trách và dặn dò Byron, Diệp Chu bắt đầu chuẩn rời , dù thực cũng chẳng gì nhiều để chuẩn .

Cậu dạo trong thị trấn, lòng đầy cảm khái. Lúc mới tới, nơi chỉ là một địa ngục đội lốt thiên đường, còn giờ đây, nó thực sự thoát t.h.a.i hoán cốt. Mọi bắt đầu buôn bán nhỏ, vì Diệp Chu ngăn cản nên nhiều Nhân tộc dọn trấn vẫn gánh rau củ tới bán mỗi ngày. Các Dwarf thậm chí còn mở một cửa hàng bán đồ nội thất tự đóng, giá rẻ hơn cả đồ trong Siêu Thị.

Vốn dĩ cuối mùa hè là kiếm đủ tiền để , nhưng Diệp Chu cứ nấn ná mãi đến tận cuối thu, đợi cho nông dân thu hoạch xong vụ mùa mới thôi. Lúc sắp , vẫn thấy luyến tiếc. Cậu tận mắt chứng kiến thị trấn từ hoang tàn trở nên phồn vinh, từ một bóng đến lúc đông đúc nhộn nhịp thế . Các nhân viên cũng nhận sự nỡ của , nhưng ai khuyên can gì.

Đêm khi , Diệp Chu bậc thềm Siêu Thị, tay cầm lon bia, uống đến mức ngà ngà say, hai má đỏ bừng, mắt và mũi cũng đỏ hoe như một trận đời. Trâu Minh cạnh . Hắn thực sự hiểu tâm trạng của Diệp Chu lúc . Với , vị diện cũng chẳng khác gì những vị diện khác, Diệp Chu rời những nơi luyến tiếc như thế .

“Tại nỡ?” Trâu Minh hiểu nên hỏi thẳng.

Diệp Chu ngước bầu trời , bỗng hỏi ngược : “Cậu tại thích mở siêu thị ?”

Trâu Minh đáp: “Anh từng với , thích quá trình tích lũy.”

Diệp Chu gật đầu. Ngay khoảnh khắc , quên bẵng sự ngăn cách giữa và Trâu Minh, quàng tay qua vai như hai em : “Thị trấn cũng . Với , nó cũng mang niềm vui tích lũy đó. Lúc mới giải quyết xong đám Vampire, nơi chẳng lấy một bóng , như một tòa thành c.h.ế.t .” Diệp Chu tự hào , “ giờ xem kìa, nó dáng hình . Tuy là công của , nhưng đoán cũng đóng góp hai mươi phần trăm đấy.”

Diệp Chu sang Trâu Minh, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của . Men rượu khiến chẳng còn sợ hãi gì, dẫu lý trí vẫn còn nhưng những ý nghĩ nhỏ nhặt bỗng phóng đại vô hạn. Cậu hỏi: “Cậu thích ở điểm nào? Vì cứu ? Dạy bảo ? Đó là hội chứng ‘chim non’ ? Nếu là khác cứu , giúp đỡ , cũng sẽ...”

Gân xanh trán Trâu Minh giật giật. Lần đầu tiên ngắt lời Diệp Chu, khẳng định chắc nịch: “Sẽ . Ngoài , ai cũng .”

Diệp Chu lầm bầm: “Cậu thử ? Vả thời đại nào , còn thịnh hành kiểu lấy báo đáp đó . Cậu đúng là thấy ít, nghĩ ít quá! Hai đàn ông thì làm gì tương lai!” Nói xong, loạng choạng dậy, đổ ập xuống.

Trâu Minh nhanh tay túm lấy cánh tay Diệp Chu, dùng lực kéo một cái, liền ngã nhào lòng . Đầu óc Diệp Chu cuồng, lả trong lòng Trâu Minh, tự thấy vẫn còn tỉnh táo lắm, nhưng khi ngẩng đầu mặt , một ý nghĩ kỳ lạ bỗng nảy trong đầu. Cậu lẩm bẩm hỏi: “Môi trông mềm thật đấy.”

Trâu Minh gì, cúi đầu ghé sát tai hỏi : “Anh gì cơ?”

ngay đó, đôi mắt kìm mà trợn tròn kinh ngạc. Đôi môi mới thốt những lời tuyệt tình về “hội chứng chim non”, đ.â.m một nhát tim , giờ đây đang nhẹ nhàng chạm môi . Hắn cảm nhận thở, nhịp tim và ấm từ đôi môi Diệp Chu.

Diệp Chu uống say , Trâu Minh bình tĩnh nghĩ. Hắn nên đẩy , đỡ về phòng ngủ. làm thể làm điều đó? Hai tay nắm chặt thành quyền, hai luồng sức mạnh giằng xé trong lòng như x.é to.ạc . Trâu Minh nhắm mắt . Đôi bàn tay đang nắm chặt cuối cùng cũng buông lỏng, ôm lấy eo Diệp Chu. Hắn vụng về đáp nụ hôn của .

Mây đen che khuất ánh trăng, sợi ánh sáng cuối cùng biến mất. Trâu Minh để mặc chìm đắm, rơi vực sâu đáy của tình ái.

Loading...