SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 164: Xung Đột Tại Cổng Thành

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:51:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gấp chăn màn gọn gàng xong, bé Goblin mở cửa phòng, hít một thật sâu vươn vai đầy sảng khoái.

“Byron!” Kỳ cũng từ trong phòng bước , nhiệt tình chào hỏi: “Hôm nay lên núi với chúng tớ ?”

Đối với bạn cùng tộc , Kỳ luôn hữu hảo, huống hồ Byron cũng là một tính tình . Hai sống chung một mái nhà, dù mỗi ngày chỉ gặp sáng sớm và tối muộn nhưng vẫn nảy sinh tình cảm gắn bó.

Byron đáp: “Tớ lên núi .”

Kỳ hỏi: “Vẫn cổng thành ?”

Byron gật đầu. Cậu hề cảm thấy công việc của nhàm chán, ngay cả lúc khi trong trấn cư dân, nông dân quanh đây cũng ít tới mà còn kiên trì , huống chi là bây giờ.

“Thế thì kiếm tiền kiểu gì?” Kỳ lo lắng cho Byron. Ở tộc Goblin, Byron chỉ coi là một đứa trẻ choai choai. Tuổi lẽ học cách săn bắn, nhưng thực chất chỉ là theo chơi cho . Họ hiểu sự đáng sợ của thất bại, rằng nếu sai sót, tất cả những cùng đều trả giá đắt. Phải đến khi các trưởng bối thấy họ đủ trọng mới cho phép tham gia săn b.ắ.n thực sự. Dù , trong hai năm đầu, họ chủ yếu vẫn chỉ xem là chính.

Byron đáp: “Tớ cần kiếm tiền. Các chị ở Siêu Thị sẽ mang đồ ăn đến cho tớ.”

Byron chút đắc ý. Người ở Siêu Thị đều quý , ăn giống hệt họ. Mỗi ngày ba bữa đều mang tới, thường xuyên ăn đùi gà và thịt mỡ. Ban đầu nhận, vì nghĩ đang báo ơn, mà báo ơn thì nên lấy đồ đạc thức ăn. Kelly một buổi chuyện dài với . Byron giờ nhớ rõ Kelly những gì, chỉ nhớ lúc đó xong nức nở vì thấy nếu nhận đồ thì thật đáng ghét, chẳng báo ơn mà là báo thù. Thế là Byron ăn đồ của Siêu Thị suốt nửa tháng nay. Vì , ngoài việc canh cổng thành, buổi tối còn tuần tra, nếu sẽ cảm thấy ăn , chiếm tiện nghi của khác.

“Tớ ăn ngon lắm.” Byron véo véo lớp mỡ bụng , “Dù tớ săn kiếm tiền cũng chẳng bao giờ ăn ngon như thế.”

Kỳ : “Ý tớ là tiền cơ.”

Byron lắc đầu: “Tớ cần tiền. Tớ khi nào họ sẽ , nhưng nếu bây giờ tớ săn kiếm tiền, đến lúc họ , tớ làm ?”

Kỳ hiểu ý Byron. Việc thể làm cho Siêu Thị nhiều, lẽ hôm nay còn làm, ngày mai họ mất . Cậu cần trân trọng hiện tại, vì ai tương lai.

“Vậy .” Kỳ khuyên nữa, “Nếu săn thì bảo tớ nhé.”

Byron nghiêm túc đáp: “Cảm ơn .”

Hai cùng khỏi nhà, đến cổng thành. Kỳ hội hợp với tộc nhân, còn Byron chiếc ghế nhỏ của . Thỉnh thoảng Elf đến hỏi đường – dù ở đây vài ngày nhưng các Elf vẫn lối nào để núi. May mà Byron ngại phiền, tìm đến mới thấy ích, kẻ ăn bám.

Buổi sáng là lúc náo nhiệt nhất, các tộc đều chuẩn lên núi săn bắn. Những làm việc trong trấn chủ yếu là các “Huyết nô” cũ, còn vẫn dựa núi rừng để kiếm sống. Tuy nhiên, các Dwarf bắt đầu khai hoang quanh trấn. Chờ dọn sạch đá vụn và cỏ dại, xới tơi đất là thể trồng các loại cây ngắn ngày, đến cuối đông là thể trồng lương thực. Biết họ cần núi mạo hiểm nữa, mà thể sống dựa trồng trọt và chăn nuôi như Nhân tộc.

Byron tiễn thêm vài tốp nữa mới thời gian uống nước. Cậu lấy từ bàn một chiếc bình giữ ấm, bên trong là sữa bò nóng. Cậu nhấp một ngụm, mép còn dính vệt sữa trắng thì thấy một bóng dáng quen thuộc đang tới. Byron vội đậy nắp bình, nhảy xuống ghế chạy đón.

“Chị Kelly.” Byron chào Phùng Linh.

Phùng Linh : “Đói ? Sáng nay bánh bao, em ăn khỏe nên chị mang cho bốn cái .”

Đây loại bánh bao chay nhạt nhẽo, mà là bánh bao nhân thịt do Lý Cô làm, mỗi cái to bằng nắm tay phụ nữ trưởng thành. Byron đầu ăn bánh bao, nhưng vẫn vui sướng reo lên một tiếng. Phùng Linh nén ý định xoa đầu , đưa hộp giữ ấm cho Byron.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-164-xung-dot-tai-cong-thanh.html.]

Hồi mới đến, Phùng Linh cảm nhận vẻ “đáng yêu” của Goblin. Họ làn da xanh đậm, tóc nâu, dù tắm rửa sạch sẽ trông vẫn cứ nhem nhuốc. Goblin giống Dwarf mái tóc xoăn tự nhiên như những chú cừu nhỏ, tóc của họ mềm và dễ bết dầu. Dù Byron gội đầu hai ngày một thì chỉ một giấc ngủ, tóc bết dính da đầu, hợp với thẩm mỹ của con . một thời gian chung sống, Phùng Linh thấy Goblin nét thú vị riêng.

Trong các chủng tộc ở đây, Goblin là yếu ớt nhất, điểm mạnh duy nhất của họ là khả năng sinh sản. Goblin thường sinh đôi, sinh tư cũng hiếm. Goblin giống như gấu trúc, lúc mới sinh chỉ to bằng lòng bàn tay nhưng lớn nhanh, năm sáu tuổi hình thể tương đương lớn. Chính vì lượng đông và tính tình hiền lành nên thị trường nô lệ, Goblin chiếm đa .

“Chị về đây.” Phùng Linh , “Đám của Hamm gây phiền phức cho em chứ?” Ngày hôm qua cô thấy đám tiểu nhị rảnh rỗi đó chạy cổng thành xem náo nhiệt.

Byron ưỡn ngực: “Họ dám , em đang làm việc cho Siêu Thị mà!”

Phùng Linh bật dáng vẻ “cáo mượn oai hùm” của Byron: “Được , em bận , trưa chị tới.”

Byron vẫy tay chào Phùng Linh xách hộp giữ ấm chỗ . Cậu háo hức mở nắp, mùi thơm của bánh bao nhân thịt xộc mũi khiến tự chủ mà nuốt nước miếng. Byron c.ắ.n một miếng, lớp vỏ bánh xốp mềm hòa quyện với nước thịt đậm đà bên trong khiến cảm thấy vô cùng hạnh phúc. chợt dừng , đậy nắp hộp cơm. Cậu rửa tay . Ăn uống rửa tay sạch sẽ, đó là điều Kelly dạy, làm theo!

Byron đậy kỹ nắp hộp rời . Cậu lo mất trộm, vì đối với cư dân trong trấn, Byron – nhân viên Siêu Thị đưa cơm tận nơi – là mà họ thể đắc tội.

Rửa tay xong, Byron tung tăng . nửa đường, bỗng khựng . Giữa đám đông ồn ào, sững sờ thấy chiếc bàn của mấy tên tiểu nhị của Hamm chiếm mất. Chúng thản nhiên bàn, dùng đôi bàn tay bẩn thỉu bốc những chiếc bánh bao mà hằng trân quý.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Trong phút chốc, những ký ức đau đớn thời làm nô lệ ùa về. Những kẻ từng quất roi cũng to lớn và hung hãn như thế . Byron run rẩy bước tới, lấy hết can đảm với những gã đàn ông cao lớn: “Đây là bữa sáng của , các trả cho .”

Mấy tên tiểu nhị phá lên. Một gã tóc vàng mặc áo cộc tay, để lộ bộ n.g.ự.c đầy lông lá, nhai nốt miếng bánh bao ợ một cái : “Ngươi dựa mà bảo là của ngươi? Một con Goblin hèn mọn như ngươi mà cũng xứng ăn đồ ngon thế ?”

Chúng tưởng Byron là nô lệ của lão bản Siêu Thị, vì nếu là nhân viên thì canh cổng thành một thế ?

Byron tức đến đỏ mặt: “Là của ! Chị Kelly mang đến cho ! Goblin thì chứ? Goblin ăn bánh bao !” Cậu gào lên to, khiến những Goblin khác đang chuẩn núi cũng thấy. Họ bắt đầu tụ tập phía Byron, nhưng hề .

Đám tiểu nhị vẫn coi Goblin gì. Trong mắt chúng, Goblin thấp bé, yếu ớt, chẳng khác nào loài vật. “Bọn ăn mất , trả thì chỉ cách nôn cho ngươi thôi.” Tên tóc vàng cợt.

Byron cố nén giận: “Các bánh bao thì trả tiền đây, coi như các mua bánh đó.”

Đám tiểu nhị nhạo. Một tên tóc đỏ thu nụ , Byron khinh bỉ: “Ngươi là thứ gì ? Một con Goblin bẩn thỉu. Ngươi đúng một câu, Goblin thực sự xứng ăn bánh bao. Các ngươi chỉ xứng đáng sống trong chuồng ngựa bẩn thỉu, ngủ phân ngựa, thể giống con ...”

Hắn kịp hết câu, Byron cũng kịp hành động thì những Goblin phía lao lên. Họ từng rời khỏi núi rừng, đối với thế giới bên ngoài họ sự sợ hãi, nhưng nỗi sợ đó cụ thể hóa lên từng chủng tộc.

“Cái gì mà giống con ? Chúng Nhân tộc, nhưng chúng cũng là !”

“Dám bảo chúng bẩn ? Nhìn , lông lá đầy như dã thú mà còn dám !”

“Đánh mặt nó cho !”

“Đá chỗ hiểm của nó!”

Byron vốn sợ hãi Nhân tộc theo bản năng, nhưng những Goblin thì . Byron ngây những đồng tộc da xanh của vung gậy gộc, đá đ.ấ.m túi bụi đám tiểu nhị cao lớn. Sau một thoáng sững sờ, Byron cũng lao cuộc chiến. Trong khoảnh khắc đó, xiềng xích vô hình trói buộc bấy lâu nay cuối cùng cũng vỡ vụn.

Loading...