SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 153: Chuyến Đi Đến Thành Phố Lớn
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:51:36
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước mắt là đường phố ngựa xe như nước, phu xe vung roi thúc ngựa, các quý phu nhân và tiểu thư trong những bộ váy dài thướt tha, sự dìu dắt của các quý ông, cẩn thận bước qua những vũng nước nhỏ bên đường. Đám trẻ con đội mũ chân trần chạy nhảy khắp phố, thỉnh thoảng va qua đường lủi hẻm nhỏ để kiểm kê “chiến lợi phẩm”.
Apoo khoác vai một túi hàng nặng trịch, ngơ ngác chôn chân tại chỗ. Chưa từng rời khỏi lũy tre làng, đây là đầu tiên tận mắt chứng kiến một thành trấn lớn thực sự. Không chỉ Apoo, đám thanh niên cùng cũng đều ngây .
Người qua đường thỉnh thoảng liếc họ, thấp giọng nhạo với bạn đồng hành: “ là một lũ nhà quê.”
“Là xe ngựa kìa!” Apoo hưng phấn đầu gọi các bạn.
Đám thanh niên cũng ngẩn ngơ cỗ xe ngựa cách đó xa. Xe ngựa dừng bên đường, một thanh niên đội mũ bước xuống , để một hàng ria mép tỉa tót nghệ thuật. Sau khi xuống xe, chìa tay trong thùng xe, ngay đó, một bàn tay trắng nõn đặt lên mu bàn tay . Một phụ nữ mặc váy dài, đầu đội khăn che mặt, một tay cầm quạt bước xuống xe ngựa.
“Hóa trong thành là như thế ...” Đám “nhà quê” mở mang tầm mắt, cái gì cũng thấy hưng phấn. Thậm chí một đống phân chim mặt đất dường như cũng cao quý hơn phân chim ở quê.
Cũng may họ vẫn nhớ rõ mục đích chuyến . Apoo quanh một lượt, kéo chiếc túi lưng n.g.ự.c — đây là mẹo mà nhân viên tạm thời ở siêu thị chỉ cho : khi ngoài, hãy đeo ba lô ngược ngực, như mới dễ trộm.
Apoo cảm thấy cái ba lô hai quai là một thứ đồ . Trước đây chỉ đến túi vải đeo chéo một bên, vị trí thấp, trộm lúc nào chẳng . Hơn nữa, chất liệu của cái ba lô , chắc chắn, d.a.o bình thường khó mà rạch rạch nổi. Chính vì lo ngại thành phố lớn nhiều kẻ cắp, Apoo mới c.ắ.n răng mua chiếc ba lô . Để chuẩn cho chuyến , dốc sạch vốn liếng trong nhà.
May mà Mila ủng hộ, nếu cô giúp, cha đời nào đồng ý cho buôn bán. Trong miệng cha , thành phố đều là kẻ , trộm cắp và lừa đảo. nếu , thì dựa mấy sào ruộng bao giờ mới đủ tiền xây nhà mới?
Cậu và Mila hiện đang ở trong căn phòng chật hẹp của , chỉ kê một chiếc giường, đến cái tủ cũng để lọt. Buổi tối đừng là làm chuyện gì, chỉ cần trở một cái là ván giường kêu kẽo kẹt, khiến dù kết hôn nhưng vẫn còn là “trai tân”. Mila thì chẳng đời nào chịu cùng chui kho thóc mà “hành sự”. Cô nếu làm , ăn cơm chắc chắn sẽ thấy buồn nôn. Apoo nghĩ, chuyến kiếm đủ tiền xây nhà cái .
Đám thanh niên cùng phần lớn là cùng thôn, vài khác thôn cũng quan hệ với , gia cảnh đến nỗi quá tệ, thậm chí mấy còn chữ, dù chỉ nhận diện vài từ đơn giản.
“Tìm một quán trọ .” Apoo , “Chúng góp tiền thuê một phòng riêng, như đồ đạc mới mất.”
Những khác đều tán thành. Số hàng hóa là bộ gia sản của họ, thể mất chứ hàng thể mất. Nếu trộm, cả nhà họ đến một hạt muối cũng chẳng mua nổi.
Cả nhóm dọc theo lề đường, thỉnh thoảng hỏi thăm vị trí quán trọ nhưng chẳng ai thèm đáp lời. Thậm chí gã trông lôi thôi lếch thếch, tóc bết dầu đến mức thể mang xào rau, còn hét mặt họ: “Lũ nhà quê! Cút về vườn !”
Đám thanh niên siết chặt nắm tay, nếu Apoo ngăn cản, họ xông tẩn cho gã một trận . Không ai chỉ đường, họ đành như ruồi đầu loanh quanh trong thành. Lúc họ mới nhận cái bất tiện của thành phố lớn: nó quá rộng, giống như thị trấn nơi siêu thị tọa lạc, chỉ cần một lát là hết, còn ở đây họ mãi chẳng thấy điểm dừng.
Cũng may họ đông nên ai dám đến gây sự. Thỉnh thoảng mấy đứa trẻ va họ, nhưng nhờ đeo ba lô n.g.ự.c nên đồ đạc vẫn an .
Đến khi trời gần tối, họ mới tìm một quán trọ nhỏ cũ kỹ. Quán trọ vắng khách, điều kiện cũng chẳng , phòng ốc nát còn hơn cả nhà hoang quê. cũng nhờ nó cũ nát nên lão bản đuổi lũ “nhà quê” , thấy họ trả tiền phòng ba ngày nên mới nở nụ niềm nở, quên nhắc nhở: “Buổi tối việc gì thì đừng ngoài, loạn lắm đấy.”
Chẳng cần lão bản nhắc, Apoo và đám bạn cũng chẳng dám ngoài. Trong túi là bộ gia sản, họ thà nhịn đói chứ để mất hàng. Cả nhóm phòng, trong phòng chỉ một chiếc giường nhưng họ chẳng nề hà, quét dọn qua loa bệt xuống đất, lúc ngủ thì luôn sàn.
Apoo xếp bằng, lấy từ trong túi một chiếc bánh và một chai nước, đó là bữa tối của .
“Chúng thể bày sạp bán lẻ.” Apoo khẳng định chắc nịch, “Tôi quan sát , những sạp hàng bên đường chỉ bán đồ rẻ tiền. Nếu chúng cũng bày sạp, bán đắt thì ai mua, bán rẻ thì tăng giá lên .”
Các bạn đều đồng tình, nhưng lo lắng: “Vậy chúng bán cho ai?”
Có hưng phấn : “Bán cho mấy ông bà chủ kìa, thấy họ chắc chắn tiền! Ngồi xe ngựa cơ mà!”
“Bán cho các tiểu thư quý tộc !” Người khác tiếp lời, “Thủy tinh cầu chắc chắn họ sẽ thích! Còn cả mấy món trang sức nữa!”
Có một bạo gan dồn hết tiền mua trang sức pha lê. Khác với châu báu tự nhiên, trang sức pha lê trong suốt, một chút tạp chất, kiểu dáng mới lạ, cao quý, qua là thấy toát lên vẻ đắt tiền.
Apoo họ bàn tán xôn xao, cuối cùng lắc đầu: “Bán cho các tiểu thư và phu nhân thì đừng nghĩ tới.”
Apoo quan sát của : “Tôi thấy họ chỉ những cửa hàng lớn thôi.”
Trong thành chỉ hàng rong mà còn những cửa hàng chuyên biệt, đây là đầu họ thấy những cửa hàng khác ngoài siêu thị. Dù cảm thấy so với siêu thị thì những cửa hàng nhỏ bé đến đáng thương, nhưng ở đây là thành phố lớn, ngay cả một sạp hàng nhỏ ven đường cũng khiến họ thấy mới mẻ.
“Bán cho các cửa hàng lớn ?” Đám thanh niên , cảm thấy đây là ý . Những nông dân như họ bán đồ trực tiếp cho giàu quý tộc quả là viển vông. Nếu thể bán sỉ cho lão bản cửa hàng, dù kiếm ít một chút cũng .
Apoo gật đầu: “Vậy nghĩ nên định giá bao nhiêu?”
Họ , chẳng ai định giá thế nào cho hợp lý. Có thử giọng nhỏ nhẹ: “Hay là mỗi món chúng lãi hai đồng bạc?”
Hai đồng bạc hề ít! Biết bao nông dân làm lụng cả năm cũng chẳng kiếm nổi hai đồng bạc. Những khác im lặng hồi lâu mới tiếp lời: “Hai đồng bạc nhiều quá ? Hay một đồng thôi?”
Trên đường họ chẳng tốn kém gì, vì tiếc tiền nên thuê ngựa bò, bộ, hàng hóa cũng tự vác lưng. Ngoài tiền vốn thì chỉ công sức, mà với họ, công sức chẳng đáng tính tiền, cứ bán cao hơn giá mua là lãi ròng .
Apoo từng tiếp xúc với nhân viên tạm thời của siêu thị, còn mời ăn một bữa nên chỉ điểm đôi chút, vội : “Siêu thị ngay đó, ngoài chúng , khác cũng thể đến nhập hàng. Chỉ cần chúng bán , đám thương nhân sẽ sớm nguồn hàng từ , lúc đó chúng sẽ còn kiếm khoản nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-153-chuyen-di-den-thanh-pho-lon.html.]
“Cho nên tranh thủ lúc chỉ chúng hàng mà bán giá thật cao.” Apoo nghiến răng, “Mỗi món chúng lãi một đồng vàng!”
Một trăm đồng bạc mới đổi một đồng vàng. Từ nhỏ đến lớn họ từng thấy đồng vàng, ngay cả bậc cha chú cũng từng thấy. Đám thanh niên đồng loạt nuốt nước bọt, Apoo như một kẻ điên.
Một đồng vàng đấy! Hiện tại xây một căn nhà lớn cũng chỉ tốn 40 đồng bạc. Mà tất cả hàng hóa lãi một đồng vàng, mà là mỗi loại hàng lãi một đồng vàng. Nếu thật sự bán ... thì đời họ chẳng cần lo ăn mặc nữa, thể sống như tiểu quý tộc .
“Người thành phố... giàu đến thế ?” Một tóc đỏ đầy tàn nhang mặt đỏ bừng vì phấn khích, “Nếu bán , nhà thể mua một mảnh đất lớn!”
“Nói chừng cũng cưới vợ.”
Apoo thần sắc kiên định gật đầu: “Chỉ cần , chắc chắn sẽ thành công!”
Ngày thường ở quê, cứ trời tối là họ ngủ, dậy sớm làm lụng, nhưng đêm nay họ thức trắng để bàn bạc, mãi đến gần sáng mới chợp mắt một lát.
Sáng sớm hôm , khi trời mới tờ mờ sáng, sương mù còn bao phủ những cánh rừng xa xa, đường phố bóng , tiểu nhị các cửa hàng ven đường mới bắt đầu làm việc, nhóm của Apoo ăn xong bữa sáng và xuống đường.
“Chỉ tìm cửa hàng lớn thôi.” Apoo ôm chặt túi hàng, “Chúng cẩn thận một chút.”
Dù cư dân xung quanh họ với ánh mắt thờ ơ hoặc trào phúng, họ vẫn cảnh giác. Apoo sợ xảy chuyện nên chỉ mang theo một ít “hàng mẫu”, để trông coi hàng còn ở quán trọ. Dù chủ tiệm lừa tịch thu đồ, họ cũng đến mức trắng tay.
Rất nhanh, họ tới một cửa hàng lớn. Tiểu nhị mở cửa và đang sắp xếp hàng hóa bên trong. Apoo bên đường quan sát một lúc, nhận thấy cửa hàng bán trang sức, quạt và châu báu. Với thị lực , nhận trang sức trong tiệm bằng đồ họ mua từ siêu thị. Những viên châu báu đó trông xám xịt, lấp lánh bằng hàng của họ.
Điều tiếp thêm tự tin cho Apoo. Cậu hít một thật sâu, cẩn thận ôm món đồ trong lòng bước . Apoo tự cổ vũ bản : từng siêu thị , chẳng lẽ sợ cái cửa hàng nhỏ ?
“Các đây làm gì?” Gã tiểu nhị đang dọn hàng thẳng dậy, ánh mắt bất thiện chằm chằm Apoo, “Chỗ dành cho hạng như các , mau cút .” Hắn xua tay như xua đuổi gia súc.
“Ngươi!” Hai bạn Apoo hiểu ý nghĩa của cái xua tay đó, tức giận định tiến lên.
Apoo ngăn họ , vẫn giữ nụ với gã tiểu nhị: “Chúng đến để bán đồ, là thứ , lão bản của các ở đây ?”
Tiểu nhị nhạo: “Lũ nhà quê thì thứ gì mà bán? Nếu là mấy món đồ chơi nhỏ của đám thôn nữ nông phụ làm thì đừng mang đây làm gì cho mặt, tặng cũng chẳng ai thèm.”
“Ngươi cái gì đó?!” Cậu tóc đỏ hét lên, “Dựa cái gì mà khinh quá đáng ?!”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Apoo gầm nhẹ: “Delo!”
Delo (Đức La) lúc chẳng lọt tai lời Apoo nữa, giận dữ mắng: “Chúng ăn bám ngươi, chẳng dùng gì của ngươi, dựa cái gì mà ngươi coi thường chúng !”
Tiểu nhị liếc , trào phúng: “Đồ nhà quê, ngươi điểm nào để coi trọng?”
Delo thở hồng hộc như một con bò tót, nếu Apoo giữ chặt cánh tay, xông .
“Đi thôi, thôi.” Apoo gây chuyện, kéo Delo ngoài, “Đổi nhà khác, bán cho bọn họ là chứ gì?”
Delo tức đến đỏ cả mắt, kéo khỏi cửa hàng, giữa phố, vẫn hậm hực đá mạnh một hòn đá bên đường.
“Người nhà quê thì chứ?!” Delo đưa tay quẹt mắt, “Người nhà quê thì cửa hàng của họ ?! Sàn nhà của họ phân biệt thành phố với nhà quê chắc?!”
Apoo thở dài: “Có gì mà tức giận? Ở cái thành phố , ngoại trừ những cùng cảnh ngộ, chẳng ai coi trọng chúng .”
Delo lẩm bẩm: “ ở siêu thị thế! Họ coi thường chúng ! Một cái siêu thị lớn như cơ mà!” Cậu năng lộn xộn: “Lần nào đến, dù chẳng mua gì, họ vẫn mỉm với .”
Apoo vỗ vai Delo: “Tập làm quen , đây quê, và những cửa hàng cũng siêu thị. Chúng đến đây để cãi , mà là để làm ăn. Ngươi đ.á.n.h một trận thì cũng chẳng coi trọng ngươi hơn .”
Apoo nghĩ đến vợ ở nhà: “Họ nghĩ gì quan trọng, quan trọng là chúng kiếm tiền. Tiền mới là thứ quan trọng nhất.”
Delo hít một thật sâu, đỏ hoe mắt gật đầu.
Ba tiếp tục dọc theo con phố. Cửa hàng là cửa hàng lớn nhất họ thấy khi qua ba con phố. Ngay từ đầu Apoo tính đến các tiệm nhỏ, vì tiệm nhỏ chắc chắn đủ tiền, chỉ cửa hàng lớn mới đủ khả năng mua đứt bộ hàng hóa để độc quyền.
Đi thêm hai con phố nữa, cuối cùng họ cũng thấy một cửa hàng lớn khác, nhưng lúc trong tiệm đang khách. Họ đành xổm bên lề đường chờ khách khỏi mới . Apoo giải thích lý do vì sợ các bạn tự ái. Nếu vì đám “nhà quê” tiệm mà khách bỏ , lão bản chắc chắn sẽ đuổi họ ngay lập tức.
Apoo bệt xuống đất lau mặt, ngẩng đầu những qua đường. Ánh mắt họ đầy vẻ khinh miệt, chỉ vì thành phố, chỉ vì mặc bộ đồ của nông dân.
Apoo xoa mặt. Tại cũng là thành phố mà nhân viên siêu thị bao giờ họ bằng ánh mắt như ? Cậu bắt đầu thấy nhớ nhà, nhưng thể . Chuyến do dẫn đầu, là chỗ dựa của , ai cũng thể rút lui, nhưng thì .