SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 146: Những Vị Khách Đầu Tiên Từ Thôn Dã
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:50:32
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời còn sáng, đại địa vẫn bóng tối bao phủ, nhưng trong các ngôi nhà thắp lên những ngọn đèn dầu hỏa. Những đốm sáng li ti soi rọi ngôi làng vẫn còn đang chìm trong m.ô.n.g . Củi lửa chẻ sẵn đưa bếp, những nông dân chuẩn xong đồ đạc cần mang theo, chỉ chờ lấp đầy bụng là sẽ lên đường đến thị trấn lân cận.
“Nếu một hũ muối thực sự chỉ tốn một đồng bạc, ông cứ mua mười hũ về cho .” Người vợ nông dân lau tay tạp dề, từ trong túi đếm mười hai đồng bạc, “Đường thì chỉ mua một hũ thôi, nhớ ?”
Người chồng nhận lấy tiền, ngạc nhiên hỏi: “Bà cùng ?”
Người vợ lườm một cái, vỗ n.g.ự.c chồng: “Gà với ch.ó trong nhà thì tính ? Còn hai đứa nhỏ nữa, mà trông chúng thì ai chúng gây chuyện gì.”
Trong làng đám trẻ choai choai ít, những trò nghịch ngợm của chúng thường xuyên biến thành rắc rối mà lớn cũng khó lòng dọn dẹp nổi. Người vợ càu nhàu: “Lần chúng suýt nữa thì đốt trụi kho thóc, may mà phát hiện sớm, thì năm nay cả nhà c.h.ế.t đói .”
Người chồng nhớ chuyện đó cũng thấy đau đầu. Nhà hai đứa con, thằng con cả từ nhỏ chịu yên, làm việc tuy giỏi nhưng gây chuyện cũng tài, còn dắt theo em gái chạy nhảy lung tung suốt ngày, khiến vợ chồng ông cứ theo mà dọn dẹp. Không xin bao nhiêu , giờ thằng cả sắp lấy vợ mà vẫn cái tính đó, chẳng dáng lớn chút nào.
“Trong nhà giờ cũng chẳng tiền, thể xây nhà riêng cho nó dọn ngoài .” Người vợ chỉnh cổ áo cho chồng, “Cũng may là Mila chê nhà .”
Trên mặt chồng hiện lên nụ : “Thằng nhóc đó cũng chút bản lĩnh đấy chứ.”
Người vợ bĩu môi: “Đó là vì Mila còn nhỏ! Chỉ thấy nó trai thôi. Ông cứ chờ xem, nếu kết hôn xong mà nó vẫn cứ thế , Mila sẽ sớm bỏ nó thôi.”
Người chồng tranh luận với vợ, ông ăn vội hai bát cháo khoác gùi lên vai chuẩn cửa. Ông mở cửa nhà thì thấy ngay hai khuôn mặt quen thuộc khiến ông nghẹt thở.
“Sao hai đứa ở đây?!” Người chồng giật , quát lên: “Lại leo cửa sổ đúng ?! Đêm qua ngủ ?!”
Hai em , mặt nở nụ lấy lòng y hệt . Cô em gái ôm lấy eo cha, còn trai thì ngừng : “Cha ơi, cha cho tụi con cùng , tụi con còn thể giúp cha mang đồ mà.”
Người cha sa sầm mặt, cứng rắn : “Không , hai đứa nguy hiểm thế nào ?”
Anh trai vội vàng : “Biết mà, mà, tụi con sẽ cẩn thận, cha bảo tụi con làm .” Hắn nhỏ: “Hơn nữa con hứa với Mila ...”
Nghe thấy tên con dâu tương lai, cha chỉ thở dài: “Vậy hai đứa lời cha.”
Hai em lập tức cam đoan: “Chắc chắn ạ! Tụi con nhất định lời!”
Nếu bọn trẻ , vợ cũng chẳng còn lý do gì để ở , còn lũ gà trong nhà, dù một bữa cho ăn cũng chẳng c.h.ế.t đói . Cả nhà cùng tiến về phía thị trấn. Họ sợ hãi tò mò, thị trấn đối với họ vốn luôn là một nơi chỉ thể từ xa mà . Kể từ khi thị trấn thuộc về Nữ công tước, mặc dù những nông dân chẳng gì, nhưng họ vẫn cảm nhận sự bất thường. Họ khao khát cuộc sống ở thị trấn, nhưng dám đến gần. Đôi khi họ còn bụng nhắc nhở những lữ khách trấn, nhưng vì họ bằng chứng gì nên những lữ khách vội vã qua đường hoặc tìm nơi nghỉ chân vẫn cứ .
“Lúc thị trấn đổi chủ, tiếng động lớn lắm.” Cô em gái nhảy nhót phía , hai b.í.m tóc đung đưa, khuôn mặt lấm tấm tàn nhang trông đầy sức sống, “Con còn tưởng động đất nữa chứ.”
“Mấy ở thị trấn đều đưa hết , đưa .” Anh trai cũng : “Con bảo mà, bọn họ chắc chắn làm chuyện gì đó.”
Cha suốt dọc đường đều hai đứa nhỏ ríu rít trò chuyện, chỉ đá chúng xuống mương cho rảnh nợ. Trên đường chỉ gia đình họ, những nông dân xung quanh hầu như đều đang đổ về phía thị trấn.
Người cha chút ngạc nhiên: “Gần đây còn làng của Người lùn ?”
Họ thấy cách đó xa là một nhóm Dwarf, lưng cõng những chiếc gùi cao gần bằng , dắt theo con cái hướng về phía thị trấn.
Anh trai lập tức : “Có chứ ạ, tụi con núi...”
Người lập tức trợn tròn mắt, đá một phát m.ô.n.g con trai, mắng lớn: “Mày còn dám núi nữa hả!”
Anh trai ôm m.ô.n.g chạy lên phía , chạy kêu: “Trong núi gì đáng sợ ! Chẳng dã thú gì cả! Cha cứ cẩn thận quá thôi. Sau cơn mưa núi còn nhặt bao nhiêu nấm, thì tưởng đống nấm con mang về là ở ? Con tự trồng chắc!”
Người đuổi kịp con trai, tức đến mức giậm chân tại chỗ.
“Đừng giận nữa, dù cũng nhờ đống nấm đó.” Người cha an ủi vợ, “ đây núi cũng Người lùn sống ở đó.”
Các ngôi làng thường sống hỗn tạp, ngoại trừ thị trấn , các chủng tộc hầu như đều sống tụ tập riêng lẻ. Vì , dù thế giới ngoài Nhân tộc còn các chủng tộc khác, nhưng cha bao giờ tiếp xúc với họ.
Ông nhỏ: “Nghe Người lùn thù dai lắm, lát nữa nhớ tránh xa họ một chút.” Người vợ gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-146-nhung-vi-khach-dau-tien-tu-thon-da.html.]
Họ chậm rãi tiến bước, chỉ hai đứa nhỏ là chạy nhảy phía . Khi họ đến cổng thành, tất cả đều cảnh tượng mắt làm cho sững sờ. Cánh cổng thành vốn chỉ mở hé nay rộng mở . Con đường lầy lội tu sửa , lát bằng những phiến đá bằng phẳng, kích thước đều tăm tắp. Hai bên đường còn trồng hoa cỏ. Nhìn dọc theo con đường , cuối đường là một tòa kiến trúc kỳ lạ, cũng vuông vức như phiến đá, trông như một khối liền mạch, làm từ gỗ cũng chẳng từ gạch đá.
Đối với những nông dân sống trong nhà gỗ, thị trấn tu sửa quả thực thể gọi là tráng lệ huy hoàng. Một đám ngây ở cổng thành, tòa kiến trúc từ xa. Họ , ai cũng hy vọng bên cạnh sẽ . Chỉ khi thấy bình an trở , họ mới dám bước tới. Dù thì "thí chủ c.h.ế.t chứ bần tăng c.h.ế.t" vẫn là nhất.
Người cha nhỏ với vợ: “Chỉ cần đầu tiên trở , chúng sẽ lập tức xông ngay, thì muối với đường mua hết mất.”
Người vợ gật đầu lia lịa, hai vợ chồng xoa tay hầm hè, chuẩn sẵn sàng để tiêu sạch mười hai đồng bạc trong túi. Đây là tiền mà cả nhà bốn thắt lưng buộc bụng suốt sáu năm mới để dành . Những nhà khác nhiều nhất cũng chỉ mua nổi hai hũ muối mang về. Hai vợ chồng , nhưng đầu , nụ của cả hai liền cứng đờ mặt.
Con trai và con gái họ chạy tót lên con đường đá . Đặc biệt là thằng con cả, thấy cha qua còn giơ tay lên, khoe tiền trong tay, hét lớn: “Mười hũ muối, một hũ đường! Con sẽ mua sai !”
Hét xong, thằng bé chạy thẳng về phía tòa nhà .
“Giờ... giờ tính ?” Người cha thậm chí còn kịp nổi giận, ông bất lực vợ.
Người giậm chân: “Còn tính nữa! Cùng thôi!”
Nếu... nếu thể bình an trở , bà nhất định đ.á.n.h cho thằng con một trận nát mông! Cả con bé cũng tẩn cho một trận!
Khi hai vợ chồng lao , hàng xóm láng giềng đều kinh ngạc: “Không ngờ nhà họ nôn nóng thế.”
“Hy vọng họ sớm trở .”
“Nhà đó giàu thật đấy, lấy tận mười hai đồng bạc cơ mà.”
“Tích góp lâu lắm đấy, nhà họ mấy năm nay may quần áo mới .”
“ đúng! Toàn là mụn vá, vá áo nữa mà là dùng mụn vá để may thành cái áo luôn .”
“Biết muối với đường rẻ thế , cũng để dành tiền.”
“Tôi cũng .”
Họ bàn tán chằm chằm tòa kiến trúc, chờ đợi gia đình nông dân sớm trở , nhất là tay ôm hũ muối hũ đường, như họ mới thể chút do dự mà xông .
“To quá!” Người đầu tiên xông siêu thị khựng ở cửa. Hắn ngẩng đầu trần nhà, rộng đến mức gần như thấy điểm dừng.
Cô em gái chạy theo đầy phấn khích, nhảy lên lưng trai hét lớn: “Muối! Anh ơi! Muối kìa!”
Anh trai vội vàng hất em gái xuống, đang định gì đó thì thấy một phụ nữ trẻ tuổi tới. Đối phương dáng nhỏ nhắn, tóc đen, qua là thuộc Nhân tộc. Cô gầy nhưng kiểu gầy khô héo, làn da trắng và mịn màng, giống làm việc đồng áng.
“Xin chào.” Phùng Linh mỉm với họ, “Quý khách mua gì ạ? Tôi sẽ dẫn .”
Anh trai đang định trả lời thì phía vang lên tiếng gọi hổn hển của cha : “Muối! Chúng mua muối!”
Hai em lúc mới rụt cổ , ngoan ngoãn hẳn. Cha mặt lạ cũng tiện phát hỏa, chỉ thể lườm hai đứa con một cái cháy mặt. Họ bước nhỏ theo phụ nữ phía .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Ở đây dùng đèn gì mà sáng thế, khói, cũng chẳng ngửi thấy mùi dầu.”
Hai em thấy cha đ.á.n.h ở đây, lá gan lớn dần. Họ ngó xung quanh, thấy cái gì cũng mới lạ. Nếu cha thỉnh thoảng lườm một cái, họ sớm chạy biến đến các kệ hàng .
Phùng Linh dừng kệ hàng chuyên bán muối và đường, mỉm với gia đình bốn : “Muối và đường ở đây ạ. Nếu quý khách cần mua thêm thứ gì khác cũng thể gọi , tất cả đồ vật ở đây đều thể mua .”
Người cha bao giờ một nơi như thế . Những tiểu thương ngang qua chỉ vài loại hàng hóa, họ chẳng bao giờ quyền lựa chọn, vì ông lúng túng : “Chúng chỉ mang theo mười hai đồng bạc, mua nổi thứ khác ...”
Phùng Linh vẫn giữ nụ : “Chỉ cần quý khách đến mua sắm, dù chỉ tiêu một đồng tiền đồng thì vẫn là khách hàng của chúng , cần câu thúc như . Tuy ở đây cho nợ, nhưng thể lấy vật đổi vật. Nếu quý khách ưng món đồ nào mà đủ tiền, thể cứ lấy món đó, xem mang theo vật gì thể trao đổi , đổi .”
Nói xong, Phùng Linh lùi sang một bên, để gia đình họ tự do chọn lựa. Người cha ngây tại chỗ. Trên đời nơi như ? Ở các thành trấn lớn, cửa hàng nào cũng thế ?