SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 134: Thiên Đường Của Ác Ma
Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:50:17
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cũng giống như Thảo Nhi, Diệp Chu và Trâu Minh nhốt trong căn phòng gỗ . Hai gã Half-Orc ở lâu, họ còn làm.
Sau khi trò chuyện với gã sừng trâu, Diệp Chu mới những gì Thảo Nhi tìm hiểu vẫn diện. Cư dân ở đây ngoài việc “cống nạp” sống, còn phân công công việc hằng ngày. Ví dụ như gã sừng trâu và gã tai hổ, họ làm việc ở xưởng ép dầu ít nhất mười tiếng mỗi ngày. Tất nhiên, khi “khách” đến nhà, họ thể xin nghỉ.
“Vừa nộp , làm nô lệ, mà họ vẫn thấy cuộc sống hiện tại .” Diệp Chu bên bàn. Bây giờ là ban ngày, cửa khóa nên họ chẳng , đành tán gẫu vài câu.
Trong lời của gã sừng trâu tràn đầy sự bảo vệ và lòng ơn đối với thị trấn . Có lẽ đối với họ, nơi đây thực sự là một thiên đường nhân gian, nơi chỉ cần làm việc là thể sống sót, nhà để ở, áo để mặc, đồ ăn và nước sạch. Dù cho họ vứt bỏ nhân tính, dù cho họ làm việc quần quật như nô lệ.
Diệp Chu qua nhiều vị diện, kỳ lạ thể thấu hiểu họ. thấu hiểu nghĩa là đồng tình, sự ma mị của nơi khiến khỏi rùng .
Khi màn đêm buông xuống, hai gã Half-Orc trở về mang theo bữa tối là bốn ổ bánh mì đen. Diệp Chu nhận và Trâu Minh đang là đối tượng “lôi kéo”. Hôm qua là Thảo Nhi, hôm nay là hai họ, điều chứng tỏ thị trấn đang cạn kiệt nguồn cung m.á.u mới. Họ dám tay với những nông hộ xung quanh, chỉ dám lừa gạt những từ nơi khác đến.
Trâu Minh tới bên cửa sổ. Cửa sổ đóng chặt nhưng ánh lửa vẫn thể lọt qua khe hở. Bên ngoài, cư dân bắt đầu , họ trông chẳng khác gì những bình thường, cũng tụ tập , tay xách giỏ đựng lương thực và rau củ. Dù về đêm nhưng thị trấn vẫn khá nhộn nhịp.
Ánh mắt Trâu Minh nhanh chóng dừng ở một vài . Quần áo của họ tinh xảo hơn hẳn cư dân bình thường, vóc dáng mảnh khảnh, chân giày da, trang phục cắt may vặn, cổ tay áo hẹp cho thấy họ lao động chân tay. Dù là ban đêm nhưng họ vẫn đội mũ, ngay cả những trẻ tuổi cũng cầm gậy chống bằng sắt.
Họ đến , cư dân ở đó tản như đàn cá gặp thiên địch, cung kính sang hai bên, động tác cứng đờ nhưng đầy vẻ kính sợ, cúi đầu khom lưng chào đón.
Trâu Minh thu hồi ánh mắt. Những kẻ chính là tầng lớp thống trị của thị trấn – lũ Vampire chỉ xuất hiện ban đêm. Họ trực tiếp săn mồi trong đám cư dân, mà coi cư dân như những chiếc đèn lồng của loài cá lồng đèn, dùng để dụ dỗ con mồi tự chui đầu lưới. Nói cư dân là nô lệ của họ cũng đúng, gọi là quan hệ cộng sinh thì chính xác hơn. Chỉ điều, mối quan hệ cộng sinh vô cùng dị dạng.
nó bền vững hơn bất kỳ mối quan hệ hợp tác nào, bởi một khi bí mật về Vampire bại lộ, những cư dân tiếp tay cho quỷ dữ chắc chắn cũng sẽ xử tội. Vì thế, để bảo vệ chính , cư dân sẽ liều c.h.ế.t bảo vệ lũ Vampire .
“Sao ăn ít thế?” Gã sừng trâu hỏi Diệp Chu. Gã lo lắng Nhân tộc “gầy yếu” , sốt sắng : “Không ăn no thì sức, sức thì tìm việc .”
Diệp Chu ổ bánh mì đen trong tay, thực sự là nuốt trôi. Loại bánh mì giống bánh mì trong siêu thị, chỉ mất vệ sinh mà còn lẫn cả cám và những hạt sỏi nhỏ. Dù lờ mấy thứ đó thì nó vẫn khô khốc đến mức thể nuốt nổi. Diệp Chu c.ắ.n một miếng, cảm giác như đang nhai một nắm cát trộn lẫn . Đã nó còn chẳng vị gì, nếu cố tìm một mùi vị nào đó thì chắc là mùi khói củi.
hai gã Half-Orc ăn ngon lành. Gã sừng trâu sợ Diệp Chu đói, còn vẻ mặt đau xót bẻ ổ bánh mì của làm đôi, đưa phần nhỏ hơn cho Diệp Chu. Đôi mắt tròn xoe của gã đầy quan tâm, khẽ : “Ăn thêm , nếu đêm đói ngủ .”
Diệp Chu xua tay. Cậu nên đối mặt với gã sừng trâu bằng cảm xúc gì. Sự t.ử tế của gã lúc là thật, nhưng việc gã ngừng hại cũng là thật. Thật mâu thuẫn, mâu thuẫn đến mức Diệp Chu hít một thật sâu mới thể gượng với gã: “Lúc đường ăn , giờ vẫn thấy đói.”
Nói đoạn, đẩy ổ bánh mì của về phía gã sừng trâu: “Cảm ơn các thu lưu và bạn . Tôi thực sự đói, cầm lấy mà ăn .”
Gã sừng trâu ổ bánh mì, nuốt nước miếng cái ực. Gã thèm lắm, vì lượng thức ăn gã nhận mỗi ngày hạn chế. Nếu Diệp Chu và Trâu Minh đến, thời gian họ coi như trắng tay, lừa đồng tộc cũng chẳng lôi kéo ngoại tỉnh. Chỉ dựa tiền công thì mỗi ngày một chỉ hai ổ bánh mì đen, đủ để duy trì sự sống chứ thể no bụng. Sáng một ổ, tối một ổ, họ bữa trưa.
“Anh thực sự ăn ?” Gã sừng trâu l.i.ế.m môi.
Diệp Chu gật đầu khẳng định: “Tôi thực sự ăn vô, ăn giúp là đang giúp đấy, nên lãng phí đồ ăn mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-134-thien-duong-cua-ac-ma.html.]
Sau khi xác nhận nhiều , gã sừng trâu mới toe toét miệng , đặt ổ bánh mì của Diệp Chu lên bàn mặt . Gã tai hổ thì sang Trâu Minh. Trâu Minh cũng đưa ổ bánh mì gần như nguyên vẹn của cho gã tai hổ. Gã chẳng thèm khách sáo, nhận lấy ngay lập tức, ném cho Trâu Minh một ánh mắt “ điều đấy” tống miệng nhai ngồm ngoàm.
Sau khi “ăn no uống đủ”, gã sừng trâu ở trong phòng, còn gã tai hổ thì rời . Gã sừng trâu vốn khéo ăn , gã dành phần lớn thời gian để ca ngợi thị trấn , từ ngọn cỏ lá cây cho đến lâu đài trung tâm, tất cả đều gã khen ngợi hết lời. Khi , gã còn quan sát sắc mặt Diệp Chu, nhưng thấy biểu hiện gì lay động, gã đành “ám chỉ”: “Anh gia nhập với chúng ? Chỉ cần ở , sẽ chia nhà. Anh là Nhân tộc, sẽ ở nhà , mỗi ngày nhận thêm một ổ bánh mì, thỉnh thoảng còn cả rau và thịt nữa.”
Gã sừng trâu chỉ Diệp Chu, phớt lờ Trâu Minh đang đằng .
Diệp Chu cố gắng tỏ vẻ đầy mong đợi, giọng cao lên, mang theo sự khao khát mãnh liệt: “Chúng lặn lội đến đây chính là để ở . Thế giới bên ngoài đáng sợ quá.”
Diệp Chu nhớ những gì Cain ở lục địa Minzel từng mô tả về cuộc sống của bình dân, cúi đầu : “Chúng nộp nhiều địa tô cho lãnh chúa, còn đóng thuế nữa. Mỗi năm khi nộp xong, lương thực còn đủ để cả nhà ăn no. Cha và em gom góp hết tiền bạc, hy vọng thể tìm một nơi để cả gia đình nương tựa. Chỉ cần chỗ dừng chân, nộp xong thuế và địa tô mà vẫn đủ ăn, ngày nào cũng cơm ăn là mãn nguyện lắm .”
Cậu bắt chước điệu bộ và biểu cảm của Cain, run rẩy như một chú cừu non lạc lối. Gã sừng trâu vội vàng an ủi: “Chắc chắn mà, hai đều thể ở .”
Nói xong, gã sừng trâu lắp bắp hỏi: “Đêm nay chắc hai sẽ chia nhà thôi, ... đến thăm ? Tôi kết vòng hoa, thể kết vòng hoa cho , còn đóng tủ và đan giỏ nữa, sẽ làm hết cho .”
Diệp Chu gã. Gã sừng trâu cảm thấy Nhân tộc “gầy yếu” một đôi mắt , đặc biệt là khi , đôi mắt như chứa đựng vô vàn lời tình tự thốt . Mặt gã sừng trâu đỏ dần, gã nuốt nước miếng, cúi đầu nhỏ: “Anh thật đấy.”
Diệp Chu ngẩn , chậm chạp đáp: “Cảm ơn .”
Cũng may họ chờ lâu, nửa tiếng , gã tai hổ gõ cửa. Giống như những gì Thảo Nhi trải qua đêm qua, khi Diệp Chu và Trâu Minh bước khỏi cửa, họ thấy cư dân đầy đường, mỉm họ như thể đang chào đón thành viên mới.
Dưới những ánh mắt rợn đó, Diệp Chu thầm hít một sâu. Gã tai hổ dẫn đầu, đưa họ đến căn nhà phân phối. Vì là hai , là Nhân tộc, nên họ chia một căn nhà nhỏ hai tầng, ngay cùng con phố với lão phụ nhân hôm qua.
Họ đưa bất kỳ ý kiến phản đối nào. Trước khi giao chìa khóa, gã tai hổ dặn rằng mỗi tháng họ dẫn thêm về, buổi tối sẽ đến mang những đó . Còn mang thì gã . Gã chỉ hỏi họ đồng ý , nếu thì thể rời khỏi thị trấn ngay lập tức.
Diệp Chu đương nhiên là đồng ý. Cậu tin rằng nếu đồng ý thì thể rời bình an vô sự. Đã bí mật mà đòi , chẳng khác nào chọn cái c.h.ế.t. Lũ Vampire ngay cả nông hộ xung quanh còn dám động , chứng tỏ chúng vẫn còn sợ, dám để chuyện bại lộ.
Khi trong nhà và đóng cửa , Diệp Chu Trâu Minh, cả hai đều im lặng. Họ thắp đèn dầu hỏa, mở hé cửa sổ, chỉ chờ cư dân phố tản hết là sẽ hành động.
Diệp Chu tới bên cửa sổ, cạnh Trâu Minh, cả hai cùng ngoài.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Tôi nhớ Sarah từng , cô g.i.ế.c và các em của .” Diệp Chu bình tĩnh , “Vậy tại giúp cô ?”
Giọng lạnh lẽo, hỏi Trâu Minh: “Tại thể giúp cô chứ?”
Trâu Minh lắc đầu: “Tôi , chuyện gì xảy lúc đó chỉ cô . hiện tại cô thể xuất hiện để trả lời .”
Diệp Chu: “Dù thì... chắc chắn sẽ nguyên nhân thôi.”
Nếu quá khứ thể đổi, chứng tỏ lý do gì đó khiến thể giúp Sarah đạt mục đích. Hoặc là thể tay với lũ Vampire ở đây, hoặc là tay nhưng thành công. sớm muộn gì cũng sẽ rõ.