SIÊU THỊ ĐA VỊ DIỆN - Chương 116: Vị Công Tử Mê Cái Đẹp

Cập nhật lúc: 2026-03-05 11:49:01
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Những thương nhân nhập hàng từ siêu thị mang bán ở các quốc gia khác cuối cùng cũng mang tin về cho Diệp Chu.

Người đầu tiên trở về là một thương nhân nước Triệu. Người vốn là gián điệp của Triệu Quốc cài cắm ở Trần Quốc, nhưng vì Trần Quốc thực sự chẳng chính sự gì quan trọng để tiết lộ, nên suốt nhiều năm qua ở đây kiếm tiền, chẳng truyền tin tức gì về. Thế nên khi mua hàng từ tay Diệp Chu, lập tức tức tốc về Triệu Quốc. Không chỉ kiếm một khoản tiền lớn, còn mang theo một con em thế gia của Triệu Quốc .

Vị con em thế gia tên Bạch Ngư gia tộc phái đến với mục đích thu mua bộ những thứ mà họ thể dùng từ siêu thị. Thương nhân nước Triệu dâng hàng cho Triệu Hầu – vì dâng cho quốc quân thì chẳng thu đồng nào. Mà Triệu Quốc tuy là đại quốc cường quốc, nhưng thế lực của các thế gia công tộc còn lợi hại hơn cả Trần Quốc, hàng của nhanh chóng họ chia chác sạch sẽ, giúp kiếm một khoản kế xù.

Vì thế, ngay khi đưa Bạch Ngư về đến Lâm Tri, gã thương nhân nước Triệu liền lập tức tìm đến Trần Thư. Hắn để Bạch Ngư tự dạo trong siêu thị, còn thì lén mời Trần Thư cửa chuyện.

“Không lời cô nương đây còn tính ?” Gã thương nhân chút căng thăng. Bản là thương nhân nên rõ giới lật lọng nhanh đến mức nào.

Trần Thư gật đầu với : “Nếu thì tất nhiên sẽ thực hiện lời hứa.”

Gã thương nhân mừng rỡ mặt: “Cô nương thật là phóng khoáng, còn quân t.ử hơn cả quân t.ử nữa!”

Trần Thư chẳng bận tâm đến lời nịnh hót của , hỏi: “Ngươi nhắm trúng món gì? Tôi , nếu là đường thì ngươi chỉ chọn một loại thôi.”

Gã thương nhân lập tức đáp: “Kẹo sữa Đại Bạch Thỏ! Chính là nó!” Hắn : “Thứ dễ bán lắm, vương công quý tộc ai cũng mê, vị sữa tanh, ngọt như , tuy cứng một chút nhưng ai ăn cũng thích.”

Trần Thư gật đầu, lấy một cuốn sổ nhỏ hỏi: “Ngươi tên gì? Ở thành nào? Qua bên đo lường chiều cao một chút, báo cả tuổi nữa, còn xem ngươi bao nhiêu chiếc răng.”

Ở đây chứng minh thư, Trần Thư cũng thể lôi máy ảnh chụp cho họ, nên nghĩ cách . Chiều cao khó đổi, răng chỉ thể ít chứ thể nhiều lên, giả mạo là cực kỳ khó.

Gã thương nhân khi làm xong thủ tục cũng thấy cách , thầm nghĩ nên học tập.

“Vị Bạch công t.ử là một gã ngốc.” Sau khi nhận lợi ích, gã thương nhân bắt đầu giới thiệu về "con mồi" béo bở mà mang đến cho Trần Thư: “Hắn văn giỏi nhưng thông thạo việc đời, tính tình ngây ngô thẳng tuột. Lần cùng là vì cha khuyên nổi, còn cử cả nãi theo hầu hạ.”

Gã thương nhân tiếp tục: “Nãi của mới thực sự là kẻ tinh ranh, cô nương nếu bàn chuyện làm ăn với thì vạn đừng để dắt mũi.”

Trần Thư mỉm : “Vất vả cho ngươi , cũng để ngươi làm công . Siêu thị một loại hàng từng bán, dẫn ngươi xem thử.”

Gã thương nhân liên thanh cảm ơn: “Đa tạ, đa tạ! Cô nương đúng là mà!”

Trần Thư cũng đáp lễ: “Tiên sinh cũng là .”

Hai " " cứ thế đạt thành thỏa thuận. Khi ngang qua siêu thị, Trần Thư cũng tranh thủ quan sát Bạch Ngư.

Bạch Ngư vóc dáng cao, tuy tại cha đặt tên là "Cá Trắng" nhưng ngoại hình của chẳng liên quan gì đến cá cả. Hắn cao một mét sáu mươi bảy, so với nam giới bản địa thì thuộc hàng trung bình khá. Hắn trắng, quý tộc nam nữ ở đây đều lấy làn da trắng làm chuẩn mực của sự cao quý. Vì trắng đồng nghĩa với việc ở trong nhà lâu ngày, lao động, là biểu tượng của phận.

Trần Thư thấy Bạch Ngư trông cũng khá, gương mặt tú khí, nếu cạo sạch râu ria mặc nữ phục chắc cũng thể giả làm mỹ nhân.

Bạch Ngư cũng thấy Trần Thư, chiều cao của cô làm cho giật . Hắn nãi bên cạnh, khỏi hít một lạnh, nhỏ giọng : “Nữ nhân cao thật đấy.”

Nãi cũng kinh ngạc: “Nữ t.ử hiếm ai cao lớn như .”

Bạch Ngư cầm một bình rượu kệ lên, thì thầm: “Ta ngay gã thương nhân lòng thành mà, đồ đạc ở đây nhiều thứ từng bán cho nhà , chắc chắn là để dành cho khác.”

Hắn mặc định rằng tất cả đồ trong siêu thị gã thương nhân nước Triệu đều mua hết. Nếu nhà , chắc chắn là do gã bán cho khác.

Nãi khuyên nhủ: “Mấy thứ dễ vỡ, chắc đây mua nhiều, bán cho nhà ba bốn phần mười cũng là tệ , nên trách .”

Bạch Ngư lườm nãi một cái, lạnh: “Thương nhân đều là lũ gian xảo trục lợi, miệng một đằng tay làm một nẻo. Ta tiếp xúc với thương nhân còn nhiều hơn ngươi, hạng nào cũng béo múp míp, khó coi, chẳng phong thái quân tử, cũng uy vũ như sĩ , một cái thôi cũng thấy đau lòng.”

Hóa Bạch Ngư chỉ đơn giản là ghét thương nhân vì họ... .

Bạch Ngư thở dài: “Ta thấy nữ nhân hình cao lớn, e là chủ nhân nơi cũng là một gã mãng phu. Ta thực sự giao thiệp với hạng như , chỉ tổ làm bẩn mắt .”

mà,” Bạch Ngư đổi giọng, “hàng hóa ở đây quả thực đáng để một chuyến. Chỉ hy vọng chủ nhân nơi đừng quá xí, nếu chuyện làm ăn cứ để ngươi bàn , thà về dịch quán ngủ còn hơn.”

Nãi bất đắc dĩ thở dài. Họ dạo thêm một lát, cuối cùng cũng đợi nhân viên trong tiệm tới.

“Bạch công tử, lão bản mời ngài trong chuyện.” Thảo Nhi mặt Bạch Ngư, thái độ kiêu ngạo cũng siểm nịnh.

Bạch Ngư bàn tay thô ráp và làn da đủ trắng của cô, thầm nghĩ cô đủ để chuyện với , nhưng thấy khí chất của cô đặc biệt. Sau một hồi lưỡng lự, mới mở miệng: “Vậy dẫn đường .”

Thảo Nhi đưa Bạch Ngư đến cửa phòng nghỉ, cô gõ cửa, đợi tiếng “Vào ” vang lên từ bên trong mới mở cửa phòng. Bạch Ngư xòe quạt trúc che mặt, chậm rãi bước . Hắn chuẩn tâm lý để đối phương làm cho " đến phát khiếp", vì thế hít sâu một , từ từ hạ quạt xuống.

Ngay đó, thấy đàn ông đang đối diện –

Gương mặt tuấn mỹ của đối phương mang theo nụ nhạt, đôi mắt như sáng, sống mũi cao thẳng, dáng vẻ tùy ý nhưng hề lôi thôi, toát lên một phong thái phong lưu khác biệt. Y đó, đủ để khiến thứ xung quanh trở nên lu mờ.

Bạch Ngư hít một thật sâu, cảm thấy đến mức , chắc chắn là !

Diệp Chu ngờ rằng con em thế gia thời đại "cuồng dã" đến thế. Từ lúc bước phòng nghỉ, đôi mắt Bạch Ngư như hai chiếc đèn pha, từng rời khỏi Diệp Chu lấy một giây.

Sống đến từng tuổi, dù ngoại hình ưa , Diệp Chu cũng bao giờ gặp kẻ "si hán" như Bạch Ngư. Ngay cả trải qua nhiều sóng gió như y cũng cảm thấy sống lưng lạnh toát ánh đó.

Diệp Chu khẽ ho một tiếng, Bạch Ngư lúc mới sực tỉnh. Hắn dường như quên sạch mục đích đến đây, chỉ ngây ngốc hỏi: “Tiên sinh phong thái như , ở chốn làm việc buôn bán tầm thường?”

Lời thốt , đôi mày Diệp Chu tự chủ mà nhíu . Mở siêu thị là ước mơ từ nhỏ của y, như , nụ môi Diệp Chu lập tức biến mất.

Bạch Ngư vẫn dừng , tiếp tục: “Tiên sinh là cùng về Triệu Quốc? Ta là con em Bạch thị, nhất định sẽ lấy lễ thượng tân mà đối đãi với ngài.” Hắn chớp chớp mắt, tỏa một bầu khí đầy tình tứ.

Lần thì da gà tay Diệp Chu nổi hết cả lên. Tên thích đàn ông ? Diệp Chu thầm đoán. Có lẽ nhờ trải qua Căn cứ Lạc Dương và Lục địa Minzel, Diệp Chu chấp nhận việc con thể nhiều xu hướng tính d.ụ.c khác . Ở Lạc Dương, y thấy chọn lựa bạn đời bất kể giới tính, còn ở Minzel, thậm chí còn chọn cả... động vật.

Diệp Chu mỉm với Bạch Ngư: “Bạch công t.ử đến để bàn chuyện làm ăn với ?”

Bạch Ngư định tiếp thì nãi bên cạnh rốt cuộc nhịn nữa mà cắt ngang. Nãi tuy công t.ử thế gia nhưng từ nhỏ lớn lên cùng Bạch Ngư, hưởng thụ giáo d.ụ.c kém gì bất kỳ ai. Tuy thể làm quan nhưng việc vặt của Bạch gia đều do xử lý.

“Tiên sinh nắm giữ nhiều hàng hóa mới lạ như , chắc hẳn thiếu tiền.” Nãi giữ c.h.ặ.t t.a.y Bạch Ngư, hiệu cho im miệng, mắt Diệp Chu, ôn hòa : “Tôi và T.ử Hào đến đây là theo lệnh của Gia chủ, mời nhập Triệu.”

Diệp Chu lắc đầu, dứt khoát đáp: “Tôi ý định rời khỏi Trần Quốc. Nếu hai vị đến để làm ăn, đương nhiên hoan nghênh, còn nếu để mời , chúng còn gì để .”

Bạch Ngư rốt cuộc nhịn : “Trần Quốc nhỏ yếu, đây thì ích gì? Nếu cùng về Triệu, dù ngài hàng , cũng đủ sức lo cho ngài hưởng thụ vinh hoa phú quý.”

Nãi sang Bạch Ngư, ánh mắt như đ.á.n.h c.h.ế.t hoặc khâu miệng cho xong. Hắn Bạch Ngư sẽ gây cản trở, nhưng ngờ cản trở đến mức .

Diệp Chu đáp lời Bạch Ngư mà chỉ bình thản nãi . Nãi tiếp lời: “Nếu , cũng ép buộc. Tôi và T.ử Hào chắc sẽ ở Lâm Tri một thời gian, e là làm phiền nhiều.”

Diệp Chu: “Không .”

Nãi đặt một chiếc hộp gỗ lên bàn, mở mặt Diệp Chu. Bên trong là một khối ngọc bích xanh mướt, dù Diệp Chu rành về ngọc cũng thấy nó giá trị liên thành.

“Đây là lễ gặp mặt của Bạch thị chúng dành cho , mong ngài đừng chê .” Nãi .

Diệp Chu chỉ liếc khối ngọc, tỏ vẻ mấy hứng thú: “Đa tạ.”

Nãi thấy trong mắt Diệp Chu hề chút tham lam nào, trong lòng thầm đ.á.n.h giá cao y.

Bạch Ngư vẫn cố vớt vát: “Tiên sinh ngày nào cũng ở đây ?”

Diệp Chu thấy mệt mỏi nhưng vẫn giữ kẽ: “Không thường xuyên.”

Bạch Ngư: “Tiên sinh ở ? Ta thể đến bái kiến ? Ở dịch quán mãi cũng tiện lắm.”

Diệp Chu Bạch Ngư đang ám chỉ lộ liễu nhưng y tiếp lời. Bạch Ngư định thêm thì nãi túm tay kéo dậy.

“Tiên sinh cần tiễn, chúng xin phép cáo từ.” Nãi kéo Bạch Ngư cửa, vẻ mặt trấn định với Diệp Chu: “Tiên sinh yên tâm, hàng hóa chúng sẽ mua thiếu, cũng cầu ngài chỉ bán cho chúng , coi như kết một thiện duyên là .”

Nói xong, lườm Bạch Ngư một cái lôi tuột ngoài. Rời khỏi phòng nghỉ, nãi mới nhịn mà mắng: “Ngươi ở nhà quậy phá đủ ? Thấy mỹ nhân là bước nổi chân, để Gia chủ chắc chắn sẽ nhốt ngươi một năm!”

Bạch Ngư: “Ngươi sẽ mách cha chứ?!”

Nãi hít sâu một : “Nếu ngươi lời, sẽ .”

Bạch Ngư thở dài: “Ôi, ngươi hiểu , cũng trách ngươi. Trên đời vàng bạc dễ tìm, tài bảo dễ thấy, duy chỉ mỹ nhân là khó gặp.”

Nãi thể hiểu nổi trong đầu Bạch Ngư chứa cái gì, chỉ nghẹn ngào: “Đừng làm hỏng chính sự!”

Hắn tính nết Bạch Ngư, từ nhỏ chỉ mặt. Hắn thể ở bên cạnh Bạch Ngư cũng là vì trong đám gia phó, Bạch Ngư thấy trông nhất nên mới chọn làm nãi , nhờ đó mới học chữ và quản lý sản nghiệp Bạch gia. Ban đầu tưởng lòng trung thành của làm Bạch Ngư cảm động, ai ngờ Bạch Ngư bảo: “Mấy đứa khác quá, chỉ ngươi là , nhưng cũng chỉ là thôi.”

Hắn cảm thấy bao nhiêu năm qua đ.ấ.m Bạch Ngư một trận hàm dưỡng . Bạch Ngư mấy năm nay "thu thập" bao nhiêu mỹ nhân. Hắn một tòa phủ ở đô thành Triệu Quốc chuyên để an trí những nam thanh nữ tú . Hắn hề phát sinh quan hệ với họ, chỉ thỉnh thoảng ghé qua ngắm, trò chuyện, uống rượu. Nếu cặp nào trông đôi, còn tặng họ một tòa nhà để họ sinh con đẻ cái, vì cực kỳ mong chờ xem con của hai sinh sẽ đến mức nào.

Bạch Ngư màng xuất , trong mỹ nhân của con nhà lành, thứ dân, thậm chí cả nô lệ. chỉ cần là mỹ nhân, Bạch Ngư đều đối xử công bằng.

“Thật hiểu ngươi biến thành thế .” Nãi nhỏ giọng . Bạch gia bao nhiêu con cháu, chỉ mỗi Bạch Ngư là cái sở thích quái đản , tiền bạc kiếm hàng năm hầu như đều đổ hết việc nuôi mỹ nhân. Lần chủ động xin là vì hết tiền. Bạch gia giàu nhưng thì . Hắn cần buôn một ít hàng về nước để lấy tiền nuôi tiếp dàn mỹ nhân của .

Bạch Ngư thở dài: “Ngươi xem, những mỹ nhân thế gia bao giờ đụng đến, họ thiếu tiền, thiếu hưởng thụ, gia tộc che chở nên chẳng gặp trắc trở gì. những bách tính thứ dân , nếu che chở, họ sẽ chẳng kết cục .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nãi im lặng. Có đôi khi thấy Bạch Ngư đáng ghét, nhưng lúc thấy thực sự là . Chỉ là cái sự bụng tài năng tâm tính, mà chỉ cái mặt. Nghĩ đến đây, thấy Bạch Ngư thật đáng ghét.

Bạch Ngư , Diệp Chu mới thời gian ăn tối. Y lấy một hộp lẩu tự nhiệt vị cà chua kệ, nhờ Lý Cô hấp thêm một phần cơm. Trên đường về phòng nghỉ, y vặn gặp Trâu Minh bước .

Trâu Minh xách theo một túi quà mà các thương nhân gửi tặng. Tuy mặt ngoài luôn ít , thậm chí phần hung dữ, nhưng các thương nhân thích giao thiệp với . Diệp Chu nghĩ lẽ vì họ cảm thấy hạng như Trâu Minh sẽ bao giờ thèm dối.

“Em cũng ăn cơm đúng ?” Diệp Chu với Trâu Minh khi gần: “Ăn cùng nhé? Anh lấy thêm một hộp lẩu tự nhiệt nữa, em vị gì?”

Trâu Minh: “Vị gì cũng , để em cất mấy thứ .”

Diệp Chu gật đầu: “Đi , lấy cho em một hộp. Có uống Coca ?”

Trâu Minh: “Fanta .”

Trâu Minh về phía kho hàng, Diệp Chu lấy lẩu và đồ uống. Khoảng hai tiếng nữa siêu thị sẽ đóng cửa để về nhà nghỉ ngơi. Mấy ngày nay Diệp Chu lên triều – chính sự ở Trần Quốc ít, chủ yếu là các nơi tìm đến Trần Hầu than khổ. Còn việc Trần Hầu phát lương xuống đến tay dân thường thì . Diệp Chu lười lên triều cãi cọ với đám sâu mọt đó, chỉ khi nào Trần Hầu thực sự cần, sai đến mời y mới . Đặc biệt là dạo thương nhân và sứ giả các nước kéo đến, chính là lúc Diệp Chu kiếm tiền. So với việc kiếm tiền, chuyện bên phía Trần Hầu hiển nhiên quan trọng bằng. Chỉ việc kinh doanh của siêu thị mới mang cho y cảm giác thành tựu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/sieu-thi-da-vi-dien/chuong-116-vi-cong-tu-me-cai-dep.html.]

Khi Trâu Minh phòng nghỉ, lẩu gần chín, nóng bốc lên nghi ngút. Diệp Chu ngẩng đầu với : “Mau xuống , kể cho em chuyện , thú vị lắm.”

Trâu Minh xuống, Diệp Chu hào hứng "chia sẻ" trải nghiệm của . Đây là đầu tiên y gặp một như Bạch Ngư, hẳn là ghét, chỉ thấy vô cùng mới lạ. Bởi vì đây là đầu tiên một cùng giới bày tỏ sự yêu thích với y.

Trâu Minh dường như thấy chuyện thú vị chút nào. Đôi mày nhíu chặt, môi mím thành một đường thẳng, cắt ngang lời Diệp Chu bằng giọng điệu cứng nhắc: “Hắn là đàn ông.”

Diệp Chu Trâu Minh, bỗng nhớ lúc Trâu Minh thấy y chỉ mặc quần lót còn dám . Y thở dài: “Em nhận chuyện một cách tự nhiên chứ. Em câu : 'Kẻ kỳ thị đồng tính thực chất là kẻ đang trốn trong tủ'.”

Diệp Chu kiên trì khuyên nhủ: “Đàn ông thích đàn ông, giản lược thì cũng là thích thôi, nghĩ thấy tự nhiên hơn ? Em đừng thành kiến với họ.”

Trâu Minh: “... Em...”

Diệp Chu mở nắp hộp lẩu, mùi hương ngào ngạt tỏa . Y ngẩng đầu bảo Trâu Minh: “Ăn lẩu , đợi cơm chín ăn cơm. Em thế?”

Trâu Minh mặt Diệp Chu, hít sâu một , cuối cùng chỉ : “Không gì.”

Diệp Chu tưởng Trâu Minh thích mấy chuyện đó, vì Trâu Minh luôn thể hiện là một "thẳng nam" chính hiệu. Diệp Chu tự thấy đủ thẳng , nhưng Trâu Minh còn thẳng hơn cả y. Như , dù cong thì cũng nên thành kiến với cong, nếu lúc làm ăn dễ nảy sinh mâu thuẫn lắm.

sắc mặt Trâu Minh, y thấy rõ sự chán ghét hiện lên. Thôi kệ, sở thích cá nhân mà, y là lão bản chứ cha mà quản suy nghĩ riêng tư của nhân viên. Sau để Trâu Minh tiếp xúc với Bạch Ngư là .

“Anh thích ?” Trâu Minh đột ngột hỏi.

Diệp Chu đang ăn cá viên, câu hỏi liền lập tức nuốt xuống, ngẩng đầu hỏi: “Ai cơ?”

Trâu Minh dường như nhắc đến cái tên đó, khựng vài giây mới : “Bạch Ngư.”

Diệp Chu bật : “Sao thể chứ, vả thấy sự yêu thích của kiểu đó , chắc chỉ là thích cái mặt của thôi.”

Nói xong câu đó, Diệp Chu thấy Trâu Minh thả lỏng hẳn .

Diệp Chu: “Em lo cái đó làm gì, yên tâm , thích đàn ông.”

Trâu Minh: “...”

Diệp Chu thấy tâm trạng Trâu Minh tệ , hiểu tại nên cam đoan nữa: “Tuy từng yêu ai, nhưng chắc chắn là thẳng nam.”

Trâu Minh còn gì để , chỉ cúi đầu ăn cơm. Diệp Chu cũng tưởng chuyện qua, ăn : “Chắc một tháng nữa là kiếm đủ tiền để rời khỏi vị diện . nếu ngay lúc , tình hình của Trần Hầu sẽ gian nan.”

Diệp Chu chút lưỡng lự: “Anh bỏ dở nửa chừng, ít nhất đợi Trần Hầu vượt qua giai đoạn khó khăn nhất mới .”

Trâu Minh: “Tùy , em cũng .”

Diệp Chu: “Em vui ?”

Trâu Minh khẽ lắc đầu, buông đũa xuống, dường như còn tâm trạng ăn uống nữa. Hắn nhẹ giọng: “Không , em vẫn luôn như mà.”

Dù Diệp Chu tin lời , nhưng y nhận Trâu Minh lúc chắc chắn hề vui vẻ. y cũng lặp những lời khuyên cũ rích, bèn : “Anh thể ở một vị diện lâu dài, nên dù thế nào cũng sẽ nảy sinh tình cảm với ở đây .”

Diệp Chu tiếp tục: “Ngược là các em, nếu thích ai ở vị diện nào thì cũng phản đối.”

Trâu Minh mắt Diệp Chu. Đôi mắt y đen nhánh thâm thúy, nhưng Trâu Minh Diệp Chu là một "đơn thuần". Cái đơn thuần là ngây ngô, mà là ý chí của y kiên định. Một khi y làm gì, quyết định điều gì, ai thể lay chuyển . Trâu Minh yêu điểm ở y, nhưng cũng oán hận chính điểm .

“Sẽ .” Trâu Minh : “Em yêu .” Hắn thậm chí dùng từ "thích".

Diệp Chu chớp mắt, hóng hớt một chút nhưng vẫn nhịn . Lão bản mà soi mói chuyện tình cảm của nhân viên thì cho lắm. Vì thế y : “Tốt đấy, cũng thử yêu một ai đó xem .”

từ nhỏ đến lớn, y chỉ mới yêu thương nhà thôi. Diệp Chu trải nghiệm tình yêu, nhưng thấy nó phiền phức, ảnh hưởng đến việc kiếm tiền. Trâu Minh Diệp Chu đắm đuối, nhưng tiếc là Diệp Chu cúi đầu, bỏ lỡ ánh mắt đó.

Suốt mấy ngày , Diệp Chu liên tục tiếp đãi quyền quý và sứ giả từ các nước. Trước khi đến, ai nấy đều hùng hổ tuyên bố sẽ mua sạch đồ trong siêu thị để độc quyền hàng hóa. khi đến nơi, họ mới nhận độ khó quá cao, đành mua bao nhiêu bấy nhiêu. Trong đó ít lén tìm Diệp Chu, hy vọng y rời khỏi Trần Quốc. Những lời mời mọc như Diệp Chu mòn tai, cách từ chối cũng ngày càng ngắn gọn súc tích.

Có lẽ chính vì sự từ chối thẳng thừng đó mà đám quyền quý cho rằng Diệp Chu tuy là thương nhân nhưng là một thương nhân cao khiết. Thậm chí ít thường xuyên đến bái phỏng, xem y như tri kỷ. Diệp Chu hiểu rõ, sở dĩ họ kết giao với y, ngoài việc y sở hữu siêu thị, còn một lý do quan trọng hơn – y trai.

Người ở đây hầu như ai cũng là "nhan cẩu", chỉ là mức độ nghiêm trọng như Bạch Ngư thì hiếm thôi. Họ mặc định rằng thì thể là . Ngược , nếu một xí, họ cũng chẳng giao thiệp. Ai nấy đều tôn thờ cái một cách đường đường chính chính, cho rằng một quân t.ử nếu gương mặt , dáng thanh mảnh thì dù tài hoa đến cũng chỉ là hạng tầm thường.

Diệp Chu thấy nực , nhưng điều quả thực giúp việc kinh doanh của y thuận lợi hơn nhiều. Hầu như ai mặc cả với y. Thậm chí nhiều còn cho rằng Diệp Chu thanh cao, dù làm nghề buôn bán nhưng xương tủy vẫn là quân tử, mà là quân t.ử thì sẽ bao giờ nâng giá cắt cổ. Bạch Ngư thậm chí còn tin rằng Diệp Chu bán hàng hề lấy lãi, chỉ bán đúng giá gốc đem tiền trả cho thợ thủ công.

Bị nhiều hiểu lầm như , đôi khi Diệp Chu cũng thấy hoang mang, chẳng lẽ y giống một gã thương nhân gian xảo ? Rốt cuộc khi bán đồ cho đám , y "hét giá trời" đấy chứ. Một viên thạch trái cây y cũng bán tới hai trăm kim. Để bán giá cao, y còn tổ chức cả đấu giá. Ai trả giá cao nhất sẽ độc quyền bán thạch trái cây. Cuối cùng, giá từ hai mươi tiền vọt lên tới ba trăm tiền, một con em thế gia nước Vệ giành quyền độc quyền đó. Những món hàng khác bán lẻ ở Trần Quốc cũng đều Diệp Chu đẩy lên giá cao ngất ngưởng.

Nhìn doanh thu ngày càng tăng, Diệp Chu nhận chẳng bao lâu nữa y thể rời khỏi đây. Có lẽ vì đầu tư quá nhiều thời gian và tâm huyết vị diện , nên đến lúc sắp , y thấy chút luyến tiếc.

“Tôi xem Trần Hầu thể biến Trần Quốc thành cái dạng gì.” Sau khi kết thúc một buổi đấu giá, Diệp Chu với Sarah.

Sarah đáp: “Vậy thì cứ ở đây thêm một thời gian , dù ở các vị diện thời gian của chúng cũng trôi , chẳng lo lãng phí.”

Diệp Chu thở dài: “Tôi sớm về thăm ba .”

Sarah thẳng: “Ba chắc cũng chẳng nhớ .”

Diệp Chu: “...”

Sarah thấy sai chỗ nào: “Khi trở về, đối với họ từng rời dù chỉ một giây.”

Diệp Chu: “Đạo lý là , nhưng là nhớ họ.”

Sarah: “Vậy ảnh của họ ? Lôi mà ngắm.”

Diệp Chu Sarah, thấy cô vẻ mặt vô tội, nghĩ đến gia đình kỳ quặc của cô, y cũng gì thêm. Y hỏi: “Trước đây cô chẳng bảo về tranh giành gia sản với các trai ? Không về nữa ?”

Sarah nhún vai, thản nhiên : “Tôi về lúc nào mà chẳng xử lý bọn họ. Mẹ ngu, đống tài sản đó chỉ là củ cà rốt treo mũi mấy lão trai thôi. Đợi về, việc đầu tiên là g.i.ế.c sạch mấy lão trai, đó g.i.ế.c luôn bà , thế là thứ thuộc về .”

là "đại hiếu nữ".

Diệp Chu: “Tự tin ?”

Sarah hất cằm: “Đương nhiên.” Cô tiếp tục: “Lão bản, đừng suy nghĩ nhiều quá, cứ coi như đang du lịch . Ba ở thế giới gốc sẽ chạy mất , ở vị diện nào lâu một chút cũng . Trước đây từng du lịch ?”

Diệp Chu lắc đầu, nhưng y thấy tiếc nuối: “Trước đây hễ thời gian là làm thêm. phấn đấu cho ước mơ của nên thấy nhàm chán mệt mỏi.” Ngược , nhờ thường xuyên làm thêm ở siêu thị mà y tích lũy ít kinh nghiệm.

“Vậy thì bây giờ cũng đừng để tiếc nuối.” Sarah : “Dù ở đó, làm gì cũng ủng hộ.”

Diệp Chu ngẩn . Y cảm thấy và Sarah cũng chuyện với nhiều lắm, tự nhiên thiết như đôi bạn tri kỷ thế ? Y chút "thụ sủng nhược kinh", chỉ : “Cảm ơn cô.”

Sarah xua tay: “Cảm ơn gì mà khách sáo thế. lão bản, thấy Trâu Minh thực chẳng giúp gì nhiều, việc làm cũng làm , còn việc làm thì chịu c.h.ế.t.”

Diệp Chu: “...”

Sarah chân thành Diệp Chu: “Mà lương của còn cao hơn nữa.”

Diệp Chu rốt cuộc cũng lên tiếng: “Bây giờ cũng khá giàu , cần tiết kiệm quá mức như .”

Sarah im lặng một lát: “Được , tháng hỏi .”

“Cô và Trâu Minh thù oán gì ?” Diệp Chu đầu nhận , đây Sarah và Trâu Minh tỷ thí lẽ vì quan hệ , mà là vì ghét . Y hỏi: “Hắn đắc tội gì cô ?”

Sarah gật đầu: “Hắn , cứ tranh... tranh đồ với .”

Diệp Chu nhíu mày: “Không thể nào? Trâu Minh giống hạng đó.” Trâu Minh chắc chắn kiểu tranh giành với "trẻ con", dù họ đều Sarah trẻ con thật, nhưng một trưởng thành tranh đồ với một con quỷ hút m.á.u trong lốt đứa trẻ, nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quặc.

Sarah tức giận: “Hắn rõ ràng là tranh giành! Tôi bảo cút , còn thèm cút!”

Thấy Sarah sắp bùng nổ, Diệp Chu lập tức đổi chủ đề: “Có việc cần cô giúp.”

Sarah lập tức ngừng giận, bình tĩnh ngay tức khắc. Cô Diệp Chu, nheo mắt hỏi: “Việc gì? Anh .” Dường như thấy câu cứng nhắc, cô bồi thêm một câu: “Anh bảo gì cũng làm.”

Diệp Chu thở dài, từ lúc nào Sarah học cách "lời ngon tiếng ngọt", dù vẫn còn sượng. Y cô chắc chắn tập luyện trong lòng lâu, bèn : “Từ tháng sẽ tăng lương cho cô.”

Sarah: “Vậy Trâu Minh tăng ?”

Diệp Chu: “... Hắn tăng.”

Sarah hài lòng. Diệp Chu tiếp tục: “Gã thương nhân nước Vệ , trong đoàn của một khiến để ý.”

Sarah: “Người nào?”

Diệp Chu: “Gã tùy tùng của , vóc dáng khá cao . Người đó mấy định chuyện với nhưng thôi. Hình như .”

Y đính chính: “Không cá nhân , mà là hiện đang là Tướng quốc của Trần Quốc.”

Sarah: “Muốn tìm ?”

Diệp Chu gật đầu: “Cô thể biến thành con dơi ?” Y vẫn thấy Sarah biến hình bao giờ.

Sarah ngẩn , cô cúi đầu do dự hồi lâu, cuối cùng mới đáp: “Được.”

Diệp Chu chút phấn khích: “Cho xem thử ?!”

Sarah ngập ngừng: “Vậy hứa là sợ đấy.”

Diệp Chu: “Tuyệt đối sợ!”

Sarah Diệp Chu thêm nữa, làm công tác tư tưởng vài giây chậm rãi xổm xuống. Diệp Chu trân trối Sarah một luồng sương đen bao phủ. Chẳng mấy chốc, làn sương tan

Con dơi nhỏ đáng yêu trong tưởng tượng của Diệp Chu hề xuất hiện. Đang bay lơ lửng giữa trung là một con dơi to bằng một đứa trẻ bảy tám tuổi, thậm chí còn lớn hơn. Đôi cánh dang rộng của nó đủ sức bao trùm cả một đứa bé. Nó đôi mắt đỏ rực và lớp lông tơ đen kịt. Thân hình to lớn khiến chi tiết nó đều phóng đại một cách đáng sợ.

Diệp Chu: “...” Y sợ đến mức hình.

Loading...